Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

là cãi nhau vài câu với con gái nhà mà bố tôi tàn nhẫn vứt tôi xuống từ cửa sổ tầng 30, dẫn việc tôi b/ỏ m/ạ/ng ngay tại chỗ.

Sau khi c/h/ế/t tôi không tan biến mất, mà là biến thành linh hồn theo bên cạnh bố tôi.

Vì vậy tôi biết hết tất cả bí mật của bố.

Ông ta cưới mẹ tôi vì trèo cao, sự thật là, ông ta sớm có người phụ nữ thích, người phụ nữ đó còn sinh cho ông ta một cô con gái, cũng chính là con gái Lâm Kiều Kiều ở nhà chúng tôi.

Từ khi bố tôi tiến cuộc hôn nhân với mẹ tôi, ông ta vẫn luôn bày mưu tính kế chiếm lấy tài sản của gia đình nhà mẹ tôi của riêng, sau đó sẽ sống với người phụ nữ yêu quý và cô con gái bảo bối của ông ta, tạo thành một gia đình giàu sang đầm ấm.

Nhưng điều không ngờ tới là, tôi sống .

Quay trở ngày bố tôi Lâm Kiều Kiều nhà.

“Kiều Kiều, còn không mau gọi mẹ?” Bố tôi dẫn Lâm Kiều Kiều trước mặt mẹ tôi, vội vàng chào hỏi .

Cả người Lâm Kiều Kiều đều đang run lẩy bẩy, ánh không dám nhìn thẳng bất kỳ người nào, giống con chim nhỏ hoảng sợ.

Cô ta vô ý để lộ cánh tay toàn những vết hằn bị đ.á.n.h ra ngoài.

Chính vì dáng vẻ vô đáng thương khiến cho mẹ tôi nảy sinh sự thương xót đối với cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó coi cô ta con ruột, thậm chí còn đối xử tốt hơn so với tôi, sợ đối xử tệ bạc với cô ta.

Khi mẹ tôi chủ động đưa tay ra kéo Lâm Kiều Kiều.

[ sao đây? Có cần nói với mẹ không? Thực ra Lâm Kiều Kiều là con gái riêng của bố.]

Tôi cánh tay đang kéo Lâm Kiều Kiều của mẹ tôi rõ ràng hơi run nhẹ.

nhìn xung quanh, cuối nhìn phía tôi.

Tôi chớp , biểu vô tội nhìn .

Mẹ tôi cau mày, cho rằng bản thân xuất hiện ảo giác.

[Tiếp theo, Lâm Kiều Kiều sẽ lao cái ôm của mẹ và tủi thân to, từ đó sự đồng của mẹ.]

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi lập tức nhìn Lâm Kiều Kiều chủ động lao mẹ tôi, sau đó gào .

Đời trước mẹ tôi rất dễ động, cũng ôm lấy Lâm Kiều Kiều .

Khoảnh khắc , vốn không nổi.

Ánh của vẫn luôn nhìn tôi: “Noãn Noãn, con đang nói đấy à?”

“Con không ạ.” Tôi phủ .

Ngay sau đó là tiếng nói từ đáy :

[Không để mẹ biết trùng sinh, nhất định sẽ coi là người kỳ quặc.]

Đôi của mẹ tôi mở to giống chuông đồng, biểu khó tin.

Lúc , bố tôi tốt bụng đi khuyên nhủ Lâm Kiều Kiều: “Kiều Kiều, đừng , sau đây chính là nhà con.”

ngoảnh nói với tôi: “Noãn Noãn, con dẫn Kiều Kiều phòng của con bé đi.”

“À, dạ.”

Tôi đồng ý, thầm nói: [Một lát nữa Lâm Kiều Kiều sẽ ngã từ trên cầu thang xuống, sau đó nói là tôi đẩy cô ta.]

Đúng dự đoán.

Lâm Kiều Kiều đi tôi nửa chừng, bỗng lăn từ trên cầu thang xuống.

Bố tôi xông ôm lấy Lâm Kiều Kiều ngay lập tức, lo lắng hỏi: “Kiều Kiều, con có sao không?”

“Không trách Noãn Noãn, là do con bước không cẩn thận ngã khỏi cầu thang.” Lâm Kiều Kiều nói một cách đau khổ.

Bố tôi lập tức dùng giọng điệu nghiêm khắc nói với tôi: “Noãn Noãn, sau Kiều Kiều chính là chị gái con, sao con nhằm con bé? Có phải từ nhỏ bố mẹ chiều hư con , chuyện xấu gì cũng ra đúng không?”

Lúc mẹ tôi cũng đi .

Hiển nhiên không kích động bố tôi.

Lâm Kiều Kiều nhìn mẹ tôi, vội vàng nói: “Mẹ, mẹ đừng mắng Noãn Noãn, con biết em là tạm thời không chấp con, suy cho trước đây nhà có em là con gái, con có hiểu .”

Đời trước Lâm Kiều Kiều cũng thế , thành công khiến mẹ tôi có thành kiến với tôi, cho rằng tôi không có tấm thông.

Sau đó, Lâm Kiều Kiều ngày càng táo tợn vu khống tôi hơn, cho mẹ tôi ngày càng thất vọng tôi, vì vậy mà cưng chiều một cô ta.

Lần . Tôi nghĩ bụng:

[Xong xong , tôi bị bố mẹ quở trách .]

[Cho dù tôi có giải thích thế nào thì bọn họ cũng sẽ không nghe, tôi vẫn không nói gì thì hơn.]

Tôi mẹ tôi nhìn tôi, mang theo sự áy náy và buồn bã.

Khoảnh khắc tiếp theo.

“Bốp!”

Một cái tát từ mẹ tôi, đ.á.n.h mạnh mặt Lâm Kiều Kiều, đ.á.n.h cho cô ta đơ luôn.

Tôi bố tôi cũng đứng bất động ở đó, giây lát không phản ứng kịp.

Mẹ tôi tức giận tột độ nói: “Vừa nãy tôi nhìn rất rõ ràng, là cô tự ngã xuống, sao cô vu khống Noãn Noãn vậy! Chẳng trách cô bị người ta trả , đúng là người đáng thương cũng có chỗ đáng trách!”

Việc Lâm Kiều Kiều, đương nhiên là do bố tôi quyết định.

Bố tôi nói khi ở cô nhi viện từ thiện nhìn một cô bé trông rất đáng thương, trước đó nhưng bị gia đình đó ngược đãi, không đành muốn mang cô ta nhà.

Còn nói nhà có một tôi là con gái, dẫn đứa bé đó cũng có bạn với tôi.

Mẹ tôi không chịu nổi sự nài nỉ của bố tôi đồng ý.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.