Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
đó, tôi tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.
Tôi mơ màng mở mắt, nhìn quanh một vòng mới phát hiện mình đã nằm trên giường ngủ từ nào.
Căn phòng tối om, chỉ còn đèn ngủ mờ bên đầu giường.
Tôi thở ra, đưa tay bắt máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói quen thuộc của Chu Vân.
“Anh A Tùng nói từ nước đến chưa được đi trò chơi.”
“Tối nay tôi định rủ mấy người bạn cùng đi.”
“Cô cũng tới nhé.”
Cô ta dừng một chút rồi cười .
“À đúng rồi.”
“Đừng để A Tùng .”
Ký ức tối lập tức ùa như thủy triều.
Tôi siết c.h.ặ.t ga giường, ngồi bật dậy, giọng nói có chút gấp gáp.
“ của mẹ tôi…”
“Tôi muốn nói với cô.”
Chu Vân bật cười như nghe gì rất buồn cười.
“Nói ?”
“Cô có tư cách mặc cả với tôi ?”
Giọng cô ta chậm rãi, mềm nhẹ nhưng từng chữ đều khiến người ta lạnh sống lưng.
“Bây …”
“Mạng sống của mẹ cô nằm tay tôi.”
“Suất phẫu thuật kia có giữ được hay không…”
“Cũng chỉ cần một câu nói của tôi thôi.”
Ngón tay tôi vô thức siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
đầu lại hiện lên mắt lạnh của Phó Tùng tối hôm đó.
Chu Vân nói không sai.
dù anh rõ bệnh tình của mẹ tôi là thật, chỉ cần cô ta đủ kiên quyết, anh sẽ chọn đứng phía cô ta.
Bởi với Phó Tùng…
Tôi và mẹ tôi vốn chẳng quan trọng đến .
Tôi nhắm mắt lại, rất lâu mới ép mình bình tĩnh được.
“… Mấy ?”
“Bảy rưỡi.”
Buổi tối, tôi cơm cùng mẹ bệnh viện rồi chuẩn rời đi sớm.
Mẹ nhìn tôi thay áo khoác, hơi ngạc nhiên.
“Hôm nay con sớm vậy?”
Tôi gật đầu, gắng cười tự nhiên.
“Dạo này con hơi mệt.”
“Muốn nghỉ sớm một chút thôi.”
Mẹ đưa tay vuốt lọn tóc rơi bên má tôi ra tai, mắt đầy xót xa.
“Không cần ngày nào cũng chạy tới bệnh viện .”
“Con đi làm đã đủ vất vả rồi.”
“Mấy hôm nay mẹ con gầy đi nhiều quá.”
Tôi cúi đầu, nuốt giác chua xót nơi cổ họng .
Nếu có thể…
Tôi thật muốn được nghe bà cằn nhằn như này mãi mãi.
Tôi cười.
“Con đang giảm cân thôi.”
“Đợi tối nay con khuya rồi chụp ảnh gửi mẹ xem.”
Mẹ bán tín bán nghi nhìn tôi, cuối cùng bật cười.
“Được rồi.”
“Nhớ nhiều một chút.”
Nhưng bà không …
Tối nay, Chu Vân tôi cơ hội được yên ổn cơm.
trò chơi lên đèn rực rỡ.
Tôi vừa tới nơi đã Chu Vân kéo thẳng tới khu trò chơi b.ắ.n đạn nước.
“Em gái, cuối cùng cô cũng tới rồi.”
Cô ta cười tươi rói, tiện tay nhét hai quả bóng nước vào lòng tôi.
“Lát nữa cô chạy chạy lại sân nhé.”
“Bọn tôi chơi b.ắ.n mục tiêu.”
Tôi nhìn sang dãy bia nhựa phía đối diện.
Chu Vân bật cười, giọng điệu dịu dàng như đang dỗ trẻ con.
“Yên tâm đi.”
“Chỉ là đạn nước thôi mà.”
“Không đau .”
Cô ta cao hơn tôi gần nửa cái đầu.
cúi người ghé sát bên tai tôi, nụ cười trên môi vô cùng dịu dàng.
“Tôi ngu đến mức thật làm cô thương.”
“Để rồi cô có cớ đi méc A Tùng.”
Tôi cúi đầu, khàn giọng nói nhỏ.
“Thật ra…”
“Hai năm nay tôi đã không còn thích anh ấy nữa rồi. Hơn nữa hợp đồng giữa chúng tôi cũng
sắp kết thúc. Đến đó tôi sẽ rời đi.”
Chu Vân hừ nhẹ một tiếng.
“Cô nghĩ tôi tin à?”
“Nếu giữa hai người thật chẳng có gì…”
“Vậy tại anh ấy lại đối xử đặc biệt với cô như ?”
Tôi im lặng.
Càng giải thích chỉ càng khiến cô ta thêm mất kiểm soát.
Nhưng nghĩ đến hai chữ “đặc biệt” ấy, lòng tôi đau đến châm chọc.
Trò chơi bắt đầu.
Tôi ôm bóng nước chạy chạy lại giữa sân.
Những đạn nước liên tục b.ắ.n tới, hết lần này đến lần khác đập mạnh lên người tôi.
“Nhanh lên chứ.”
“Đừng lười biếng như vậy.”
“Kẻo bọn tôi lỡ tay b.ắ.n trúng mặt cô thì phiền lắm đấy.”
Ngay câu nói ấy, một đạn nước sượt má tôi.
Tôi buộc phải chạy nhanh hơn.
Ngày hôm đó, tôi không nhớ nổi mình đã chạy bao lâu.
Chỉ nhớ đến cuối cùng đôi chân gần như mất hết giác.
Mãi tới khi đám bạn của Chu Vân bắt đầu than chán, cô ta mới chịu dừng lại.
“Hôm nay tới đây thôi.”
“Lần tôi lại tìm cô chơi tiếp nhé.”
Tôi mệt đến mức chẳng còn sức đáp lời.
Ngồi nghỉ rất lâu mới kéo lê cơ thể rời khỏi trò chơi.
Vừa mở cửa biệt thự, tôi đã nhìn Phó Tùng đang ngồi trên sofa xử lý việc.
đèn vàng phủ sống mũi cao thẳng cùng cặp kính gọng bạc lạnh lùng của anh.
Nghe tiếng động, anh ngẩng đầu lên.
mắt dừng trên người tôi vài giây rồi lập tức tối .
“Em làm thành ra này?”
Anh đứng dậy bước tới, giọng nói trầm hẳn .
“Đi trò chơi?”
Vừa nói, anh vừa cúi người định kiểm tra tay tôi.
Tôi giật mình lùi lại theo bản năng, vô thức kéo giãn khoảng cách với anh.
“… Không .”
“Tôi phòng trước.”
Bàn tay anh khựng giữa không trung vài giây rồi chậm rãi buông .
đó, anh thấp giọng nói:
“ của mẹ em…”
“Đừng lo nữa.”
“Ca phẫu thuật sẽ tiến hành bình thường.”
Tôi sững người.
Quay đầu lại nhìn anh.
mắt Phó Tùng bình tĩnh như mọi khi.
Tựa như những lời lạnh hôm trước chỉ là ảo giác của riêng tôi.
mệt mỏi cùng tuyệt vọng tích tụ suốt nhiều ngày khiến tôi gần như muốn mềm lòng thêm lần nữa.
Có lẽ…
Phó Tùng thật sẽ không đem mạng sống người khác ra làm trò đùa.
Anh nhìn tôi rất lâu rồi thấp giọng hỏi:
“Có gì xảy ra?”
“Anh đã dạy em rồi.”
“Đừng nào cũng tỏ ra mạnh mẽ.”
“Nếu bắt nạt…”
“Phải nói anh .”
“Anh có thể giải quyết giúp em.”
Tôi cúi đầu, c.ắ.n đôi môi đã khô đến bật m.á.u.
“… ơn Phó tiên sinh.”
“Nhưng thật không có gì cả.”
Nói xong, tôi xoay người trở phòng.
Bởi vì tôi không dám cược.
Chỉ còn hơn mười ngày nữa là tới ca phẫu thuật.
Tôi tuyệt đối không thể lấy mạng của mẹ ra đ.á.n.h cược thêm lần nào nữa.
Khoảng thời gian ấy, kết quả kiểm tra sức khỏe khả quan của mẹ gần như là thứ duy nhất
chống đỡ tôi tiếp tục sống bình thường.
Buổi trưa hôm đó, trước khi tôi căn tin mua cơm, mẹ bỗng lo lắng hỏi:
“Dạo này con gầy đi thật rồi đúng không?”
Tôi làm bộ thoải mái, còn giơ tay bóp bóp má mình.
“ có.”
“Con đang giảm mỡ tăng cơ thôi.”
“Mẹ không hiểu .”
Mãi đến khi hôm nay tôi nhiều hơn mọi khi, bà mới miễn cưỡng tin.
Nhưng bà không …
Tôi nhiều như vậy chỉ để giữ sức.
Để tối nay còn đủ sức chịu đựng màn hành hạ tiếp theo của Thư Hân.
Tối đó là sinh nhật Phó Tùng.
Chu Vân thuê hẳn một hội trường lớn, trang trí xa hoa đến lóa mắt.
Vừa nhìn tôi, cô ta đã ném sang một bộ mascot gấu khổng lồ.
“Hôm nay cô mặc cái này.”
“Đừng để A Tùng nhận ra.”
“Lát nữa chỉ cần giúp bọn tôi chụp ảnh rồi nhảy phụ họa vài đoạn là được.”
“Hôm nay nhẹ nhàng thôi.”
Tôi ôm bộ đồ nặng nề tay, gật đầu.
“Vâng.”
“ ơn cô Chu.”
Chu Vân bật cười, đưa tay xoa đầu tôi như đang thưởng thú cưng ngoan ngoãn.
“Dạo này cô biểu hiện tốt lắm.”
“Tốt đến mức tôi còn không nỡ gọi giáo sư Mạnh yêu cầu hủy ca phẫu thuật của mẹ cô nữa.”
Ngón tay tôi lập tức siết c.h.ặ.t bộ đồ đến nhăn nhúm.
“… ơn cô.”
Tôi thay mascot rồi lặng lẽ đứng vào hàng người biểu diễn.
Phó Tùng đến muộn.
Khoảnh khắc anh bước vào hội trường, mắt lập tức quét đám mascot đứng giữa sân khấu.
Lông mày anh hơi nhướng lên.
“Em thích mấy trò này từ bao ?”
Anh hỏi Chu Vân.
Cô ta bật cười, vòng tay ôm lấy eo anh.
“Dễ thương mà.”
“Anh không ?”
“Đại tổng tài của em nào cũng nghiêm túc quá rồi.”
Phó Tùng chỉ nhàn đáp:
“Tùy em thích.”
đó Chu Vân gọi tôi chụp ảnh hai người.
Tôi cúi đầu nhận máy ảnh.
Phó Tùng nhìn tôi vài giây rồi lạnh nhắc:
“Mặc này tầm nhìn sẽ hạn chế.”
“Cẩn thận.”
Nụ cười trên môi Chu Vân hơi cứng lại.
Tôi cúi đầu đáp nhỏ.
“Không .”
“Tôi chụp được.”