Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
Trên đường , trong xe của Thẩm Tây Kim.
Tôi gọi cho .
“Ồ, Tây Kim đấy à.”
tôi vui vẻ.
“ , con quên rồi sao.”
“Hồi nhỏ con cứ đòi anh bế, ai nói cũng không buông tay.”
“Cứ nhất quyết đòi kết hôn với người .”
Trong xe không lớn.
Nghe thấy rõ mồn một.
Anh một tay vịn vô lăng, khẽ cười.
Tôi liếc nhìn một cái.
Nụ cười của anh càng sâu, vô cùng hút .
rung lên.
Tin nhắn Lục Minh Đình gửi cho tôi trước khi máy bay cất cánh.
[Kỳ nghỉ hè tới sẽ ngay. ]
5
Kỳ nghỉ hè tiếp theo nhanh ch.óng đến.
Một năm trôi qua.
Lục Minh Đình càng đẹp hơn.
Những người của hắn đứng đợi đón người sân bay.
Hắn trong đám đông, theo thói quen tìm kiếm tôi.
ngày hôm , tôi không .
Anh em của hắn tổ chức tiệc tẩy trần đón hắn .
bè quen sơ hay thân thiết đều đến cả.
Tôi vẫn không .
Có người hỏi, Mộ Tiễn sao không cùng ?
Hắn không trả lời.
âm thầm, mọi người đều nói, hắn và cô quen nhau được một tháng thì chia tay rồi.
“Quen rồi, anh Lục chính là như vậy.”
“Cậu thấy anh từng nghiêm túc thích ai chưa?”
Họ chơi rất vui vẻ.
Gửi rất nhiều video vào trong nhóm.
tôi đến một cũng không nói.
Hắnkhông nhịn được.
Hỏi một .
“Tống đâu?”
“Em à, hình như cơ thể không được khỏe.”
“Đúng đấy anh Lục, nếu không sao em có thể không đến chứ?”
Hắn liền gọi một cuộc cho tôi.
tôi nói, tôi bị cảm nặng, cả ngày đều nhốt trong không ra ngoài.
“Dì bận công việc quá, cũng không biết con bé giờ thế nào rồi.”
Cúp , hắn c.h.ử.i thề một .
Lục Minh Đình lại gọi cho anh .
Không bắt máy.
Đoán là bận công việc.
“Anh Lục, giờ đã rồi sao?”
bè ngăn hắn lại.
“Anh tôi không đáng tin, nhờ anh chăm sóc người mà anh chẳng thèm để tâm chút nào.”
Lục Minh Đình mày đầy vẻ không kiên nhẫn.
Không nhịn được nói một .
“Anh và Tống chẳng nói với tôi cả.”
Lục Minh Đình cố chịu đựng cái nắng gắt mua t.h.u.ố.c cho tôi.
Khi đến nhà tôi, phát hiện không mở được.
Trước đây dấu vân tay của hắn từng được nhập vào.
Vậy mà mới một năm.
Thông tin đã bị người xóa sạch.
Hắn có chút phiền muộn.
Vòng ra khu vườn phía sau, nhờ vào thói quen leo tường từ nhỏ, thành thục sổ tôi ra.
không ra.
Bên trong nghe thấy động.
Bóng người lay động.
Tôi sổ ra.
Nhìn thấy hắn.
“Phát sốt mà không biết lên một à?”
Cơn giận của hắn bốc lên.
Không biết là đang giận tôi không trả lời tin nhắn, hay là giận hắn không mở được nhà tôi.
Hắn đưa tay, chạm vào trán tôi.
Không nóng.
Chẳng nóng chút nào.
Ánh nhìn xuống dưới, nơi nóng lại là nơi không nên nóng.
Tôi c.h.ặ.t áo.
“Sao anh lại đến đây?”
“Anh không được đến à?”
Hắn nhướng mày.
Khoảnh khắc thốt ra lời liền nhận ra có chút cảm xúc kỳ lạ khó hiểu.
“Em không có phát sốt.”
Tôi nhìn túi t.h.u.ố.c trong tay hắn
“Em lừa em đấy, em không bị sốt.”
Ý tứ trong lời nói là muốn đuổi người .
Hắn nhảy từ sổ vào trong tôi.
“Không sao tại sao em lại nhốt trong cả ngày?”
“Không có.”
Tôi không giỏi nói dối.
Hắn thấy rõ mồn một.
“Em trong làm ?”
Hắn khoanh tay, tựa vào tường.
“Chẳng làm cả.”
Tôi đẩy hắn một cái:
“Anh mau .”
Đẩy không nhúc nhích.
Bởi vì ánh hắn dừng lại phía sau tôi.
Thứ , không giấu được, áo khoác cuộn trong chăn của tôi.
áo của con .
Không khí ngưng trệ.
Ánh hắn thắt lại.
Rơi trở lại khuôn mặt tôi.
“Của em”
Tôi thú nhận.
“Cầu xin anh.”
Bằng giọng điệu đầy vẻ nũng nịu.
“Anh đừng nói với bố em nhé.”
6
Tôi rất ít khi nũng nịu như vậy.
Lần trước cũng là trong hắn.
Cái đêm không có chuyện xảy ra .
Tôi đã khóc.
Phơi bày hết tâm tư của .
hắn chỉ nói một .
“Đừng khóc nữa, phiền.”
Hiện tại, ánh hắn trầm xuống.
thẳng qua người tôi, tiến phía giường.
Móc ra áo thuộc người đàn ông khác .
Nhìn vài giây.
Hắn bỗng nhiên cười một .
Vẻ bất cần đời.
“Mẫu này anh cũng có một .”
Hắn quay người nhìn tôi:
“Giống hệt luôn.”
“Vậy sao?”
Tôi lùi lại nửa bước.
“Ừ.”
Hắn dài âm cuối.
Giống như tâm trạng đang rất tốt.
“Anh mua Singapore, mua hai .”
“Một cho chính anh.”
HẮn tiến lại gần tôi.
“ còn lại, đưa cho anh .”
Phía sau, là tủ áo có thể giấu người.
Tôi lùi không còn đường lui.
Va vào tủ.
“Căng thẳng cái ?”
Hắn cúi đầu.
Nhìn váy trắng trên người tôi.
Lần trước, tôi cũng mặc cái này.
Ngồi vào nơi không nên ngồi.
Đêm ấn tượng quá sâu sắc.
Hắn liếc liền nhận ra.
“Lục Minh Đình.”
Giọng tôi khẽ run.
Yết hầu hắn trượt lên xuống.
Ánh lại lạnh đến điểm đóng băng.
Hắn giơ tay, đẩy tôi ra.
Mở tủ áo.
Tốc độ nhanh đến mức tôi hoàn toàn không kịp phản ứng.
bên trong, chỉ có áo.
Còn có một số bộ đồ quá đỗi táo bạo, gợi người liên tưởng.
Hoàn toàn không phải là “tôi” mà anh quen thuộc.
Hắn chỉ nhìn một cái.
Tiện tay đóng tủ lại.
“Trả cho em”
Tôi đưa tay ra.
Muốn giật lấy áo đen trong tay hắn
Hắn cậy cao, giơ nó lên cao.
“Gọi cho anh của anh.”
Giọng hắn rất thấp.
Người tôi cứng đờ:
“Đừng.”
Tay kia của Lục Minh Đình lấy ra.
Gọi video cho anh hắn
“Có việc ?”
Giọng nói của Thẩm Tây Kim truyền qua , vang lên trong tôi.
Đầu dây bên kia, người ồn ào náo nhiệt.
“Anh, anh đang nước ngoài à?”
“Ừ.”
Tôi nhân lúc hắn phân tâm, lấy lại áo.
Sắc mặt Lục Minh Đình lạnh nhạt.
Hắn xoay tay, siết c.h.ặ.t hai cổ tay tôi.
“Anh đang họp à?”
“Nếu không thì sao?”
Thẩm Tây Kim nhướn mày, hỏi ngược lại:
“Cậu đang trong ai thế?”
“Không ai cả, cúp đây.”
ngắt kết nối.
“Lục Minh Đình, anh phát điên cái thế?”
Lục Minh Đình cười lạnh một .
“Có thú vị không? Cố ý diễn vở kịch này cho anh xem à?”
“Đón máy bay em không đến.”
“Tụ tập em cũng không tới.”
“ của anh em cũng không nghe.”
“Tống , người khác lo lắng đến mức phải leo tường vào em mới hài lòng sao?”
“Không cần anh phải lo lắng.”
Tôi nghiêm túc nhìn hắn
“Em có rồi.”
“Rất tốt.”
Hắn nhặt áo đen dưới đất lên.
Quăng lên người tôi.
“Anh chúc phúc cho em.”
“Anh chân thành hy vọng em mau ch.óng có được hạnh phúc.”