Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

CHƯƠNG 1: TRÀ SƯ TÁI THẾ

Kinh đô Vĩnh An năm thứ một trăm sau cố “Mặc phủ diệt môn” lên như một bức tranh phồn hoa nhưng đầy rẫy sự mục nát. Tuyết đầu mùa lất phất rơi trên những mái ngói cong v.út, bao phủ lên sự hào nhoáng của các thế gia quyền quý một màn trắng mỏng manh nhưng lạnh lẽo thấu xương. Giữa khu Đông sầm uất kinh thành, nơi những tu sĩ cưỡi linh thú oai phong và những cỗ xe ngựa nạm lưu ly qua lại không ngớt, bỗng nhiên xuất một sự thay đổi kỳ lạ.

Ở góc vốn bỏ hoang từ lâu, một ngôi nhà gỗ nhỏ hai tầng lặng lẽ mọc lên chỉ sau một đêm. Kiến trúc của nó đơn giản đến mức đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy xung quanh, nhưng lại một khí chất thanh tao thoát tục. Trên tấm bảng hiệu gỗ bách đen đã bạc màu, hai chữ “Vô Niệm” được khắc bằng những nét b.út khảnh nhưng ẩn chứa một luồng linh khí khiến bất cứ ai ngang qua cũng phải bất giác rùng , tim đập nhanh một nhịp.

Bên trong quán trà, mùi hương trầm mặc của trà cổ thụ lan tỏa, dịu nhẹ nhưng thẩm thấu vào tận tâm can. Mặc Diệp Sơ ngồi tĩnh lặng sau trà được tạc từ một khối đá thiên thạch đen tuyền. Nàng mặc một bộ y phục bằng lụa trắng đơn sơ, không thêu thùa hoa văn, nhưng chất liệu lụa ấy dường như tỏa ra một hào quang mờ ảo. Mái tóc đen dài như suối thác được cài đơn giản bằng một nhành trà xanh biếc, vẫn đọng những giọt sương mai tinh khiết.

mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng ngàn năm, không một chút gợn sóng nhìn vào vòng huyết dụ đang đeo trên cổ tay. Đó là kỷ vật duy sót lại từ đêm m.á.u lửa một thế kỷ , thứ màu đỏ của nó dường như mỗi ngày một đậm hơn, như chứa đựng oán hận và cả niềm hy vọng của cả một tộc đã khuất. Nàng đưa tay vuốt ve mặt đá lạnh ngắt, trong tâm thức lên hình ảnh lửa cháy rực trời của Mặc phủ trăm năm , tiếng gào thét của người thân và cái lạnh thấu xương nàng rơi xuống vực Vô Tận.

“Sư tôn, nước đã sôi đủ độ ‘mắt cua’ rồi ạ.”

Tiếng nói trong trẻo của Trường Sinh cắt ngang suy nghĩ của Diệp Sơ. Đứa trẻ khoảng mười tuổi, mặc bộ đồ tiểu đồng gọn gàng, đang cẩn thận gáo gỗ nhấc nước từ lò than hồng. mắt đứa trẻ ngây thơ nhưng ẩn chứa sự kiên định, nó là đứa trẻ duy Diệp Sơ cứu sống dưới đáy vực Vô Tận, nơi nàng đã tôi luyện Tiên Cốt suốt một trăm năm qua.

Diệp Sơ khẽ gật đầu. Nàng nhấc ấm trà gốm lên, động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy. Nàng không vội vàng pha trà ngay, mà thực nghi thức “Tẩy Tâm”. Từng nước nóng hổi được rót vào chén sứ, hơi khói bốc lên mờ ảo, hóa thành những hình thù kỳ dị trong không trung rồi tan . Nàng kẹp tre gắp lá trà cổ thụ đen bóng thả vào ấm, tiếng lá trà khô chạm vào đáy gốm phát ra âm thanh giòn giã.

“Trường Sinh, con có biết tại sao hôm nay trà lại có đắng hơn thường ngày không?”

Đứa trẻ nghiêng đầu suy nghĩ rồi thành thật đáp: “Thưa sư tôn, chẳng phải ta vẫn lá trà từ rừng Vô Tận sao? Hay là do tâm tình người pha trà đã thay đổi?”

Diệp Sơ khẽ đưa chén trà lên ngang tầm mắt, thanh âm của nàng nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo như sương muối:

“Bởi vì hôm nay, kẻ thù của ta đang mở tiệc ăn mừng sự thịnh vượng được xây dựng trên xác người họ Mặc. Mùi m.á.u chưa bao giờ tan , nó chỉ ẩn dưới hương hoa thảo d.ư.ợ.c dối trá của Vân gia mà thôi. Nước dù tinh khiết đến đâu, nếu chạm vào oán khí trăm năm cũng sẽ hóa thành đắng của nhân quả.”

Nàng nâng ấm, nước trà tuôn ra thành một thanh nhưng đạo thâm trầm. Hương trà lúc này bỗng chốc thay đổi, không là mùi cỏ cây thuần túy mà theo một chút chát đắng nồng đậm, khiến không khí trong quán bỗng chốc đặc quánh lại.

Ngay lúc đó, tiếng ngựa hí vang dội ngoài Đông cắt ngang sự yên tĩnh của quán. Một toán hộ vệ mặc giáp bạc, trên n.g.ự.c thêu hình đóa hoa trà đỏ rực — biểu tượng quyền của Vân gia — hống hách dạt đám đông sang hai bên. Vân gia nay đã là thế gia d.ư.ợ.c liệu lớn kinh đô, nắm giữ mạch m.á.u kinh tế và cả sự sống c.h.ế.t của bao người nhờ vào những đơn t.h.u.ố.c bí truyền vốn cướp được từ Mặc gia.

Dẫn đầu là một t.ử trẻ tuổi cưỡi trên con linh mã toàn thân trắng muốt. Đó là Vân Thiên Thành, trưởng của Vân gia, kẻ được mệnh danh là thiên tài trà d.ư.ợ.c trăm năm có một của kinh thành. Hắn xuống ngựa với vẻ ngạo mạn, nhíu mày nhìn ngôi nhà gỗ cũ kỹ mà hắn cho là đã “làm bẩn” con sầm uất. Hắn chỉnh lại áo gấm thêu kim tuyến, sải bước tiến vào quán trà với vẻ kinh khỉnh thường thấy của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền .

“Quán trà ‘Vô Niệm’? Cái tên thật là xúi quẩy.” Thiên Thành cười khẩy, bước vào quán mà không thèm chờ lời mời. Theo sau hắn là đám thuộc hạ với thanh kiếm luôn chực chờ tuốt vỏ, ánh mắt hung hãn nhìn quanh như muốn tìm kẻ để ra uy.

Hắn thẳng tới trà của Diệp Sơ, ánh mắt vốn dĩ đầy sự khinh thường bỗng chốc khựng lại. Hắn không kinh ngạc nhan sắc thoát tục của nàng, mà là vì vòng huyết dụ trên cổ tay nàng. Là một kẻ chuyên về d.ư.ợ.c bảo, hắn nhận ra thứ này linh khí thuần khiết đến cực điểm, và màu đỏ của nó kỳ lạ như thể chứa đựng m.á.u thịt của tiên nhân. Hắn thầm nghĩ, nếu đoạt được thứ này dâng cho cha, địa của hắn trong gia tộc sẽ càng thêm vững chắc.

“Này chủ quán, ta nghe nói ngươi có kỹ thuật pha trà ‘Tỉnh Mộng’ có thể khiến người ta nhìn thấy tiền kiếp?” Thiên Thành hất hàm, ném một túi linh thạch nặng trịch xuống , tiếng linh thạch va chạm khô khốc. “Hôm nay là đại thọ Định Vương, ta muốn mua công thức đó làm quà biếu. Ngươi cứ ra giá, Vân gia ta không thiếu gì tiền, chỉ thiếu thứ gì đó đủ lạ để lấy lòng Vương gia.”

Diệp Sơ không ngước mắt nhìn hắn lấy một lần, tay trắng nõn vẫn tiếp tục thực những động tác trà nghệ điêu luyện. Nàng rót một chén trà vào tách sứ trắng men , linh đẩy nhẹ chén trà trượt trên mặt đá thiên thạch, dừng lại chính xác mặt Vân Thiên Thành mà không một giọt nước nào văng ra ngoài.

“Mẫu trà này tên ‘Tỉnh Mộng’. Trà của ta không bán công thức, chỉ bán duyên nợ. Nếu ngươi uống hết chén này mà vẫn muốn mua, ta sẽ tặng không cho ngươi.”

Vân Thiên Thành hừ lạnh, cho rằng nàng đang làm bộ làm tịch để nâng giá. Hắn cầm chén trà lên, nhìn làn khói trà đang xoáy thành những vòng tròn kỳ ảo. Với tu vi của hắn, hắn tự tin không loại d.ư.ợ.c hay thuật che mắt nào có thể làm khó . Hắn uống một ngụm lớn với vẻ đầy thách thức.

Nhưng ngay nước trà chạm vào đầu lưỡi, đồng t.ử của hắn bỗng co rút lại kịch liệt.

ngọt thanh thường thấy của trà mất, thay vào đó là một chát đắng tột cùng, như thể hắn đang uống chính m.á.u của những người đã khuất. Không gian xung quanh hắn bỗng chốc vặn vẹo. Đông sầm uất mất, quán trà “Vô Niệm” tan . Hắn thấy đang đứng giữa phủ đệ của Mặc gia vào đêm mưa m.á.u một trăm năm .

Trong ảo giác, hắn thấy tổ tiên — những kẻ vốn được xưng tụng là anh hùng — đang điên cuồng vung kiếm vào những người họ Mặc không tấc sắt trong tay. Hắn thấy cha đang cười đắc ý đoạt lấy những cuốn sách bí truyền đẫm m.á.u. Hắn thấy một t.ử xích sắt xuyên qua vai, một nữ t.ử lấy xương sườn quý giá Tiên Cốt mà Vân gia đang để duy trì thăng tiến — nàng vẫn hơi thở.

Và cuối cùng, hắn thấy một nữ t.ử áo trắng, gương mặt y hệt người mặt, đang nhìn hắn bằng mắt chảy m.á.u, miệng thầm thì: “Trả lại cho ta… trả lại cho ta…”

“Á!”

Thiên Thành hét lên một tiếng kinh hoàng, đ.á.n.h rơi chén trà sứ trắng xuống sàn. Chén trà vỡ tan, nước trà văng vào chân hắn, bốc lên làn khói xanh biếc như lửa ma trơi. Hắn lảo đảo lùi lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gương mặt tuấn tú giờ đây xám ngoét vì sợ hãi. Đám thuộc hạ hoảng hốt đỡ lấy hắn, nhưng Thiên Thành vẫn không ngừng run rẩy, mắt trợn ngược như gặp phải quỷ dữ.

“Ngươi… ngươi bỏ vào trà? Ngươi là ai?” Thiên Thành thở dốc, giọng nói khàn đặc, tay chỉ về phía Diệp Sơ một cách mất kiểm soát.

Diệp Sơ lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ vòng rực rỡ đến mức khiến đám hộ vệ phải lóa mắt. Khí thế của bậc Tiên Cốt đại thành bùng nổ, một luồng áp vô hình lan tỏa khiến toàn bộ ghế trong quán trà rung rinh bần bật.

“Trà không có , chỉ có lòng người mới tố. Ngươi thấy những gì ngươi nên thấy, đó chính là ‘Tỉnh Mộng’.” Diệp Sơ đứng dậy, tà áo trắng phất phơ giữa gió tuyết lùa vào từ cửa quán. Thanh âm của nàng vang vọng như tiếng chuông từ cõi u minh: “Vân thiếu gia, hãy về nhắn với cha ngươi, với Định Vương và cả những kẻ năm xưa đã tham dự buổi ‘Trà hội diệt môn’ đó: Mặc Diệp Sơ đã trở về. Chén trà này chỉ là khởi đầu cho cơn ác mộng dài của các người.”

Nàng phất tay áo, một luồng kình mạnh mẽ theo hương trà lạnh lẽo hất tung Vân Thiên Thành và đám thuộc hạ ra khỏi cửa quán. ngã nhào xuống tuyết bẩn thỉu ngoài , chật vật leo lên ngựa tháo chạy trong sự kinh hãi của dân xung quanh.

Diệp Sơ nhìn theo bóng dáng khuất dần trong màn tuyết trắng, mắt nàng lại trở về trạng thái tĩnh lặng ban đầu. Nàng cúi xuống nhìn những vỡ của chén trà sứ trên sàn, nơi hơi trà vẫn lẩn khuất. Nàng biết, lời tuyên chiến này sẽ khiến kinh thành Vĩnh An dậy sóng, nhưng đó chính là điều nàng mong đợi. Một trăm năm chờ đợi, một trăm năm nếm trải cái lạnh thấu xương và sự cô , giờ đây mỗi bước chân của nàng sẽ là một nhát kiếm đ.â.m vào trái tim dối trá của những kẻ phản bội.

“Trường Sinh, dọn dẹp con. Khách quý thực sự… sắp đến rồi.”

Nàng ngồi xuống, lại bắt đầu nhóm lửa đun nước. Làn khói trà lại bốc lên, thanh khiết và lạnh lẽo, bao trùm lấy quán trà Vô Niệm giữa lòng kinh đô mục nát, đ.á.n.h dấu sự trở lại của một họ đã lãng quên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.