Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tâm trạng tốt quá nhỉ?
hôm nay chắc không do anh chứ?”
8
“Nếu anh nói đúng thì em có ghét anh không?”
Dục Trạch đối mắt với tôi, chờ đợi câu trả lời.
Vì lo lắng, lòng bàn anh thậm chí rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, các ngón bồn chồn đan vào nhau.
Tôi thích Hoài Húc bảy năm, thích từ khi mới vào đại học.
Từ một huyện lẻ nghèo thi đậu đây, tôi cứ ngỡ mình sẽ mở ra một cuộc sống đại học tốt đẹp.
Nhưng thực tế là không thể hòa nhập với các bạn ký túc xá, ngày nào cũng các tiết học đè bẹp, vật giá thành phố lớn vượt xa tưởng tượng của tôi.
Suốt một thời gian dài, tôi luôn nghi ngờ cuộc sống.
Hoài Húc khá nổi tiếng ở trường, gia cảnh không tầm thường, người lại đẹp trai, đương nhiên rất nhiều người thích.
Ban tôi chỉ chú ý đến anh ta, cho đến một ngày, vì vừa đi thêm vừa đi học quá sức, tôi hạ huyết cộng thêm sốt cao, ngất lịm .
cơn mơ màng, tôi thấy có người bế mình , vào bệnh viện.
Khi tỉnh lại thì người đó đi rồi, cạnh bày đủ loại đồ ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút, còn có một bó hoa gói ghém tinh tế.
Người này việc tốt không để lại danh tính, chỉ để lại cho tôi một câu nhắn:
【Mùa xuân sắp đến rồi, xấu rồi cũng thôi.】
Vừa lúc y tá vào thay thu/ốc cho tôi, còn trêu chọc:
“Lúc em đến bệnh viện, bạn trai em lo lắng lắm, chạy đến mồ hôi đầm đìa luôn, cậu ấy đi rồi à?”
Tôi không trả lời được, chỉ cười trừ gượng gạo, nhưng y tá lại chú ý đến người vừa rời đi dưới lầu:
“Kìa, chắc là đi mua đồ cho em rồi đấy.”
Tôi gượng dậy muốn xem vị ân nhân cứu mạng của mình là , chỉ thấy một bóng lưng bước thẳng xe.
Nhưng chiếc xe đó tôi , là xe nhà Hoài Húc.
Anh ta không chỉ một ngồi chiếc xe đó hiên ngang đến trường.
Ban tôi chỉ muốn ơn anh ta mình đi viện, nhưng chẳng hiểu sao mọi người bắt đồn ầm là tôi thích anh ta.
Đồn mãi rồi chính tôi cũng thấy xao động.
Mối tình này kéo dài bảy năm một cách kỳ lạ như thế.
Thực ra thời gian đó có mấy tôi chợt nhận ra anh ta cũng chẳng ra , nhưng rồi lại luôn nhớ đến ơn cứu mạng của anh ta.
Cho đến hai tháng trước, tôi đi giao tài liệu, tình cờ nghe thấy anh ta nói với người cạnh:
“Con nhỏ đó lại còn sinh đứa bé ra nữa chứ, nếu ông già được chắc đ.á.n.h ch/ết tôi mất.
Lúc đó ngủ với ta thì cứ bộ như trinh nữ không bằng, bảo ra ngoài uống rượu thì cứ đùn đẩy.
Tôi chỉ nói đại là sẽ chịu trách nhiệm thôi, chứ không ta lại loạn ở công ty, ngờ ta đần thế, lại sinh con thật.
Trông cũng bình thường, chẳng đẹp bằng Diệp Tri Vũ, tôi chỉ thấy dáng người ta cũng được.”
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy buồn nôn, bắt tự hỏi những năm có mình mù rồi mới đi thích hạng người này không.
Mọi tình tan biến sạch sành sanh tích tắc.
Hôm nay xấu phanh phui, tôi cũng chỉ mang tâm thế xem kịch.
Nhìn lớp nạ bao năm của anh ta lột xuống, nhìn bộ giả tạo đê tiện phơi bày trước bàn dân thiên hạ.
“ của anh ta thì liên đến tôi.”
Đèn đỏ kết thúc, Dục Trạch khởi động xe, anh lại ngâm nga theo điệu nhạc, tâm trạng vô vui vẻ.
Tôi sát góc nghiêng của anh, một nữa thán sự vĩ đại của gương này.
“Chúng ta trước đây có từng gặp nhau ở đâu không?”
Gương đẹp thế này, đáng lẽ tôi nhìn là không bao giờ quên mới .
Nhưng tôi lại chẳng có ấn tượng , thế mà lại thấy quen thuộc kỳ lạ.
“Ừm, không nhớ cũng tốt, vì đó… không hẳn là một ký ức đẹp đẽ cho lắm.”
9
Sau bữa tối, chúng tôi nhau đi dạo bờ sông.
Gió đêm se lạnh thổi vào người, Dục Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, không ngừng truyền hơi ấm vào lòng bàn tôi.
Đi được nửa , tôi bỗng dừng bước.
“Chỗ này này, trước đây tôi từng đến tham gia cuộc thi, đi con này, có hôm còn gặp một kẻ nhảy sông nữa chứ!”
Tôi ấn tượng khá sâu sắc.
Hồi đó mới vào cấp ba, theo thầy đi thi.
Buổi tối một mình lẻn ra khỏi khách sạn, vì tiếc tiền nên do dự mãi mới dám mua một xúc xích nướng đứng gặm.
Ngay bờ sông bắt gặp một người nhoài nửa người ra ngoài.
Nhưng ban tôi thực sự không nghĩ anh ta tự t.ử, còn sán lại gần nhìn xuống dòng sông, tò mò hỏi:
“Anh đang nhìn cái thế?”
Người đó trạc tuổi tôi, mặc chiếc áo khoác bò màu bạc phếch, nhìn xuống dòng nước chảy xiết dưới kia, nhỏ giọng nói:
“Tôi nhảy xuống.”
Giọng anh ấy rất khàn, hình như vừa mới khóc xong.
Tôi giật nảy mình, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh ấy.
“Anh đừng có nhảy nha, gần đây chỉ có hai đứa mình thôi, nếu tôi báo cảnh sát thì họ sẽ coi tôi là nghi phạm số một đấy!”
trọng nhất là mai tôi còn thi, không có thời gian đi lấy lời khai đâu.
“Không sao đâu, có thể không báo cảnh sát mà, chẳng tâm đến sự sống ch/ết của tôi đâu, dù có mất tích cũng chẳng thèm để ý.”
“ bảo thế, ít nhất hiện tại tôi rất tâm.
Anh nhảy xuống ô nhiễm dòng sông, nhân viên kiểm môi trường cũng sẽ tâm, còn có…”
Tôi nhất thời không khuyên thế nào, vì tôi cũng không tại sao anh ấy lại nhảy sông.
Lỡ đâu anh ấy bố mẹ ép uổng mới nhảy thì sao, nếu tôi nhắc đến chẳng lại xát muối vào vết thương của anh ấy à.
Cuối , sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi xúc xích duy nhất cho anh ấy.
“Ăn chút đi, dù có muốn thật thì cũng ăn no .”
Anh ấy do dự hồi lâu rồi mới ra, nhỏ giọng nói ơn.
Ăn thật luôn à, tôi có mỗi một thôi đó.
lòng gào thét nhưng tôi vẫn xúc xích duy nhất của mình đi.
Dưới ánh trăng mờ ảo, anh ấy đội mũ lưỡi trai, tôi không nhìn rõ nhưng lại chú ý đến vết bầm tím nơi khóe miệng vẫn còn rướm m/áu.
“Sau đó, dưới sự thuyết phục khéo léo và khổ tâm của tôi, cuối anh ấy cũng bỏ ý nhảy sông.
Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy lúc đó mình giỏi thật đấy.”
Chỉ là mười năm trôi , cầu này được tu sửa vô số , tôi không còn xác được vị trí cụ thể nữa.