Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Ít thế, thôi cô tự giữ lấy đi.

Tôi đồng ý.”

Lần này đến lượt tôi sốc.

ra tôi chỉ nói đại thôi, không ngờ anh lại đồng ý , còn rút ngay điện thoại ra đòi kết bạn liên lạc.

Tỷ phú nghệt mặt ra, một lúc sau mới gật đầu.

“Được, được…

Dục Trạch, con đối xử tốt người ta đấy.”

“Vâng thưa ba.”

Tần Dục Trạch mở mã QR WeChat.

Khi quét mã, tôi chú ý đến ảnh đại diện của anh.

Ảnh của tôi là bóng của chính mình dưới ánh mặt trời.

Ảnh của Tần Dục Trạch là cái bóng dưới nắng, trùng hợp hơn là địa điểm, góc chụp, thậm chí cả bố cục ánh sáng đều y hệt của tôi.

3

Lúc rời bệnh viện, Tần Dục Trạch chủ động đề nghị đưa tôi về.

Anh xuống bãi đỗ xe lấy xe , tôi đứng chờ ở cổng bệnh viện, cái bóng dưới đất mà thẫn thờ.

Sau lưng vang tiếng bước chân, một cái bóng cao lớn phủ xuống đầu tôi.

“Diệp Tri Vũ, lúc nãy cô ý gì?”

Tần lại đuổi theo chất vấn tôi, anh ta tôi trừng trừng như muốn đục một cái lỗ trên người tôi vậy.

đây cứ bám đuôi tôi không rời, sao hôm lại đổi tính, cố tình diễn kịch mặt tôi thu hút sự chú ý của tôi à?”

Tôi ngước mắt sắc mặt anh ta, bình tĩnh nói:

Tần này, anh biết trông anh bây giống cái gì không?

Giống hệt cái kiểu tôi cố công tranh vé xem ca nhạc mà cuối cùng không mua được, thế là gào bảo mình thèm , y đúc luôn.”

“Cô nói gì đấy, tôi không hiểu.

Tôi chỉ muốn cảnh báo cô, đừng dùng mưu hèn kế bẩn người tôi, tôi sẽ không ở bên cô đâu!”

Tôi buông một tiếng “Ừ” hờ hững, bước xe của Tần Dục Trạch rời đi thẳng.

Thứ đi làm, quản lý vẫn quăng một đống tài liệu mặt tôi bắt xử lý.

“Chỗ này xong sớm đấy, tôi sẽ nói tốt cho cô mặt Tần nhỏ.”

Những công này vốn là nhiệm vụ của quản lý, nhưng ta thích đẩy hết cho tôi.

là người được Tần cất nhắc, nên nói giúp vài câu tốt lành, bình thường tôi nề hà làm mấy vặt này.

“Không cần đâu, mấy này phiền ông tự làm đi.”

Tôi ném đống tài liệu trả lại bàn quản lý, trợn tròn mắt.

“Diệp Tri Vũ, cô biết mình đang làm gì không?

đến lời tôi mà cô không nghe à?”

“Tôi biết chứ.”

Cái phòng ban này toàn là mấy cáo già như quản lý, mấy người “quan hệ”, cả đám gió chiều nào che chiều nấy.

dồn cho tôi, trẻ măng mà tôi đã mình khác gì kiếp trâu ngựa.

đúng là “nước nông mà lắm rùa dữ”!

Tôi quyết định từ về sau tuyệt đối không làm thêm một gì không của mình, khiến gã quản lý cả ngày cứ chốc chốc lại liếc sang tôi.

Gần tan tầm, lại đến cạnh tôi, lần này giọng điệu dịu xuống hẳn:

“Tiểu Diệp, tôi hết cách , Tần nhỏ bảo tối tôi đi uống rượu anh , hôm cô giúp tôi làm nốt chỗ này đi, lần sau đi uống tôi nhất định sẽ dắt cô theo.”

“Không đâu, lát tôi còn đi hẹn hò.”

Nghe vậy, quản lý phì cười:

“Cô đang nói đùa gì đấy?

Không theo đuổi Tần à?

Cô nỡ sao?

Hơn cô hẹn hò ai, ai mà thèm…

Chào Tần phó!”

Quản lý đột ngột tắt nụ cười, cung kính chào hỏi.

Tôi quay đầu lại, Tần Dục Trạch đã đứng ở cửa văn phòng từ lúc nào.

“Cô đi hẹn hò tôi, ông còn vấn đề gì không?

thể tan làm .”

Quản lý mặt mày kinh hãi, gật đầu lia lịa.

Tôi đi theo Tần Dục Trạch ra khỏi văn phòng, đột nhiên cái cảm giác “cậy thế làm càn” này sướng .

máy, anh lấy điện thoại ra hỏi tôi tối muốn ăn gì.

“Chúng ta đi cùng nhau sao?”

“Chứ không lẽ hẹn hò mà đi một mình?”

Sự thản nhiên của Tần Dục Trạch khiến tôi bối rối.

Tôi là kẻ nhân cơ hội trả ơn đòi hỏi, vậy mà anh lại chấp nhận một cách vô cùng tự nhiên.

Thậm chí tối qua anh còn hỏi địa chỉ nhà tôi, sáng đã đợi sẵn dưới lầu đưa tôi đi làm.

So sự đĩnh đạc của anh, cái vẻ lén lén lút lút của tôi khi xuống xe trông giống quân trộm cắp.

máy đang chạy dừng lại ở tầng 18.

Văn phòng của Tần ở tầng này.

đây tôi thường kiếm cớ chạy tầng 18 nên cực kỳ nhạy cảm con số này, vô thức siết c.h.ặ.t nắm tay.

Dù dừng ở đây nhưng chưa chắc đã chạm mặt đâu.

Tôi thầm trấn an mình, không hề chú ý Tần Dục Trạch bỗng xích lại gần.

“Mùi nước hoa hôm của em thơm đấy.”

“Hả?”

Anh đột nhiên ép tới, dồn tôi góc máy, một nụ hôn dày đặc rơi xuống.

Giây tiếp theo, cửa máy mở ra, Tần vừa bước tới đập ngay mắt cảnh tượng này.

người… người!”

4

Trên người Tần Dục Trạch mùi bạc hà nhàn nhạt, hơi thở sạch sẽ sảng khoái.

Hình như tôi đã ngửi mùi này ở đâu đó , chưa kịp nghĩ kỹ anh đã buông tôi ra.

“Chào anh cả.”

Tần một chân đã bước máy, cảnh này đờ người tại chỗ.

người…

đây là ở công ty đấy.”

Tần Dục Trạch che chở tôi sau lưng, bình tĩnh nói:

“Bây tan tầm.”

Cửa máy không đóng được, phát ra tiếng tít tít báo động.

Tần lùi ra khỏi máy, khi cửa khép lại, tôi nghe giọng nói nghiến răng nghiến lợi của anh ta:

“Diệp Tri Vũ, cô được lắm!”

Tôi ngơ ngác.

này liên quan gì đến tôi chứ?!

Tôi Tần Dục Trạch, định chất vấn anh anh đã rũ mắt, lộ vẻ mặt tủi thân.

“Chúng ta là bạn trai bạn gái sao?

Hay là, thực ra em thích anh, chỉ là muốn dùng anh chọc tức anh cả, vậy anh là cái gì chứ?

Một phần trong trò chơi (play) của người à?”

Giỏi lắm, anh rất biết cách nắm thóp tôi.

Tôi thở dài bất lực, không tiếp tục chủ đề này .

Tần Dục Trạch khẽ cười, đưa tay vén lọn tóc mai ra sau tai tôi.

Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vùng da sau tai khiến tôi rùng mình.

“Mùi nước hoa của em thơm .”

Anh lại áp sát tôi, tôi liền lôi một thứ từ trong túi xách ra, nhét thẳng tay anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.