Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7.
Chuyện này mẹ chồng tức giận đến mức ba ngày liền không nuốt nổi cơm.
Đến ngày thứ tư, Diệp Bác hết dỗ ngọt dỗ nhạt, đồ bổ nói lời hay ý đẹp mới dỗ mẹ chồng nguôi giận.
Đương nhiên rồi, Diệp Bác nói với tôi là anh ta buộc phải dỗ dành mẹ chồng, vì hôm nay sẽ đưa bọn họ về quê.
Quả nhiên có tác dụng, mẹ chồng tuy vẫn giữ bộ mặt hằm hằm, cuối cùng vẫn dẫn theo chồng lên xe.
Bọn họ bận rộn dọn dẹp nhà cửa, tôi cũng chẳng rảnh rỗi, đút một nắm hạt dưa túi, rồi đi buôn chuyện với các các bà trong làng.
Cứ mở miệng là nói mẹ chồng tôi rồi mới có mụn con gái nên quý hóa lạ thường, vì máy trợ thính cho con gái mà moi cả tiền quan tài .
bà trạc tuổi mẹ chồng tôi ở trong làng, đều vẫn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ.
nghe mẹ chồng tôi moi cả tiền dưỡng lão máy trợ thính cho chồng, từng người một không nhịn mà lắc nguầy nguậy.
cảnh bọn họ truyền tai nhau, tôi biết mình đã không uổng công lôi kéo họ buôn dưa.
Tôi vậy chưa bao lâu, hiệu quả đã xuất hiện.
Ngày hôm tôi liền mẹ chồng đang trốn dưới gầm cầu nhà nói chuyện với một chú trung niên. chú kia nước bọt văng tung tóe, trông có vẻ rất tức giận.
“Tôi nói bà nghe này Quế Phân, sao bà hồ đồ thế hả? Tôi biết bà xót con gái chúng ta, đem toàn bộ tiền bạc đổ lên thứ sao chổi tốn cơm tốn tiền thì có đáng giá không?”
“Hơn cái thứ sao chổi này nuôi thêm hai năm là có thể gả đi lấy tiền sính lễ rồi, đồ sắp gả đi tốn khoản tiền này thì quá không đáng.”
Nói đoạn, chú nắm lấy tay mẹ chồng tiếp tục:
“Quế Phân, bà nghe tôi nói đây, khoản tiền này buộc phải móc từ tay con trai bà, nếu không này bà rồi biết tính sao?”
“Cứ trông chờ đứa con trai, con dâu kia bà, có dựa dẫm chắc?”
Mẹ chồng bị thuyết phục, hốc đỏ hoe một vòng, bà ta gạt nước gật :
“Lão Lý, nói đúng! Đứa con trai kia tôi vốn chẳng trông cậy gì, con gái cũng là thứ tốn tiền gả đi, có đắp thêm bao nhiêu tiền cũng không có lời. Khoản tiền này tôi nhất định phải lấy .”
“ đợi đấy, tôi về sẽ đi nói chuyện phải trái với con trai tôi ngay.”
cảnh mẹ chồng và nhân tình tâm sự xong chuyện riêng, ôm ấp nhau. Tôi buồn nôn một trận, không quay thêm .
Lưu xong video liền rón rén đi về, vờ như không biết chuyện gì cả.
tôi thừa hiểu, trò hay sắp sửa rồi.
8.
tôi về, Diệp Bác hỏi: “Vợ ơi, đi đâu thế? Mẹ đâu rồi?”
Tôi chưa kịp báo cho anh ta, mẹ chồng đã đi sân.
Diệp Bác, bà ta liền gào khóc ầm ĩ, bổ nhào tới mặt anh ta lăn lộn khóc lóc.
“Bố mày đi sớm, bà này sống đến từng này tuổi nào có dễ dàng gì. Cực khổ nuôi mày khôn lớn, cưới vợ cho mày. Mày thì hay rồi, đem hết tiền đi phá cho sạch.”
“Đây là tiền bố mày lúc lâm chung nắm tay dặn để dành phòng thân khi về cơ mà.”
“ biết mày cảm ích kỷ, vậy không phải vì này rồi không vướng chân vướng cẳng các con sao, mày thế này thì bảo sống sao đây!”
Ngoài việc nói lời này, mẹ chồng nước ngắn nước dài kể lể tủi nhục và sự hắt hủi mà bà ta phải gánh chịu trong năm tháng một mình nuôi con.
Nói đến cuối cùng, hốc Diệp Bác cũng đỏ hoe theo.
Anh ta đỡ mẹ chồng dậy, sụt sịt mũi nói: “Mẹ, mẹ đừng nói , chuyện này con đều biết, con thừa nhận con chưa tốt, khiến mẹ không có cảm giác an toàn.”
Xong việc, anh ta quay sang tôi, kéo tôi phòng ngủ. đó “Bịch” một tiếng quỳ xuống mặt tôi, khép nép hạ mình nói:
“Vợ ơi, hay là chúng ta đắp vài vạn đó cho mẹ nhé?”
Tôi thừa nhận diễn biến đến bước này là điều tôi không ngờ tới.
Diệp Bác vốn dĩ xuất thân nông thôn, bố mất sớm, hai đứa chúng tôi tốt nghiệp đi mấy năm trời mới gom đủ tiền cọc, một căn hộ cũ ba phòng ngủ không có thang máy.
Giờ mới thở phào một cái, tích cóp chút tiền dự định sinh con, anh ta bây giờ đem chút tiền đó cho mẹ chồng?
Tôi thăm dò hỏi:
“ đây không phải anh bảo chuẩn bị m.a.n.g t.h.a.i sinh con sao? Nếu đưa số tiền này cho mẹ… , anh nói, kiếp anh…”
Tôi ấp úng ngập ngừng, ý tại ngôn ngoại anh ta không thể không hiểu.
Anh ta né tránh ánh tôi, cau mày đáp:
“Không phải cũng không có con lúc này sao? Chuyện con cái để cũng .”
“Anh biết chuyện ở kiếp , đó cũng là kiếp rồi. lời mẹ nói nãy cũng đấy, dù sao anh cũng là con trai mẹ. Quan trọng nhất là, người hại c.h.ế.t chúng ta là Diệp Đình, không phải mẹ.”
Tôi gật gật .
Nếu anh ta đã đưa quyết định, vậy thì tôi cũng nên đưa quyết định riêng mình.
Tôi sẽ không có con với anh ta, cũng chẳng có tương lai này .
Thế là tôi bảo: “, vậy tùy anh định đoạt.”
Dù sao khoản vài vạn anh ta tích cóp đó, cũng không phải tôi.
Diệp Bác tôi đồng ý, lập tức ôm chầm lấy tôi hôn một cái: “Vợ anh là tốt nhất.”