Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Văn án:
Trên tàu điện ngầm, giữa dòng người chen lấn xô đẩy, tôi ngoài ý muốn hôn trúng yết hầu của một anh đẹp trai xa lạ.
lúc hoảng loạn đầu óc nóng lên, miệng còn líu cả lại khiến câu “ lỗi ngại quá” từ miệng tôi bật ra thành:
“Phi! Chẳng có gì cả!”
Đối phương khẽ nhướng mày, giọng mang theo vài phần tin:
“Không ?”
“Vậy còn muốn tới mức nào?”
…
Chương 1
Tôi lại bị cho leo cây .
“Hôm nay có việc không tới được.”
“ lỗi.”
“Mai anh mua bánh ngọt đền tội cho em nhé.”
Nhìn tin nhắn trên điện thoại, trái tim còn đang háo hức mong chờ của tôi lập tức lạnh xuống.
Giữa ngã tư đông người qua lại, tôi tắt màn hình điện thoại, không có trả lời.
Đây là lần thứ ba .
Vài ngày trước.
Tôi và Diễn nhau vườn thực vật ngắm .
Là anh chủ tôi, còn gửi qua WeChat một tấm ảnh hải đường.
“Nghe nói cuối tuần nở đẹp lắm, chủ nhật xem cùng nhau nhé?”
“Lần trước thất là lỗi của anh, lần cho anh một cơ hội được không?”
Lúc tôi suýt ném luôn điện thoại ra ngoài.
Sau năm phút cố bình tĩnh, tôi dè dặt trả lời một chữ:
“Được.” – Tôi ra vẻ như mình không kích lắm.
Nhưng vừa gửi xong tôi lăn lộn trên giường ký túc xá, ngay hôm còn đứng trước tủ quần áo thử đồ.
Cuối cùng tôi chọn một chiếc váy có màu trắng, mấy bạn cùng phòng còn nhiệt phối phụ kiện, tạo kiểu giúp tôi.
Ai biết chuyện tôi thích Diễn.
…
Sáng nay tôi dậy từ bảy giờ.
Mất tiếng trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, tô son màu trà sữa mới mua, đôi giày cao gót màu sáng lần đầu mang.
Diễn là người địa phương, thứ sáu về nhà, tôi phải một mình ngồi tàu điện ngầm hơn một tiếng.
Chín giờ rưỡi, đúng giờ có trước cổng vườn thực vật.
Tôi nhắn:
“Em tới .”
Kết quả anh nói có việc không tới được.
Tôi ngồi trên ghế công viên, nhìn cây cối đầy và từng đôi nhân qua lại.
Điện thoại lại sáng lên.
Diễn gửi một tấm ảnh đang truyền nước:
“Bạn anh đột nhiên bị viêm dạ dày, đang nằm viện truyền dịch mà không có ai ở cạnh.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu, mới trả lời:
“Không sao đâu.”
Sau một mình tôi hết vườn thực vật.
Cuối cùng tôi đứng dưới gốc hải đường lớn nhất, nhờ người qua đường chụp giúp một tấm ảnh.
ảnh, tôi cười cong cả mắt.
Không nhìn ra chút buồn bã nào.
Chỉ là một giác trống rỗng và mờ mịt gọi tên.
Tôi thích Diễn từ hồi cấp ba, nhưng chưa từng thật sự tỏ .
Vì ba mẹ bên là bạn bè, ở trường anh rất quan tâm chăm sóc tôi.
Gia cảnh tốt, học giỏi, còn đẹp trai.
tôi tự nhiên mà rung thôi.
Nhưng tôi không đoán được tâm tư của anh, sợ rằng nếu tỏ thất bại thì sau gặp nhau sẽ ngượng ngùng, mới nghĩ cách anh ra ngoài để thăm dò thái độ.
Nhưng liên tiếp ba lần, anh luôn có đủ loại lý do để thất .
Trước lúc rời .
Tôi đăng một bài lên vòng bạn bè, chỉ có một tấm ảnh .
Diễn thả tim.
—
Chiều tối.
Tôi khăn chen vào tuyến số 7 địa ngục truyền thuyết.
Toa tàu đông nghẹt người, cử khăn, tôi chỉ có thể co ro đứng khoảng không gian bé xíu của mình.
Không khí đục ngầu, mà tôi lại quên mang khẩu trang.
Khi tàu đang chạy, tôi vô thức ngẩng đầu lên, phát hiện ngay đối diện là một nam sinh cực kỳ cao.
Chân siêu , người hơi gầy.
Ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, một đút túi, đeo tai nghe có dây.
Dù trên người không có logo gì lộ liễu, nhưng tôi vẫn nhận ra cả người anh toàn đồ hiệu.
Đôi giày anh mang giá năm chữ số, tôi từng thấy đôi từ bạn phú bà khoe trên vòng bạn bè là quà tặng bạn trai.
Nam sinh đeo khẩu trang đen cùng màu với mũ lưỡi trai.
lúc vô đối mắt, đôi mắt đen láy ấy mang theo giác lạnh nhạt.
Tôi bình tĩnh dời mắt .
Đầu ngón lướt trên màn hình điện thoại, tôi đang nhắn tin với bạn thân.
Biết chuyện hôm nay của tôi, ấy tức đến mức gửi cả đống ghi âm, tôi chỉ có thể chuyển từng sang văn bản để đọc.
Tới trạm tiếp theo, cửa tàu mở ra, lại thêm một đám người chen vào.
Không gian gần như bị ép tới cực hạn, có nam sinh còn bị đụng lệch cả kính.
Có người hét lên:
“Má ơi! Giày của tôi!”
tôi bị va mạnh một , điện thoại rơi xuống ngay giữa chân nam sinh trước .
Chưa kịp xuống nhặt, anh nhanh hơn một bước.
Lúc đứng dậy, ánh mắt anh dừng trên màn hình vài giây, nhưng anh không nhìn thêm mà trực tiếp đưa điện thoại cho tôi.
Nghĩ tới mấy lời bạn thân vừa nói, tôi lúng túng nhận lấy:
“ ơn.”
Anh lịch sự gật đầu.
Lúc xuống kiểm tra màn hình, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ do vô chạm nhầm lúc rơi, điện thoại chuyển sang một app đọc sách.
Khung chat với bạn thân không bị nhìn thấy.
Để tránh xảy ra t.a.i n.ạ.n lần nữa, tôi bỏ điện thoại vào túi.
Đúng lúc , ngay khoảnh khắc cửa tàu sắp đóng lại, đột nhiên lại có người chen vào.
Dòng người xô đẩy, tôi bị người phía sau đẩy mạnh một .
Mang giày cao gót tôi lập tức mất thăng bằng, cả người lao thẳng về phía trước.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Môi tôi chạm vào thứ gì ấm nóng, răng còn như va phải một đường nét cứng rắn nào .
Đầu óc hoàn toàn đứng máy.
Ba giây.
như cả thế kỷ.
Hoàn hồn lại, tôi lập tức lùi ra, đỏ bừng.
Đập vào mắt là một chiếc cổ thon , đường quai hàm sắc nét.
Yết hầu khẽ kia còn in một vệt son môi nổi bật, trên nền da trắng lạnh càng thêm ch.ói mắt.
Tầm mắt dời lên trên, lướt qua khẩu trang đen là sống mũi cao thẳng, cuối cùng rơi vào đôi mắt sâu không thấy đáy.
Chủ nhân đôi mắt ấy đang đầu nhìn tôi, biểu nhàn nhạt.
Ý thức được mình vừa làm gì, tôi hoảng loạn đến đầu óc rối tung.
Một bên là thấy hôn phải người lạ thì quá mất vệ sinh muốn lau miệng, một bên lại nghĩ phải lỗi.
Đầu óc hỗn loạn, tôi vốn muốn nói “ lỗi ngại quá”, kết quả bật miệng thành:
“Phi! Chẳng có gì cả!”
“…”
Yết hầu nam sinh khẽ chuyển .
Anh tin mắt nhìn tôi.
Khóe môi nhướng lên, giọng nói cực kỳ dễ nghe:
“…Không ?”
“Vậy còn muốn tới mức nào?”
Đầu óc tôi c.h.ế.t máy lần .
Tôi giác não mình sắp bốc khói vì xấu hổ .
Vội vàng xua :
“Không phải không phải! Là ngại quá! Tôi nói nhầm!”
“ lỗi! lỗi!”
“Vừa tôi chỉ lỡ miệng nói thật thôi, không phải, ý là nói nhầm…”
Cứu mạng.
Tôi đang nói gì vậy trời.
Sao hôm nay miệng đần dữ vậy.
Ánh mắt nam sinh hơi cong lên, như muốn cười nhưng lại nhịn xuống.
Anh giơ lau cổ mình, vết son bị lem ra, càng giống chứng cứ mập mờ ám muội.
Tôi luống cuống lục túi lấy khăn giấy, muốn lau sạch vết son giúp anh.
Mới lau được vài , bị giữ lại.
“Tôi tự làm.”
Đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp trước như cười như không.
Xung quanh có người bắt đầu nhìn sang với ánh mắt hóng chuyện kỳ quái.
tôi đỏ muốn nổ tung, gằm đầu không dám nhìn anh nữa.
Giờ phút tôi chỉ hận không thể lập tức biến mất khỏi toa tàu.
Đáng tiếc vẫn còn ba trạm nữa.