Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ tôi cuối nhớ ra lấy bát đũa cho tôi, bà nói: “Ăn cơm trước đã, ăn xong mẹ gọi cho Tiểu , đứa nói chuyện rõ ràng là xong thôi.”
Lại là như thế. Tôi nhắm lại, không nên nghĩ gì nữa.
Lời lải nhải của mẹ dừng, quanh đi quẩn lại toàn là lỗi của tôi, phải nhẫn nhịn, phải cúi đầu.
Thật nực cười, rõ ràng là Ba tán tỉnh trên mạng, người bị trách móc lại là tôi.
Tôi mở ra, đột ngột cắt ngang lời mẹ, nói rõ ràng với họ, tôi ly hôn.
4
“Chát!” Một tiếng lớn, ba tôi đập đũa xuống bàn: “Con nói gì?”
Tôi nhìn thẳng vào ông, không lùi bước: “Con nói con ly hôn.”
“ vì chút chuyện nhỏ đòi ly hôn à?”
Tôi cứng rắn nói: “Đây không phải chuyện nhỏ, anh lên mạng tán tỉnh là ngoại tư tưởng, con có nguyên tắc, không thể chấp nhận một người yêu không chung thủy.”
Ba mẹ tôi đồng loạt im lặng, trao ánh nhìn, cả khuôn viết rõ: ông/bà nghe nó nói kìa!
Không ai cười trước, cuối cả cười ồ lên, ba tôi cười đến suýt ngã khỏi ghế.
Cười đủ , mẹ tôi lau nước , nói với tôi: “Con gái à, đừng dại dột.”
“Vợ chồng sống với ai chẳng như thế, nói yêu với đương ra nghe buồn cười.”
Tiếng cười nhạo vang lên không chút kiêng dè, khiến tôi nghẹn ngào đến khó chịu.
Tôi túc nói với họ, chuyện không buồn cười.
“Con thấy không giống như vậy.” Tôi túc nói, “Con kết hôn vì yêu.”
“Ừ ừ, vì yêu.” Mẹ tôi dỗ tôi như dỗ trẻ con.
Giữa tiếng cười nhạo, tôi bao lần lặp lại quan điểm của mình, túc, đơn độc và cứng đầu.
Họ nhìn , cuối nhận ra tôi túc thật sự.
Con gái họ, thực sự ly hôn vì gọi là yêu, điều khiến ông bà bị người chê cười ở tuổi già.
Tôi nói với ba: “Không phải ba bảo Ba không phải người tốt sao? Giờ con và anh chia tay, ba đáng ra phải mừng chứ?”
Ba tôi sắc khó coi, khó xử nói: “Nhưng con đã kết hôn .”
“Đúng vậy, trước đây con mù quáng lấy nhầm người nên kết hôn, giờ tỉnh táo , dừng lại đúng lúc, con ly hôn.”
Ba tôi như bị ai tát vào , rất đau. Ông nói, ông đã khuyên tôi tôi không nghe.
“Đã lấy chồng phải an phận sống, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhà họ Trình có đứa con gái nào ly dị, chuyện đồn ra mất lắm.”
Tôi không hiểu, việc tôi ly hôn liên quan gì đến người ?
Ba mẹ tôi lúng túng, vòng vo mãi nói mấy chữ “miệng lưỡi thế gian”, chẳng giải thích rõ .
Họ túc khuyên tôi đừng làm loạn, nếu thật sự không rút lại có thiệt thân.
Lúc tôi mới nhận ra giữa tôi và họ có quá nhiều biệt.
Tôi là người coi trọng yêu. Nếu vợ chồng không thấu hiểu, không thành thật với , việc kết hôn gì đi ngoài đường chọn đại một người đàn ông sinh con?
ba mẹ tôi, họ đến từ thời đại cưới xin mù quáng, trước khi cưới thậm chí gặp . Họ thực sự tin rằng không có gì biệt.
“Ba với mẹ sống với bao nhiêu năm có sao đâu, sao đến lượt con lại không ?”
Họ một chiến tuyến, lần lượt lên tiếng, ra sức thuyết phục tôi, nhất quyết sửa chữa quan niệm yêu hôn nhân “lệch lạc” trong họ của tôi.
Họ cho rằng tôi ngây thơ trẻ con, tôi lại thấy họ thật khó hiểu.
Ba tôi ngoại , khi tôi học tiểu học.
Người phụ nữ đó mang bụng bầu đến tận nhà khiêu khích. Mẹ tôi lúc đó yếu ớt lau nước , hoàn toàn với dáng vẻ sắc bén hiện tại.
một ngày nọ, ba tôi đột nhiên quay về. Ông ngồi như không có chuyện gì, uống rượu chờ ăn cơm, mẹ tôi ở trong bếp vừa chiên lạc vừa ngân nga hát.
Họ vẫn cãi như mọi ngày, như thể có gì xảy ra.
Họ không nhắc đến, tôi không nói ra, thế là ba người chúng tôi cứ thế sống tiếp trong sự mập mờ.
Nhưng, đó mãi là gai trong lòng tôi.
Tôi nghĩ mẹ tôi đã trải qua những chuyện sẽ hiểu cho tôi, nhưng khi tôi nhắc lại chuyện cũ, bà bình thản nói: “Làm gì có con mèo nào không ăn vụng.”
Vừa nói, bà vừa liếc ba tôi một , ông lí lẽ không vững đành giơ tay đầu hàng.
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng, trông chẳng nào vừa thắng một trận lớn.
5
Tôi nghe thấy mẹ tôi gọi điện cho Ba.
Bà liên tục xin lỗi, nói rằng dạy con không tốt, khiến tôi nuông chiều thành người ương bướng, nhờ anh bao dung hơn.
Ba nói chuyện khách sáo, lời hay ý đẹp tuôn như suối, khiến mẹ tôi cười khúc khích vui vẻ.
Anh nói lát nữa sẽ đến đón tôi về nhà, mẹ tôi liền liên tục đồng ý: “Ừ, ừ, ừ, , , .”
“Tiểu à, con ăn cơm ? Mẹ nấu cơm , không ở lại ăn một chút nha?”
Cúp điện thoại bà vẫn vui vẻ nguôi.
Tôi nhìn bà mặc tạp dề, nói sẽ làm vài món ngon cho Ba.
Ba tôi bảo mẹ tôi lấy rượu ngon ông cất kỹ ra, con rể uống vài ly.
Họ mải mê tiếp đãi, sau cuộc “thẩm vấn”, có tôi là bị mắng như con nít.
Ba tôi nói tôi không sống cho t.ử tế, mẹ tôi bảo tôi không đủ là hạnh phúc.