Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Nhớ chú ý nhận hàng nha.”
“Khoản tiền chênh lệch chúng tôi đã chuyển vào tài khoản của cô rồi, giao dịch vui vẻ.”
Đôi mắt còn ngái của tôi lập tức mở to.
Ngay khoảnh khắc tôi hoàn toàn táo, tiếng gõ cửa vang .
Tôi mở cửa , ngoài cửa đã không còn một bóng , nhanh đến như sợ tôi trả hàng.
Chỉ còn một chiếc thùng giấy.
Một con mèo đen mắt vàng cô độc co rúm trong thùng.
Run lẩy bẩy nhìn chằm chằm tôi.
6
Ôm chiếc thùng giấy vào nhà, tôi bỗng thấy hơi hối hận.
Tối qua vì muốn lập tức bán Mị Túc đi nên tôi không xem thêm những giao dịch khác. Dù nhân viên chăm sóc khách hàng không có, nhưng lỡ đâu thì ?
Kết quả là vội vàng đổi một thú nhân khác về nhà như này.
Tôi thở dài, cúi mắt nhìn con mèo đen trong thùng.
Ánh mắt vừa chạm nhau trong thoáng chốc, mèo đen lập tức run , khó nhọc đứng dậy cong lưng xù lông.
Chỉ một ánh nhìn đã dọa nó đến khè khè cảnh giác.
Tôi ngẩn .
“ nhát gan này?”
Tôi đưa bế nó . Cơ thể mèo mềm đến quá đáng, dưới lớp da thịt mỏng là cảm giác xương cốt rõ rệt.
Nó vẫn còn run, miệng kêu mấy tiếng “ ô ô”.
Nghe như sắp khóc tới nơi.
“Cậu ?”
Tôi lật nó , để nó đối diện với mình, vụng về xoa đầu rồi gãi cằm nó.
Dù động vật họ mèo khó thích nghi với môi trường mới, nhưng phản ứng cũng không đến lớn như vậy.
“ ô….”
“… ô.”
Theo động tác ve của tôi, tiếng kêu của mèo đen dần .
Cuối cùng nó nhìn tôi, chậm rãi chớp mắt hai cái.
Rồi ngoan ngoãn thả lỏng trong tôi.
đó còn xòe móng tôi xem.
Nó giơ từng cái , lòng tôi chợt trầm .
Không có móng.
Từng cái một, đều không có.
“Còn chỗ nào bị không?”
“ ô.”
Tôi đứng dậy liên hệ bác sĩ thú nhân, trong lòng sốt ruột, lúc chờ điện thoại kết nối còn không nhịn được quay đầu hỏi nó:
“Tiếng phổ thông, cậu biết không?”
Mèo đen nghiêng đầu nhìn tôi.
“Cậu chẳng phải thú nhân ? tiếng đi, cứ tôi nghe không hiểu.”
Dường như nó suy nghĩ một lúc, rồi tủi thân nằm vật sofa, chôn đầu mèo vào trong móng , không kêu .
Kết quả kiểm tra có hơi tệ.
Mèo ngoài trong đều có, bác sĩ chắc hẳn từng bị chủ cũ ngược đãi.
Không thể , còn bị nặng, chẳng trách nền tảng kia xem nó như của nợ, hận không thể bù tiền để tống đi.
Có lẽ biết việc chữa trị mình sẽ tốn kém không ít, mèo nhịn đau nhảy khỏi sofa, đi tới cọ cọ bên chân tôi.
“Không thể là do suy dinh dưỡng. Chăm sóc tốt một thời gian, biết đâu sẽ có bất ngờ.”
Tôi cúi mắt nhìn mèo đen, lần này nó không bị dọa xù lông .
Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, dường như nó đã tin tưởng tôi rồi, đôi mắt sáng long lanh ươn ướt, trông mong nhìn tôi.
Tôi bế nó vào lòng.
“Được rồi, đừng cọ , đã tới nhà tôi rồi thì chắc chắn tôi sẽ chữa cậu khỏi.”
7
đầu tiên chữa trị gian nan, có một hôm tôi còn chưa , mèo đen đã giẫm giẫm trên n.g.ự.c tôi, l.i.ế.m tôi, rồi bị tôi bắt quả tang tại trận.
“Cậu là thú nhân đực đấy nhé, giẫm tôi là giở trò lưu manh đó nhé.”
thứ hai, chẳng biết mèo đen thông suốt chỗ nào, nửa đêm giấc bỗng ghé sát bên tai tôi, dùng giọng thiếu niên trong trẻo :
“Chủ nhân, chủ nhân?”
“Tôi biết tiếng phổ thông cô muốn rồi.”
Tôi buồn muốn c.h.ế.t, giơ đẩy cậu ta :
“ xa chút.”
thứ ba, móng của cậu đã mọc , những vết khác cũng gần lành hẳn. Mỗi ngày thong dong tra lãnh địa trong nhà xong, cậu sẽ nằm trên bệ cửa sổ trong phòng tôi phơi nắng, l.i.ế.m lông rồi , yên bình đến năm tháng như lặng trôi.
Đến thứ tư, trong chăn tôi xuất hiện thêm một đàn ông khỏa thân.
Tôi bị đè .
Ánh nắng buổi sớm xuyên qua tấm rèm ren trắng, loang lổ rơi .
Thiếu niên đang gối cánh tôi ngon lành hoàn toàn không phát hiện tôi đã . Loài mèo vốn nổi tiếng cảnh giác khi dường như đã mất sạch bản năng.
Tôi nhìn cậu.
Đến quên luôn cánh mình đã bị đè tê cứng mất cảm giác.
Bộ não bị gương xinh đẹp dí sát trước mắt làm kinh diễm đến c.h.ế.t máy.
Một gương nhạt sinh diễm lệ, dưới mắt có nốt ruồi son, trên đầu dựng hai chiếc tai mèo đen mềm mềm, gáy rủ chút tóc đen hơi dài, hợp buộc kiểu đuôi sói.
lâu , tôi mím môi, lặng lẽ vén chăn một chút.
Mơ hồ nhìn rõ cảnh tượng bên trong chăn.
Hít ngược một hơi lạnh.
Lập tức lúng túng ho khan hai tiếng, dùng còn trống chọc chọc vai cậu.
Thiếu niên rên khẽ một tiếng rồi khó nhọc mở mắt.
Đôi mắt vàng óng trong trẻo phủ một tầng sương mờ nhìn tôi.
đó cậu tự nhiên như mèo ghé sát , ch.óp mũi chạm ch.óp mũi ngửi ngửi, rồi thè lưỡi bắt đầu l.i.ế.m.
Lưỡi của thú nhân họ mèo khi vậy vẫn còn gai ngược.
Nếu tôi có lông chắc giờ đã dựng hết cả rồi.
“Đợi đã… đợi đã…. đợi chút. Mèo…”
“Mèo, cậu rồi.”
“Đừng ghé sát .”
“Cả lẫn đều không được tới gần.”
8
Để sắp xếp ổn thỏa con mèo vừa mới lần đầu, sáng nay tôi đã mất nhiều công sức.
Hậu quả là lần đầu tiên trong năm nay, tôi đi làm muộn.
Đồng nghiệp biết lý do tôi đến trễ xong thì ghen tị muốn c.h.ế.t.
“ cậu may ?”
“Tiện đổi đại một thú nhân tệ nhất cũng vớ được báu vật.”
“Đổi thú nhân lần này đúng là đổi quá chuẩn rồi. Cậu biết thú nhân họ mèo dính cỡ nào không? So với con rắn kia đúng là một trời một vực.”