Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
m.a.n.g t.h.a.i được bốn tháng, đầu tiên tôi nhận được t.h.a.i máy.
Anh vừa lúc ở cạnh đó, tôi kéo tay anh đặt lên bụng mình, người anh cứng đờ lại.
“Nó… nó động à?” Giọng anh hơi run run.
“Ừm.”
Anh dán mắt vào bụng tôi, trong đôi mắt có thứ sáng mà tôi chưa từng thấy bao .
hôm , anh ngồi bên mép giường, nhìn chằm chằm vào bụng tôi suốt .
“ Châu.” Tôi bị mắt anh làm cho dựng tóc gáy: “Anh nhìn cái mà nhìn mãi ?”
Anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Anh đang nghĩ, không chúng trông nào.”
hôm đó, đầu tiên anh nghiêm túc bàn bạc tôi về tên các .
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định là: Yến Thanh và Yến Ninh.
“Yến Thanh, Yến Ninh.” Anh lẩm bẩm một rồi nhìn tôi: “Em thấy sao?”
Tôi gật đầu: “Rất hay.”
Anh mỉm cười.
Đó là đầu tiên tôi thấy anh cười thực sự.
Không nụ cười xã giao, không nụ cười khách sáo, mà là nụ cười lan tỏa từ tận đáy mắt.
Hóa ra anh cười lên lại đẹp đến .
Sau đó tôi câu này anh, anh ngẩn người ra một lúc, rồi kéo tôi vào lòng.
“Sau này, anh sẽ cười nhiều hơn cho em xem.”
…
tôi m.a.n.g t.h.a.i được bảy tháng, một nọ tôi bất ngờ bị chuột rút, đau điếng đến bật kêu lên.
Anh gần tỉnh giấc ngay lập tức, bật đèn, tay chân luống cuống giúp tôi xoa bóp bắp chân.
“Còn đau không?” Anh hỏi, trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi nhìn anh, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
“ Châu, có anh vẫn luôn thức không?”
Anh khựng lại.
“ nào em cử động một là anh tỉnh, em trở mình anh cũng tỉnh, có anh không hề ngủ sâu không?”
Anh im lặng không .
Tôi bỗng chốc hiểu ra.
Anh vẫn luôn canh chừng tôi.
Kể từ ngày tin tôi có thai, nào anh cũng ngủ rất chập chờn, chỉ cần tôi có động tĩnh là anh sẽ tỉnh giấc.
Không vì mất ngủ, mà là bản năng muốn bảo vệ.
“Anh…” Tôi mở miệng, không nên .
Anh đầu, tiếp tục xoa chân cho tôi: “Bác sĩ những tháng cuối dễ xảy ra vấn đề. Anh canh chừng, anh mới yên tâm.”
Tôi nhìn đôi mắt cụp xuống anh, nhìn đôi môi mím c.h.ặ.t, bỗng thấy sống mũi cay cay.
Người đàn ông này không lời tình tứ, cũng chẳng hiểu về sự lãng mạn, nhưng anh lại dùng cách riêng mình để nâng niu tôi trong lòng bàn tay.
“ Châu.”
“Ừm?”
“Trước đây em không nào là yêu.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Bây hình em có hiểu rồi.”
Tay anh dừng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục xoa bóp: “Vậy thì cứ từ từ mà nhận, chúng ta còn một đời cơ mà.”
…
Ngày sinh, anh túc trực trong phòng sinh cùng tôi.
Đau, cực kỳ đau.
Đau đến tôi suýt nữa bóp gãy cổ tay anh.
Mặt anh tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trông còn căng thẳng hơn người đang lâm bồn tôi.
“Hít thở sâu đi, Thẩm Chiêu, hít thở sâu vào.”
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng run run: “Cố thêm nữa thôi, sắp xong rồi.”
Tôi đau đến không nổi câu nào, chỉ trừng mắt nhìn anh.
Sau đó y tá bế đứa trẻ lại, anh thậm chí chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, chỉ chăm chăm nắm tay tôi.
“Anh xem trước đi.”
Anh lắc đầu, hốc mắt đỏ hoe: “Xem em trước.”
Khoảnh khắc , tôi chợt thấy, bao nhiêu đau đớn cũng đều xứng đáng.
Sau này anh kể tôi, đời này chưa bao anh thấy sợ hãi đến . “Anh sợ em xảy ra chuyện, sợ mất đi em.”
Tôi tựa vào vai anh, khẽ cười: “Vậy anh hết sợ chưa?”
Anh suy nghĩ một rồi bảo: “Vẫn sợ.”
“Sợ chứ?”
Anh đầu, trán áp vào trán tôi: “Sợ em hối hận vì gả cho anh.”
Tôi đưa tay ôm lấy khuôn mặt anh, bắt anh nhìn thẳng vào mình: “ Châu, anh nghe đây. Em không hối hận. Kể từ hôm đó, em chưa từng hối hận bao .”
Hốc mắt anh lại đỏ lên.
Rồi anh đầu, nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn.
…
Ngày đầy tháng , nhà họ tổ chức tiệc rượu.
Khách khứa ra vào tấp nập, chén anh chén tôi chúc tụng.
Châu bế một bé, tôi bế bé còn lại, đứng giữa đám đông.
“Chúc mừng tổng, chúc mừng!”
“ phu nhân thật là tốt số.”
Tôi cười đáp lại, nhưng mắt lại lén nhìn sang Châu.
Anh đầu nhìn sinh linh bé nhỏ trong tay, biểu dịu dàng đến khó tin.
“Anh đang nhìn ?”
Anh ngẩng đầu, mắt ngập tràn ý cười: “Đang xem chúng trông giống ai.”
“Giống ai cơ?”
Anh ngẫm nghĩ rồi đáp: “Giống em.”
Tôi không nhịn được mà bật cười: “Giống chỗ nào?”
“Đôi mắt giống em. Đẹp lắm.”
Tôi ngẩn người, rồi đầu xuống để che đi đôi tai đang nóng bừng lên.
Bên cạnh có người tiến lại gần chụp ảnh, anh tự nhiên nép sát vào tôi, một tay bế , tay kia vòng qua ôm lấy eo tôi.
Trong khoảnh khắc đèn flash lóe sáng, tôi chợt nhớ lại hơn một năm trước, đầu tiên chúng tôi xuất hiện trước công chúng tư cách là vợ chồng.
, anh cũng ôm tôi tư này.
Nhưng lúc đó, vòng tay anh rất hờ hững, chỉ là chạm vào đầy khách sáo.
Còn bây , vòng tay rất chân thực, siết c.h.ặ.t lấy, giữ tôi trọn vẹn trong phạm vi anh.
đó trở về, sau cái ngủ say, chúng tôi ngồi cạnh nhau ngoài ban công.
Gió đầu thu dìu dịu thổi qua, giác thật dễ chịu.
“Thẩm Chiêu.” Anh bỗng nhiên lên tiếng.
“Ừm?”
Anh quay sang nhìn tôi, trong mắt ngời sáng.
“ ơn em ở lại.”
Tôi nhìn anh, khẽ mỉm cười.
“Không có chi.”
Anh khựng lại, rồi cũng mỉm cười theo.
Khoảnh khắc , tôi chợt thấy cuộc đời này dường cũng chẳng quá dài.
Dài vừa đủ để chúng tôi từ từ học cách yêu một người.
Nhưng dường nó cũng rất dài.
Dài đến chúng tôi có thể thong thả mà đi cùng nhau đến cuối đường.
_HOÀN_