Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

10

Dù sắc mặt hắn trầm xuống, nhưng tiến lại gần nắm lấy ta: “Đến lúc hành lễ rồi, nương t.ử.”

Một tiếng “nương t.ử” gọi đến mức tim ta đập thình thịch, là chúng ta vòng qua cái bát vu để tiếp tục hôn lễ.

Cũng may sau đó không xảy ra sự cố nữa, chúng ta thuận lợi kết Đạo lữ ấn, từ nay sau t.ử có nhau, tâm hồn gắn kết.

sao nhỉ, sau khi kết Đạo lữ ấn, ta bỗng thấy Sư tôn dường như có vài phần yêu ta. Khi hắn chạm ta, tâm hắn cùng dịu dàng; lúc uống rượu giao bôi, hắn như thể vừa hoàn thành được tâm nguyện bấy lâu; khi cùng ta nằm trên một chiếc giường, tâm triều hắn dâng trào mãnh liệt mãi không dứt.

Nhưng hắn lại không hề có thêm hành động nào khác. Chắc chắn là hắn đang giận chuyện Liễu Ngộ phá đám rồi, tuy không giận lây sang ta nhưng cũng không chịu chạm ta nữa.

Ta lăn qua lộn lại, trong lòng thấy ấm ức không thôi. Liễu Ngộ xưa nay toàn đi bộ bằng “ cẳng” khắp thiên hạ, hắn không biết điều khiển pháp bay cũng là chuyện bình thường, đâu phải cố ý lao xuống như .

Vả lại, chẳng phải hắn lâm đó là do bỏ lại ở Nam Hải sao? cái pháp rách nát đó, trong vòng ngày đi từ Nam Hải đến Bất T.ử Cốc đã là nỗ lực lắm rồi.

Rõ ràng trong lòng đang minh oan cho Liễu Ngộ, nhưng bản thân ta lại càng thấy tủi thân hơn. Đâu phải ta bắt chàng cưới ta đâu, là chính chàng tự lặn lội đến tận Nam Hải đưa ta , giờ lại bỏ mặc ta…

“Vân Ca, nàng khóc sao?”

Ta quay ngoắt cổ đi, cứng miệng: “Không có khóc!”

Hắn thở dài một tiếng, từ phía sau ôm lấy ta và bắt hôn lên sau tai. giác ngứa ngáy li ti gợi lại ký ức của ngày hôm đó, ta có sợ hãi, dù sao thì dư âm lần trước cũng rất t.h.ả.m liệt.

Hắn dường như ra điều đó, bèn dừng lại, đổ rạp xuống giường không nhúc nhích.

Ta khẽ đá hắn một cái: “Sao ?”

Hắn điều chỉnh nhịp thở vài lần, giọng còn dồn dập: “Ta sợ nàng đau.”

Hả? Nữ t.ử lần đều đau mà, tuy lần trước đúng là đau đến mức ta muốn ngất đi, nhưng uống một viên Thống Đan là đỡ hơn nhiều rồi, chỉ là lúc xử lý vết thương sau đó trông hơi đáng sợ thôi.

để ta uống thêm một viên t.h.u.ố.c nữa…” Ta vừa định lấy t.h.u.ố.c ra thì hắn giữ c.h.ặ.t cổ .

“Lần trước nàng cũng chẳng có giác , cứ mà chịu đựng… Ta cũng không phải cầm thú, không làm là được.”

Ta và hắn nhìn chằm chằm mắt nhau, đạo lữ nhau làm có chuyện không “làm”… “Chàng không được sao?”

Vành tai hắn đỏ ửng, né tránh ánh mắt ta: “Lúc đó… không kìm chế được…”

Ta thấy lạ lẫm bèn đưa sờ sờ tai hắn, lại hắn lườm một cái không nặng không . Cái lườm đó làm lòng ta ngứa ngáy, ai chà, hắn không làm loạn, ta lại rất muốn làm loạn nha.

Nhưng sau một hồi ta trêu chọc, hắn lại bỏ lại ta mà chạy trốn mất dạng. được tâm quẫn bách của hắn, đây là lần tiên ta không vì sự rời đi của hắn mà lòng tức giận.

Ngày thứ sau khi thành thân, ta khổ công nghiên cứu thuật song tu, xem đến mức m.á.u mũi chảy ròng ròng, cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết, coi như không uổng phí mấy giọt m.á.u mũi này.

Hắn nghi hoặc đẩy cửa bước : “Nàng đang làm mà tâm lại kích động như ?”

Sau đó hắn nhìn thấy cái bìa sách “nhức mắt” kia, trong không thoáng chốc ngập tràn chữ “ngượng ngùng”. Nhưng hắn còn ngượng hơn ta, nên ta bỗng thấy hết ngại luôn.

“Thử không?”

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, đóng cửa lại rồi áp sát tới.

Ta thấy lại lừa rồi, đây chẳng lẽ là lạt mềm buộc c.h.ặ.t, d.ụ.c cự hoàn nghênh? Hắn còn không phải cầm thú, rõ ràng hắn chính là cầm thú!

Ta đã mấy lần là không muốn nữa, mà hắn còn bảo: “Kêu tiếp đi, ta thích nghe…”

Nghe cái chàng ấy! Ta muốn khi sư diệt tổ!

NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA SƯ TÔN

Mục Quân Ẩn từ nhỏ tính tình đã quy củ như , tu Quân T.ử Kiếm, sự khiêm tốn và chính trực đã khắc sâu xương tủy.

Vị đồ đệ mới là con gái rượu của Y Thánh, vừa nhập môn đã mang theo bốn thị nữ. Hắn vốn không mấy hài lòng, nhưng nể tình năm xưa Y Thánh từng cứu mạng , đối tâm nguyện duy nhất của ân công, hắn đành phải đồng ý.

Nữ nhi nhà ta vốn được nuông chiều mà lớn, vết thương cũng có thể khiến nàng đỏ hoe mắt, thút thít khóc rất lâu. Mỗi lần dạy nàng kiếm thuật, hắn đều thấy đau .

Cũng may nàng còn biết cố gắng, biết hắn không thích nên đã cho các thị nữ trước, sau đó kiếm thương cũng không còn khóc nữa.

Nàng rất nỗ lực, cũng rất thông minh, chiêu thức chỉ cần xem lần là nhớ rõ, riêng tư tập rất nhiều lần, khi kiểm tra thì múa kiếm trông cũng rất ra dáng.

Chỉ là kình lực không đủ, nhu mỹ có thừa. Nàng mang tam linh căn Thủy – Mộc – Hỏa rất đồng đều, dù nào thì cũng mềm mại như .

Trên con đường kiếm đạo, nàng khó lòng đạt được thành tựu lớn. Nhưng đối mặt khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt sáng lấp lánh của nàng sau khi kiếm, hắn không nỡ lời đả kích, đành phải khen nàng đã nắm bắt được cái “hình”.

Cũng may gia nàng sung túc, đời này không lo cơm áo, chỉ có điều dáng vẻ “tiểu đồng tán lộc” của nàng khiến hắn phải tặc lưỡi. Dù là hắn hay đại đệ t.ử đều từng được rất nhiều thứ từ nàng, nhỏ thì là bánh ngọt đồ ăn, lớn thì là pháp y pháp .

Nếu không , nàng sẽ bày ra vẻ mặt sắp khóc đến nơi, cùng đáng thương, khiến ta không tài nào từ chối nổi.

Nàng yêu thích tất những thứ lấp lánh và rực rỡ, từ những linh thực xinh đẹp cho đến những linh thú lông xù, nàng đều cùng yêu thích, cũng coi như là dễ dỗ dành.

Xuân đi thu đến, nàng cũng đã đạt tới đỉnh phong Kim Đan kỳ, nhưng chuyện “kiếm tâm”… vốn không thể cưỡng cầu.

Tình cờ xuống núi, hắn gặp được một mầm non tốt, thiên tư trác tuyệt, bẩm có kiếm cốt, đúng là một nhân tài kiếm. Hắn đưa cô bé núi, làm quan môn đệ t.ử.

Lúc này linh trên Vân Ca có dị thường, thậm chí còn vương mùi m.á.u tanh. Hắn đi dò xét, đứa trẻ này mà lại yêu , đến mức ra tâm ma. Hắn vốn định để nàng bình tĩnh lại rồi mới xử lý, không ngờ nàng lại tự hủy tu vi, cưỡng ép đoạn tuyệt tình thầy trò giữa .

Trong phút chốc tâm trí hắn rối loạn, không thể ngăn cản ngay lập tức. Trong miệng và trên áo Vân Ca toàn là m.á.u, ôm nàng trong lòng thấy thật , thật nhỏ bé. Nàng sợ đau như , sao lại dám làm như ?!

Vị đồ đệ mà hắn nuôi nấng bao nhiêu năm cứ được đưa nhà, thật khiến ta lòng u uất.

Sau đó hắn dốc lòng dạy dỗ tiểu đồ đệ, Ký Tuyết khác Vân Ca, nàng cùng có thiên phú kiếm thuật, điểm qua là hiểu, suy một ra ba. Thường thì hắn để lại một đống ngọc giản rồi đi bế quan, khi xuất quan nàng đã học thuộc lòng và tinh thông tất .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.