Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Chương 8

Tôi sợ đến bật lùi:

“Anh làm gì vậy hả?!”

Tô Đình Uyên thong thả kéo chăn tới n.g.ự.c, chỉ lộ ra đôi vai, cực kỳ có cảm giác kiểu trai tân nhà lành bị chà đạp.

“Đến lòng Cố tổng chứ sao.”

Anh chớp chớp , vẻ mặt vô tội.

“…”

Tôi hít sâu một hơi:

“Tô Đình Uyên, anh giữ một chút .”

“Giữ ?”

Tô Đình Uyên tủi thân, giọng còn mang theo chút ai oán:

“Chị ăn sạch em rồi, mặc quần vào là không người nữa à?”

Anh rụt vào chăn, chỉ lộ đôi đáng thương nhìn tôi:

“Nếu chuyện truyền ra ngoài…”

“Em sẽ bị dìm l.ồ.ng heo mất.”

Tôi có miệng cũng không giải thích nổi, khóc mà không ra nước :

đều là ngoài ! Ngoài !”

Tô Đình Uyên lật người, tự cuộn chăn, bày ra bộ dáng chờ được sủng hạnh:

“Em mặc kệ.”

“Em đã là người chị rồi.”

“Cố tổng à.”

Tô Đình Uyên vui vẻ nói:

“Trước chẳng chị bá đạo lắm sao?”

“Em đã tự tắm sạch sẽ rồi.”

Toàn thân tôi run .

Một dự cảm bất an lao thẳng não.

“Chuẩn bị con cho Cố tổng rồi.”

A!!!

A a a a a a a!!!!!

Tôi tuyệt vọng đ.ấ.m giường, gào thét, bò lê bò lết bóng tối.

đã tới nước rồi.

Lại còn là Tô tổng đích thân hiến thân.

Tôi do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn quyết định vui vẻ .

Xong việc, Tô Đình Uyên chú ch.ó lớn vừa được thỏa mãn, cọ tới cọ lui hõm vai tôi.

“Lúc chị sổ sách em chuyển tiền cho mẹ…”

“Có em ngu lắm không?”

“Hửm?”

Tôi buồn ngủ díp cả , nghe vậy thì ngẩn người:

“Không anh đã hỏi rồi sao?”

“Không giống!”

Anh chống người dậy:

“Lần trước hỏi, chị vẫn còn là tổng tài bá đạo.”

“Lúc em làm gì chị cũng đáng yêu.”

“Bây giờ chị là Cố bình thường rồi.”

“Em đ.á.n.h giá chân thật.”

Tôi bật :

“Đúng là anh ngu thật.”

Mặt Tô Đình Uyên sụp xuống, quay lưng lại:

“Hừ!”

mà…”

Tôi chậm rãi bổ sung:

“Trước khi liên hôn, tôi đã điều tra anh.”

Tai anh giật giật.

Không quay lại rõ ràng đang nghe.

“Tôi biết từ nhỏ anh chỉ có ba.”

“Lúc ông ấy mất, anh vừa tốt nghiệp đại học.”

“Gánh nặng tập đoàn họ Tô đều đè hết vai anh.”

“Cũng đúng lúc …”

“Người mẹ ruột chưa từng xuất hiện anh đột nhiên liên lạc với anh.”

phòng im lặng một thoáng.

“Đứa trẻ chưa từng được yêu thương…”

“Chỉ tặng một viên kẹo là có thể dụ mất.”

Tôi nhìn gáy anh:

“Có lúc đầu anh nghĩ rằng…”

“Chỉ cho bà ấy tiền, chỉ làm công ty lớn mạnh…”

“Bà ấy sẽ đối xử với anh đối xử với Triệu Thành Hiên đúng không?”

Tô Đình Uyên không động đậy.

Qua vài giây, anh buồn bực “ừm” một tiếng.

“Có suy nghĩ cũng bình thường.”

Tôi khẽ thở dài:

“Lúc được về nhà họ , tôi cũng vậy.”

“Tôi ngoan ngoãn, yếu thế, nói gì nghe nấy.”

bọn họ vẫn yêu cô thiên kim giả kia hơn.”

“Những thứ tôi hao hết tâm tư cũng không có được…”

Tĩnh Xu chẳng làm gì đã có thể nâng lòng bàn tay.”

tôi nghĩ thông rồi.”

“Cho nên lúc anh đề nghị liên hôn, tôi lập tức đồng .”

“Bởi vì tôi thoát khỏi nhà họ .”

“Cũng tài nguyên và chỗ dựa tập đoàn họ Tô.”

Tô Đình Uyên đột nhiên quay phắt lại:

“Vậy trước khi được về nhà họ vợ đã làm những gì mà cái gì cũng biết vậy?”

Tôi đảo :

“Đều do ba tôi dạy ở Hawaii.”

“Xạo vừa thôi.”

Anh bật :

“Người nhà họ giờ đều bán xúc xích nướng ở chợ đêm rồi.”

Tôi cũng .

xong nói thật:

“Từ lúc ra tôi đã bị bế nhầm.”

“Tôi theo ba mẹ ruột Tĩnh Xu về nông thôn.”

“Năm tôi bốn tuổi, họ được cặp song .”

“Để cho con trai được giáo d.ụ.c tốt hơn, cả nhà chuyển thành phố, để tôi một lại quê.”

Tô Đình Uyên há miệng, sắc mặt nặng nề.

“Không ai quản tôi.”

tôi ăn cơm, học.”

Giọng tôi rất bình thản:

“Cho nên tôi tìm tới từng võ quán, sàn đấu quyền anh, tiệm net, cửa hàng tạp hóa…”

“Từng nhà một gõ cửa.”

“Tôi hỏi họ có người giúp việc không.”

“Họ dám thuê lao động trẻ em à?!”

Tô Đình Uyên kinh hãi.

“Tôi không tiền.”

Tôi liếc anh:

“Tôi họ làm ba mẹ .”

“Xin họ cho tôi miếng cơm ăn.”

“Đổi lại, tôi số phận giúp họ làm việc vặt.”

ba mẹ ngày càng nhiều.”

“Việc tôi biết làm và học được cũng ngày càng nhiều.”

“Tôi có thể đ.ấ.m nát bình hoa chỉ bằng một cú…”

“Là vì người mẹ đầu tiên mở võ quán.”

“Biết viết kế hoạch và kịch bản game…”

“Là vì có mấy ba mẹ làm ngành .”

Tô Đình Uyên ôm quyền:

“Khắp thành phố S đều là người nhà Cố tổng luôn à.”

Tôi kiêu ngạo gật đầu:

“Tôi đã nói rồi.”

“Ở thành phố S, tôi là nhân vật hô mưa gió.”

Anh im lặng một lúc.

Một hồi lâu cảm thán:

“Thật ra vậy cũng tốt.”

“Ừ.”

Tôi hiểu anh:

“Gia đình ra không chọn được.”

“Vậy thì tự chọn gia đình cho .”

“Đại trí tuệ .”

Tô Đình Uyên xoa cằm, đột nhiên ghé sát:

“Tô Đình Uyên cũng làm người nhà với Cố .”

Tôi giả vờ đau đầu:

ba mẹ tôi có đủ rồi.”

“Anh chị em cũng chẳng thiếu.”

Cố tổng vẫn còn thiếu chồng mà!”

Sáng sớm hôm , tôi và Tô Đình Uyên thần thái sáng láng cùng bước vào văn phòng tổng tài.

Trợ lý Chu sửng sốt, cung kính :

“Cố tổng, cậu chủ.”

Tôi lúng túng đỡ trán, nhỏ giọng:

Tô tổng.”

Trợ lý Chu ngơ ra lần hai, chợt hiểu, miệng há tròn vo.

“Tô tổng!”

“Ngài cuối cùng cũng trở lại rồi, hu hu hu hu…”

Anh ta làm bộ khóc xong lại quan tâm nhìn tôi:

“Phu nhân không sao rồi chứ?”

phu nhân gì nữa, vẫn Cố tổng.”

Tô Đình Uyên ngồi phịch xuống ghế tổng tài, vắt chéo chân:

“Thông báo phòng nhân sự.”

“Làm thủ tục nhập chức cho Cố tổng.”

Trợ lý Chu gật đầu giã tỏi, xoay người định .

Đúng lúc ấy, Tô Đình Uyên ngoắc tay với tôi:

“Cố , lại đây.”

Tôi nheo :

“Lại bày trò gì nữa?”

“Người phụ nữ kia.”

Anh hạ thấp giọng, nhấn từng chữ:

lòng tôi .”

Tôi chộp cái gối ôm trên sofa ném thẳng về phía anh.

Tô Đình Uyên giơ tay bắt được, ha hả.

Trợ lý Chu đứng chôn chân ngoài cửa, cảm thán đầy vui mừng:

“Lâu lắm rồi tổng tài vậy.”

HẾT.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn