Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

“Anh có ai là bạn gái chính thức của anh không?”

Giọng Chu Vân vang lên đầu dây bên kia, run rẩy sắc lạnh đến mức khiến không khí trong phòng bệnh như đông cứng lại.

không trả lời ngay.

Anh cạnh cửa sổ, ánh đèn lạnh nhạt hắt lên sống mũi cao thẳng đường quai hàm sắc nét. Gương ấy vẫn bình tĩnh như thường ngày, càng bình tĩnh lại càng khiến người khác thấy xa lạ.

Một lâu sau, anh thấp giọng:

Chu Vân…. đủ rồi.

cười.

Tiếng cười mang theo chút nghẹn ngào và châm chọc.

“Đủ rồi? Anh nói với em đủ rồi? . , anh vì một người phụ nữ khác mà đối xử với em như thế?”

Ánh anh lạnh xuống.

“ Là em đi quá giới hạn trước.

Em rõ mẹ cô ấy cần ca thuật đó để sống.

em vẫn cố tình giành lấy.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó Chu Vân cười khẽ:

“Vậy thì ?

Em chỉ muốn xem thử… cô quan trọng với anh đến mức nào thôi.”

Tôi siết c.h.ặ.t chăn trên người.

Cổ họng đắng nghẹn.

đầu đến , tôi vẫn không dám tin rằng mình thật sự đã thắng được Chu Vân trong

này.

Bởi suốt ba năm qua, người trong lòng luôn là cô ấy.

Tôi chỉ là một kẻ thế tạm thời trong cô ấy vắng .

Điện thoại vẫn chưa cúp.

Giọng Chu Vân dần trở nên khàn khàn:

“Anh không, em thật sự ghét cô . Ghét ánh nào cũng giả vờ ngoan ngoãn

đó. Ghét việc cô cứ phía sau anh, như thể chỉ cần chờ một chút là có thể thế vị

trí của em.”

day nhẹ mi tâm.

Giọng nói mệt mỏi đến cực điểm.

“Chưa từng có ai thế ai cả.

Là chính em tự đẩy mọi đến bước này.”

Một tiếng cười lạnh vang lên.

Rồi cuộc gọi bị cắt đứt.

Trong phòng bệnh lại chìm vào yên lặng.

Tôi cúi đầu nhìn chai truyền dịch đang nhỏ từng giọt chậm rãi.

Ánh tản mát.

lâu sau khẽ nói:

“ Tôi không thể chắc chắn… liệu anh có vì một câu nói đổi bất chợt của cô ấy mà đổi

hay không.”

quay đầu nhìn tôi.

“Em rằng tôi là loại người không coi trọng tính mạng con người ?”

Tôi lập tức lắc đầu.

Tôi không có đó.

Chỉ là…

Tôi từng nhìn thấy anh toàn tâm toàn với Chu Vân.

nên tôi không , liệu anh có vì cô ấy mà phá vỡ nguyên tắc của chính mình hay không.

Người trong không có quân bài, làm dám đ.á.n.h cược?

Ánh khựng lại nơi gương tôi.

Dường như anh muốn nói gì đó, chỉ im lặng.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính, phủ lên nền gạch một màu vàng nhạt.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, tụ lại thành từng dải mờ ảo.

góc nhìn của tôi, ánh sáng ấy giống như một bức tường vô hình ngăn giữa tôi và anh.

Tựa như hai thế giới.

Tôi không bước qua được.

Mà anh… cũng chưa từng thật sự tiến lại gần tôi.

Bác sĩ nói tôi cần ở lại bệnh viện thêm vài ngày để theo dõi.

Buổi tối, tôi gọi điện mẹ, nói rằng hôm nay không qua được.

Mẹ vừa nghe liền trách nhẹ:

“Đã bảo rồi, không cần ngày nào con cũng tới.

Người chăm sóc con thuê mẹ chu đáo, lại tốt tính .”

Thuốc khiến cổ họng tôi khô rát.

Tôi cố gắng cười, giả vờ thoải mái:

“ Hôm nay công ty tổ chức liên hoan mà mẹ.

dẫn bọn con đi ăn buffet hải sản .”

Tôi khẽ hít sâu, giọng nhỏ dần:

“Đợi mẹ xuất viện rồi, con cũng đưa mẹ tới ăn nhé?”

Mẹ lập tức chối.

“Xuất viện rồi mẹ sẽ về quê.

Không ở lại đây làm phiền con .

Thời gian này con đã vì mẹ mà vất vả quá nhiều rồi, lại tốn bao nhiêu tiền…”

Tôi vội ngắt lời bà: “Mẹ nói gì vậy chứ?”

“Hồi nhỏ mỗi lần con bệnh, mẹ đưa con đi khám, chẳng lẽ cũng là con làm phiền mẹ ?”

Bên kia im lặng.

Một sau, mẹ cười bất lực:” Hai đó giống nhau được”.

“ Mẹ là mẹ của con mà.”

Tôi khẽ cong môi.

“ Chính vì mẹ là mẹ của con nên giống nhau.”

Mẹ không cãi lại nổi, chỉ đành giục tôi nghỉ ngơi sớm rồi cúp máy.

Ngày hôm sau là ca thuật.

Tôi gần như thức trắng cả đêm.

Sáng sớm, tổng trợ lý tới bệnh viện.

Anh ngoài cửa phòng bệnh, cúi người thật thấp:

Cố tổng bảo tôi anh ấy xin lỗi cô.

“ Anh ấy nói sẽ không để xảy thêm bất kỳ sự cố nào .”

Tôi khẽ gật đầu.

Tổng trợ lý tiếp tục: “ Ngoài , có tổng đã sắp xếp phòng bệnh tốt nhất đội ngũ điều dưỡng riêng mẹ cô.”

“ Đây coi như là bồi thường.”

Anh dừng lại một chút rồi nói thêm:

“Dù giữa hai người cũng chỉ là quan hệ hợp đồng. Nếu phát sinh thêm ngoài

muốn, sau này kết thúc sẽ khó xử lý.”

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y.

Rồi nhẹ giọng đáp:

“Tôi hiểu.”

Trước khi mẹ được đẩy vào phòng thuật, tôi ngồi cạnh giường, lải nhải đủ thứ để bà bớt căng thẳng.

“Mẹ nhớ chưa? Sau mổ không được tự ngồi dậy.

Y tá dặn phải nhịn ăn tối qua, mẹ không ăn gì thật chứ?”

, con sẽ ngoài cửa chờ mẹ…”

Mẹ cười.

Bà nắm lấy tôi.

Bàn gầy gò, khô ráp ấm.

“Được rồi.

Chỉ là một ca thuật thôi mà, con căng thẳng hơn cả mẹ .”

Bấy giờ tôi nhận mình lạnh ngắt.

Cửa phòng mổ đóng lại.

Khoảng thời gian chờ đợi dài đến mức tưởng như vô tận.

Tôi ngồi trên hàng ghế ngoài hành lang, đầu đến không dám rời đi nửa bước.

Trong đầu chỉ có một nghĩ.

Mẹ nhất định phải bình an.

Không qua bao lâu, đèn phòng mổ cũng tắt.

Cửa mở .

Tôi lập tức dậy, chân gần như mềm nhũn.

Giáo sư Mạnh tháo khẩu trang, khẽ gật đầu.

“Ca thuật thành công”.

Khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi như bị rút cạn sức lực.

Mẹ được đẩy ngoài.

Bà nằm yên trên giường bệnh, hàng mi khẽ run, gương tái nhợt bình yên.

Tôi cúi đầu khóc.

Những uất ức, sợ hãi và tuyệt vọng suốt thời gian qua dường như đều tan biến trong giây phút đó.

Đêm ấy, tôi ngồi một mình trong quán cháo nhỏ gần bệnh viện.

Bát cháo nóng bốc khói nghi ngút.

Tôi vừa ăn vừa khóc.

Nước rơi xuống hòa vào cháo, nóng hổi rồi nhanh ch.óng lạnh đi.

Mọi cũng đã qua rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.