Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13.
Mẹ chồng tỉnh dậy, khóc lóc xác nhận những lời em chồng đều là thật. Cuối cùng bà ta nắm tay Diệp Minh Bác, nghẹn ngào thút thít:
“Vẫn là con trai tốt, con trai trông cậy , đâu như cái con ranh kia, nó đòi mạng mẹ …”
Diệp Minh Bác cũng đỏ mắt, thề non hẹn biển đảm bảo:
“Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu, con sẽ chăm sóc mẹ cả đời! Mẹ, bây trong tay con đang kẹt, tiền viện phí cũng không gom đủ, sáu vạn con đưa mẹ mẹ ở đâu ?”
Mẹ chồng nghe , sắc lập tức trở mất tự nhiên, nhưng bà ta vẫn nhanh ch.óng lấp l.i.ế.m:
“Chỗ mẹ cất tiền con không đâu, con cứ nghĩ cách ứng đi, đợi mẹ xuất viện mẹ tìm cho con. Con yên tâm, mẹ chỉ trông cậy con thôi, chỗ tiền không lại cho con thì cho ai?”
màn kịch hay này đến hạ màn, tôi chuẩn bị đơn ly hôn đ.á.n.h máy sẵn , ly hôn với Diệp Minh Bác.
Nào ngờ anh ta lại một cuộc điện thoại bước khỏi phòng bệnh.
Hết cách, tôi đành đứng ở hành lang chờ anh ta gọi điện thoại xong.
Nhưng ngay đúng Diệp Minh Bác không ý, một người phụ nữ trung niên đột ngột xông phòng bệnh, giáng liên hoàn tát mẹ chồng đang nằm liệt trên giường.
Không những thế, bà ta cứ mở miệng là c.h.ử.i mẹ chồng không xấu hổ, là con đĩ già.
Nghe tiếng c.h.ử.i rủa của người phụ nữ tôi mới , hóa người này là vợ của ông Lý. đây đúng là ly hôn với ông ta, nhưng mấy năm sau lại tái hôn. bà ta thân phận người vợ đ.á.n.h c.h.ử.i mẹ chồng, dường như cũng rất hợp lý.
Tiếng đ.á.n.h c.h.ử.i rất nhanh thu hút chú ý của mọi người, cộng thêm tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của mẹ chồng, Diệp Minh Bác lập tức chạy lao tới.
Sau khi cớ báo cảnh sát đuổi người phụ nữ đi, mũi của mẹ chồng cũng mất sạch.
Vẫn còn không ít người đứng cửa phòng bệnh, bàn tán xôn xao không ngớt.
Cũng chẳng ngoài mấy câu “Già ngần này tuổi đầu còn đi l.à.m t.ì.n.h nhân cho người ta”, “Già không nhục” các kiểu.
Mẹ chồng cảm nóng ran, Diệp Minh Bác cũng cảm mũi bốc hỏa.
Cho đến khi tôi bước , anh ta mới đứng dậy ôm tôi khóc nấc lên:
“Vợ ơi, tại sao anh lại một đời , vẫn sống cuộc sống tồi tệ đến thế này?”
“Là anh ở đâu sao?”
Tôi từ từ đẩy anh ta , nhét thẳng tờ giấy thỏa thuận ly hôn tay anh ta.
“Anh không , người là tôi, lầm của tôi là không gả cho anh. Diệp Minh Bác, chúng ta ly hôn đi.”
14.
Diệp Minh Bác bị lời của tôi cho sững sờ. Anh ta đờ đẫn một , sau nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi :
“Ly hôn? Tại sao chứ? Vợ ơi, rốt cuộc anh điểm nào em không hài lòng, anh sửa không?”
“Em cũng , anh là em mới sống lại, em không chịu tổn thương, em thể cùng anh hạnh phúc bước tiếp…”
Tôi hất tay anh ta , giọng điệu bình thản:
“Không, việc anh sống lại là may mắn của anh! Nhưng anh không tôi sống lại, cũng chẳng không tôi bị tổn thương, anh chính bản thân anh.”
“Tôi hỏi anh, dù là kiếp hay kiếp này, anh việc gì thực suy nghĩ cho tôi chưa? đây anh kẻ dĩ hòa vi quý gió chiều nào che chiều ấy, bây thì lại một lòng nghĩ đến lợi ích của bản thân.”
“Bố anh mất sớm, anh lại quá phụ thuộc mẹ anh. Một thằng đàn ông chưa cai sữa, thì đừng vợ sinh con nữa, chuyện sẽ khiến người ta cảm buồn cười lắm.”
“ trắng , anh chính là một gã bám váy mẹ, một kẻ đem lòng hiếu thảo đùn đẩy cho người khác gánh vác hộ. Thế , Diệp Minh Bác, buông tha cho tôi đi.”
Diệp Minh Bác vò nát tờ thỏa thuận ly hôn, xé thành từng mảnh vụn:
“Anh không đồng ý, Khương Tư Dao! Rốt cuộc anh cũng nhìn thấu . Bây em ly hôn chính là anh nghèo , chê nghèo giàu, không?”
Tôi phì cười thành tiếng, chỉ cảm gã đàn ông mình vừa đáng thương vừa đáng hận.
“Tôi chê nghèo giàu? cứ như thể đầu tôi gả cho anh, là nhắm khối gia tài bạc tỷ nhà anh vậy. Sao thế? Hồi anh là triệu phú, tỷ phú, mới sa cơ lỡ vận à?”
Diệp Minh Bác bị tôi chất vấn một tràng, lập tức cứng họng không thốt lời, sụt sịt mũi xong mới lí nhí :
“Xin lỗi em, anh , nãy anh , là anh đáng c.h.ế.t. Anh thực cầu xin em đấy, đừng ly hôn không? Anh em, anh thật rất rất em.”
Tôi lại rút một bản thỏa thuận ly hôn khác, đưa đến anh ta:
“Người anh chỉ bản thân anh thôi. Ký đi, đừng tôi khinh bỉ anh.”