Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Cả ngày đó tôi đều không tập trung nổi.

Trong quanh quẩn một câu của Hứa Ngôn Từ.

“Có rồi.”

Anh có người mình rồi.

Không là ai.

Có thể là Hạ .

Có thể là một gái rất xinh đẹp, rất ưu tú.

Dù thế nào cũng không thể là tôi.

Nghĩ đến đây, lòng tôi chua xót đến khó chịu.

Tan học chiều ấy, tôi cố tình nán lớp thật .

Tôi không Hứa Ngôn Từ.

không đối diện với cảm giác tự mình đa tình này nữa.

Nhưng lúc ôm cặp ra khỏi cửa lớp, tôi vẫn nhìn thấy anh đứng ở hành lang.

Dường như đã đợi rất .

nay ra muộn vậy?”

Tôi cúi tránh mắt anh.

“Làm bài.”

“Ừ.”

Anh cạnh tôi như thường lệ.

Tôi thấy khó chịu hơn cả lúc ở một mình.

Bởi vì gần anh, tôi nhận ra mình anh nhiều đến nào.

một người không mình…

đau nhất tuổi thanh xuân.

được một đoạn, Hứa Ngôn Từ tiếng:

.”

“Hả?”

nay cậu lạ lắm.”

Tôi siết c.h.ặ.t quai cặp.

“Không có.”

“Có.”

Anh dừng bước nhìn tôi.

“Cậu đang tránh tôi.”

Gió đêm thổi tung tà áo đồng phục của anh.

mắt ấy quá sắc bén.

Sắc bén đến tôi có cảm giác mọi suy nghĩ đều bị anh nhìn thấu.

Tôi cố :

“Tôi hơi mệt thôi.”

Hứa Ngôn Từ im lặng vài giây.

“Là vì sáng nay?”

Tim tôi run .

“… gì?”

tôi có người .”

Tôi lập tức cúi .

“Không liên quan đến tôi.”

.”

Anh gọi tên tôi rất khẽ.

“Cậu là ai không?”

Tôi .

phát điên.

Nhưng tôi sợ.

Sợ người đó thật sự không phải mình.

Tôi c.ắ.n môi:

“Không .”

Hứa Ngôn Từ nhìn tôi rất .

Sau đó bật .

“Đồ nhát gan.”

Tai tôi nóng bừng.

“Tôi đâu có!”

“Không có không dám nghe?”

“Tôi… tôi không tò mò thôi.”

“Ừm.”

Anh gật rất chậm.

“Vậy tôi nhé.”

Tim tôi lập tức đập loạn.

Hứa Ngôn Từ cúi xuống nhìn tôi.

Khoảng cách gần đến tôi có thể nhìn thấy bóng mình trong mắt anh.

“Người tôi ….”

“Ngôn Từ!”

Một giọng nữ vang từ phía sau.

Tôi giật mình quay .

Là Hạ .

ấy mặc váy len màu kem, tóc dài xoăn nhẹ, đứng dưới đèn đẹp đến giống nữ chính phim thanh xuân.

Hạ chạy tới cạnh Hứa Ngôn Từ, rất tự nhiên kéo tay áo anh.

cũng tìm được cậu.”

Sắc mặt Hứa Ngôn Từ lạnh rõ rệt.

cậu ở đây?”

“Bác Hứa bảo mình mang tài liệu cho cậu.”

Hạ đưa túi giấy trong tay rồi mới quay sang nhìn tôi.

mắt ấy dừng trên bộ đồng phục cũ của tôi vài giây.

Sau đó mỉm lịch sự:

“Bạn học của cậu à?”

“… Ừ.”

“Tớ là Hạ .”

“Tôi là Lâm .”

“À.” ấy cong môi. “Mình cậu.”

Tôi ngẩn người.

tôi?

Hạ nghiêng :

“Ngôn Từ nhắc cậu nhiều lắm.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì ấy đã quay sang Hứa Ngôn Từ:

thôi, bác Hứa đang chờ.”

“Tôi không .”

“Nếu cậu không , bác ấy sẽ tự đến trường đấy.”

Không khí lập tức trầm xuống.

Tôi thấy bàn tay Hứa Ngôn Từ siết c.h.ặ.t.

anh quay sang tôi:

“Tôi đưa cậu trước.”

“Không cần đâu.”

Tôi lùi một bước.

“Hai người .”

.”

“Tôi tự được.”

xong, tôi gần như chạy trốn.

Tối ấy, tôi nhận được tin nhắn từ Hứa Ngôn Từ.

“Giận à?”

Tôi nhìn màn hình rất .

vẫn trả lời:

“Không.”

Anh gần như nhắn ngay lập tức:

dối.”

Tôi mím môi.

“Thật mà.”

“Vậy không nhìn tôi?”

Tôi cứng họng.

Qua một lúc , tôi mới gõ:

“Hứa Ngôn Từ.”

“Ừ?”

“Người cậu … là Hạ ?”

Tin nhắn bên kia im lặng rất .

đến tim tôi lạnh dần.

Ngay lúc tôi định tắt điện thoại, màn hình sáng .

có ba chữ.

“Không phải ấy.”

Tôi ngẩn người.

Còn chưa kịp hỏi tiếp, anh đã nhắn thêm:

.”

“Có vài .”

“Tôi đợi thêm chút nữa mới với cậu.”

Tôi ôm điện thoại nằm trên giường, tim đập hỗn loạn.

Không phải Hạ .

Vậy là ai?

Một nghĩ điên rồ chậm rãi mọc trong lòng tôi.

Nhưng tôi không dám tin.

Bởi vì trăng quá đẹp.

Đẹp đến người ta luôn sợ nó sẽ không thuộc mình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.