Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Editor: Trang Thảo.

Tôi bịt miệng, suýt nữa hét thành tiếng. lẽ cuộc chiến tranh giành nữ chính đã chính thức bùng nổ rồi sao?

Tần Đốt nhìn xuống Thẩm Trục bằng ánh mắt đầy tức giận: “Họ Thẩm kia, anh định đào góc tường ai đấy? Tố Tố là vợ tôi, cô ấy không thể bán mạng cho anh được!”

Hóa ra “ngòi nổ” cú đ.ấ.m này lại là tôi…

Thẩm Trục đứng dậy, định túm cổ áo Tần Đốt đ.á.n.h trả. Tôi vội vàng chắn trước mặt Tần Đốt, không cho Thẩm Trục động thủ, nhỏ giọng quát: “Ngoài kia bao nhiêu đang nhìn kìa! anh hot search à?”

lúc đó, đám công như chúng tôi lại tăng ca thâu đêm dập hot search cho . Mạng “culi” là mạng đấy!

cuối cùng lấy lại được lý trí. Thẩm Trục nhạt: “Tần Đốt, chuyện này chưa xong đâu.”

Nói rồi, anh ta lấy danh thiếp từ trong túi ra đưa cho tôi: “ tiểu thư có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Tôi hoan nghênh cô nâng giá dựa trên năm tôi đưa ra. Rất mong được hợp tác với cô.”

Tên nam chính này có thiếu mất dây thần kinh nào không vậy…

Mắt Tần Đốt như sắp bốc lửa, hận không thể nuốt sống Thẩm Trục ngay tại chỗ. Sau khi Thẩm Trục rời , Tần Đốt lập tức dồn tôi vào góc tường.

Vị Tô.” Tần Đốt ghé sát bên tai tôi, sắc mặt u ám đáng sợ: “Em theo anh ta sao?”

Tôi chưa từng thấy anh đáng sợ như vậy, cả cứng đờ không dám nhúc nhích: “Tần Đốt, em không đồng ý với anh ta.”

Ngón thon Tần Đốt chậm rãi vuốt cằm tôi, tùy ý bóp nhẹ, dáng vẻ lười biếng như mấy tâm nhưng lại ghé sát tôi hơn: “Em gạt anh. Rõ ràng em đã d.a.o động rồi, lúc nãy mắt em sáng rực vì tiền.”

Tôi đâu bá đạo tổng tài, thấy tám chữ số chắc chắn d.a.o động chứ! Giọng nói anh quá quyến rũ, khiến tôi vô thức rụt cổ lại, vành tai nóng ran. Tôi theo bản năng lùi ra sau một .

Tần Đốt dường như cố ý trêu chọc tôi, anh lại tiến sát thêm một rồi bật : “Đồ mê tiền.”

óc tôi nhất thời rối tung: “Anh em ngụy biện… à không, em giải thích đã!”

Tôi đúng là mê tiền, cực kỳ mê tiền. Trải qua kiếp trẻ mồ côi, sự thiếu thốn tình thân khiến tôi giác an toàn nào. Tôi không có đường lui, có nơi dựa dẫm. Thứ duy nhất có thể mang lại giác an toàn cho tôi chính là dãy số ngoằng trong tài khoản ngân hàng. Con số càng tôi càng yên tâm. Đó chính là lý do tôi liều mạng việc.

Tần Đốt giơ vén lọn tóc bên tai tôi ra sau, ngón tự nhiên chạm vành tai. Những vết chai mỏng nơi ngón nhẹ nhàng vuốt ve, giọng anh trầm khàn như đang dụ dỗ: “Nhưng không sao, anh có đủ tiền cho đồ mê tiền như em tiêu cả đời.”

Tần Đốt bắt ngày nào bám lấy tôi như một chú ch.ó lớn, nói là đề phòng Thẩm Trục đào góc tường lần nữa. Nói thật giá Thẩm Trục đưa ra rất hấp dẫn, tôi không việc cho một kẻ sống theo rừng như anh ta. Nhỡ đâu một ngày tôi anh ta phật ý, anh ta lại lạnh lùng hỏi: “Cô thử giác bị chôn dưới đất không?” đời tôi coi như xong. Đó gọi là được không bù nổi mất.

Gần đây tôi mở thêm một “nghiệp vụ” mới, đó là nửa đêm đ.á.n.h thức Tần Đốt dậy hỏi nếu anh ngoại tình bồi thường cho tôi bao nhiêu tiền tổn thất tinh thần.

Tần Đốt nhắm mắt ngáp , hoàn toàn không sức cãi nhau với tôi nữa: “Anh không ngoại tình đâu, em cứ yên tâm.”

Xì, nói hay lắm. tôi đã tận mắt nhìn thấy anh đứng cùng nữ chính rồi sao.

Tôi vẫn không chịu buông tha: “Anh mau nói , anh định bồi thường cho em bao nhiêu tiền?”

Tần Đốt bị tôi phiền không chịu nổi, đành ngồi dậy, mặt không xúc nói: “Anh ra trắng.”

Tôi bình thản “Ồ” một tiếng. xong, Tần Đốt lập tức ngã vật xuống giường, nhắm mắt lại rồi vùi vào gối như một chú ch.ó con.

Tôi kéo anh dậy, nghiêm túc nói: “Hay là chúng ta ký một bản thỏa thuận .”

Giọng Tần Đốt trầm thấp, mang theo vẻ ngái ngủ chưa tỉnh hẳn, anh bật hỏi: “Em nghiêm túc đấy à?”

Tôi gật : “Nghiêm túc hơn cả trân châu.”

Tần Đốt bất đắc dĩ , lấy điện thoại gọi sư. Ngay trong đêm, Vương sư đeo kính gọng vàng xuất hiện tại nhà chúng tôi. Anh ta dùng ngón giữa đẩy gọng kính , nở nụ chuyên nghiệp: “ tiểu thư, việc cô lo trước cho tương lai là điều tốt, nhưng bắt khác soạn thỏa thuận lúc ba giờ sáng có hơi quá đáng rồi đấy?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê: “Tần Đốt nói trả anh gấp ba phí đại diện.”

Mắt Vương sư lập tức sáng rực, khóe miệng không khép lại nổi, bàn phím gõ lạch cạch liên hồi: “Tiểu Vương, sư trung thành cô, phục vụ cô mươi bốn trên mươi bốn, ba trăm sáu mươi lăm ngày không nghỉ!”

Quả nhiên, siêu năng lực hữu dụng nhất trên đời này chính là tiền bạc, “đô la thần chưởng”!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.