Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Bao nhiêu cơ?
Tôi sao chẳng nhớ có nhiều lần như vậy!
Tuy ngay giây tiếp theo, Bùi Cận Ngôn cư lấy ra mười bức tình mang đậm dấu ấn thời gian.
ngoài bức đầu tiên ra, những bức khác tôi đều chưa từng !
Hay thật.
Đồ tồi này cư dám dối trắng trợn trong hò…”
Tôi giậm chân một cái, quấn khăn tắm lao thẳng ra khỏi phòng tắm.
“Bùi Cận Ngôn, anh tỏ tình mười lần nào thế hả!”
Bùi Cận Ngôn đang tựa vào đầu giường đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nhìn tôi từ trên xuống một lượt.
“Máy quay livestream vẫn đang mở đấy.”
Hở.
Giữa một loạt tiếng “Aaaa” của khán giả trên bình luận, tôi vội vàng quay vào thay quần áo t.ử tế.
Sau đó trở ra, trực tiếp ngồi người Bùi Cận Ngôn.
“Giải thích mau!”
Người đàn ông nhướn mày, vòng hờ hững ôm lấy eo tôi.
kia cầm lấy mười bức đặt ngay trên tủ đầu giường.
“Ngoài bức đầu tiên ra, chín bức còn lại tôi đều bí mật nhét vào ngăn bàn của em.
Kết quả là ngày sau chúng đều xuất hiện trong thùng r/ác.”
Tôi ngơ ngác:
“Em chẳng nhớ là mình đã vứt bức tình nào…
Không chứ, anh không thể đường đường đưa tận cho em như bức đầu tiên sao?”
Bùi Cận Ngôn cười có chút bất lực.
“Em chắc vẫn nhớ lý do lần đầu tiên em từ chối tôi chứ.”
Hở.
Tôi hồi tưởng lại một chút:
“Hình như là chê chữ anh xấu quá, như gà bới ấy…”
Thực ra đó cũng là một cái cớ bừa thôi.
Ai bảo đó trong lòng em có Cố Tư Niên.
Bùi Cận Ngôn lại cầm lấy một bức tình.
“Vì vậy đây là bức thứ hai, tôi đã cố gắng luyện chữ một chút.”
Tôi mím môi, cẩn thận bóc ra.
Chữ đúng là trông có vẻ giống chữ hơn một tí.
Đến bức thứ ba, bốn, năm, chữ viết quả ngày càng đẹp hơn.
Tôi theo bản năng cảm thán:
“Ít nhất đến bức thứ sáu, em chắc chắn sẽ không chê chữ xấu nữa …”
Sao lại vứt đi được chứ?
Tôi chưa bao giờ có thói quen xấu đó.
Tôi nhìn Bùi Cận Ngôn một cái, bóc hết những bức tình còn lại.
Không chữ đẹp hơn, văn phong cũng tiến bộ rõ rệt.
Hai bức cuối thậm chí còn có hai hình vẽ nhỏ rất đáng yêu.
Hốc mắt chẳng biết từ nào đã nóng .
“Anh thích em đến thế sao, đến mức tỏ tình tận mười lần mới chịu bỏ cuộc?”
Bùi Cận Ngôn chợt bật cười rạng rỡ.
“Em có ý kiến gì à?”
Anh liền siết c.h.ặ.t eo tôi, ấn tôi vào lòng.
Thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
“Dù sao đi nữa, tôi cũng đã có được em .
Những bức này coi như cũng không uổng công vào thùng r/ác.”
Không đúng.
Tôi vẫn rất ấm ức:
“Em thật chưa từng vứt !
Em…”
Chưa dứt lời, Bùi Cận Ngôn đã cúi đầu, chặn đứng môi tôi.
“Tôi tin em.”
Sau một hồi quấn quýt mê đắm, tôi tựa vào ng/ực anh thở dốc.
Bỗng nhớ ra điều gì đó, lại ngẩng đầu , hôn nhẹ chiếc cằm có đường nét hoàn mỹ kia.
“Bùi Cận Ngôn.”
“Ơi?”
“Chuyện tình hay gì đó, bây giờ chắc vẫn chưa muộn chứ?”…
“Sao muộn được?”
20
Ngày sau.
Tôi vừa ngủ dậy bước ra cửa đã bị khách mời thích hóng hớt vây kín.
“ Vãn Vãn, thật vẫn chưa yêu anh Bùi sao?
hò toàn hành động riêng lẻ thế?”
“Sức sát thương của mối tình đầu lớn đến thế sao?
người đó rất tồi không vậy à…”
“ Vãn Vãn, hay là và anh Bùi làm khách mời thường trú đi!
Tụi em sẽ giúp hai người lập kế hoạch hò!
Cưới trước yêu sau cũng chưa muộn đâu!”
Không chứ.
Bữa cơm của Bùi Cận Ngôn đã bỏ bùa mê thu/ốc lú gì vào họ sao?
Lờ mờ ngửi mùi tin đồn sắp ập tới, tôi vội vàng lấy bản đồ lộ trình đã vẽ xong qua ra.
“ qua em là vội đi vẽ cái này thôi !”
Mọi người bỗng đầy dấu chấm hỏi:
“Cái này là cái gì?”
“Bản đồ quy hoạch lộ trình thông xe cho thôn Sơn Thanh.”
Tôi ngồi vào trong lều, liền lấy ra mấy bản phương án của quỹ từ thiện tên mình.
“Gần đây em đang tổ chức ‘Kế hoạch hỗ trợ trẻ em miền núi đi học’.
Tổ chức thì có thể tổ chức được, có rất nhiều ngôi làng khó khăn về giao thông như thôn Sơn Thanh, em đi ra khỏi làng để đi học mất vài tiếng đồng hồ.
vì vậy, ‘muốn học chữ, trước hết làm đường’.
Địa phương không đưa ra được phương án, nên em đành đích tới đây vẽ từng nét bản đồ lộ trình cho họ.
Cộng thêm thúc đẩy quảng bá của hò đang cực hot này, ít nhiều cũng có thể gây áp lực cho họ.
Đó là lý do em đến tham gia của mọi người đấy~”
Tôi quay lấy mã QR ra:
“Thế nào?
Có hứng thú cùng em làm từ thiện không…”
Chưa dứt lời, điện thoại “vèo” một cái đã bị bàn to lớn vươn ra từ phía sau lấy mất.
“Làm từ thiện cũng không là mua bán.”
Bùi Cận Ngôn cạn lời lắc đầu, chào hỏi mọi người:
“Đều qua đây ăn sáng đi.”
21
Vậy cái đó của tôi có được tính là mua bán hay không thì không biết.
Tóm lại sau khi kết thúc chương trình, khách mời đều vừa thút thít đăng bài xác nhận trên Weibo, vừa tự nguyện chuyển tiền cho tôi.
hò cũng không nằm ngoài dự đoán đã đẩy việc này đỉnh điểm.
bộ phận địa phương nhanh ch.óng tìm đến tôi, còn sẵn sàng để tôi đích giám sát việc làm đường.
Thật tốt.
thì cũng !
Phía tôi thuận buồm xuôi gió.
nghe Phó gia lại rối loạn một đoàn.
Chẳng biết vì sao, chuyện Phó Lê là người Phó và Cố Tư Niên mua ra từ tầng “Dúy Dạ” đã truyền đến tai Phó Văn Lễ.
Ông ta bắt đầu nảy sinh thắc mắc.
Nếu Phó đã tìm em ruột từ tám năm trước, tại sao lại trì hoãn đến tận nay mới đưa về nhà.
Thế là Phó Văn Lễ âm thầm đi làm giám định ADN một lần nữa cho Phó Lê.
Kết quả lần này khiến ông ta ngã ngửa —— Phó Lê căn bản không là ruột của ông ta!
Sau khi tra hỏi Phó một phen, trai ông ta mới ra thật.
Hóa ra, năm đó tôi quá được Phó Văn Lễ cưng chiều, lại thiết với Bùi Cận Ngôn, khiến Phó cảm đứa nuôi như tôi đang đe dọa đến địa vị người thừa kế thống của anh ta.
Để đuổi tôi đi, anh ta bắt đầu tìm kiếm người em ruột đã mất tích nhiều năm.
nhận được tin cô ấy đã qua đời.
Thế là anh ta hỗ trợ của người anh em tốt Cố Tư Niên, đã đến tầng “Dúy Dạ” mua một thiếu nữ có thế mờ mịt.
Dần dần tẩy trắng thế của cô ta, dọn dẹp sạch sẽ bất cứ tồn tại nào có khả năng vạch trần lời dối trong tương lai.
Tỉ mỉ “chế tác” cô ta em ruột của mình – Phó Lê.
Và làm giả giám định ADN để đưa vào Phó gia.
anh ta vạn lần không ngờ được, Lee – kẻ vốn có bàn che trời, cư cũng có ngã ngựa.
22
Sau đó nữa.
Phó gia truyền ra giai thoại trai và cùng bị đuổi ra khỏi nhà không rõ lý do.