Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Giang Dao… tôi không trách anh đâu, tôi cũng có chỗ làm chưa tốt, nếu tôi chín chắn hiểu chuyện thì mẹ anh cũng thích tôi một chút.”
“Những chuyện đó không quan trọng, cần tôi thích là đủ .”
Từ Tĩnh Châu dịu dàng lau nước mắt cho tôi, nhưng nước mắt tôi lại trào ra nhiều :
“Từ Tĩnh Châu, có phải tôi quá trẻ quá ngây ngô không, tôi không làm được như những phu nhân khác, dịu dàng chín chắn lại có thể gánh vác mọi chuyện…”
“Em không cần phải như vậy, em cần làm Giang Dao là được .”
“Nói thì hay lắm, anh không cho tôi nhuộm tóc, mặc quần đùi váy ngắn…”
Từ Tĩnh Châu bỗng nhiên bật cười, anh hơi cúi đầu lên khóe mắt ướt đẫm của tôi, sống mũi cao khẽ cọ qua ch.óp mũi tôi, âu yếm kề cạnh:
“Ngốc ạ, em trên đời này có người chồng lại sẵn để vợ mình ăn mặc như cho người khác không?
Nhưng là tôi không đúng, em thích mặc thì mặc đó, sau này cần em thích tôi không can thiệp.”
Huống hồ có một lý do mà lúc này Từ Tĩnh Châu không nỡ để Giang Dao biết.
Lúc học đại học Giang Dao luôn ăn mặc “lửa”, Cố Hoài Sâm cũng là kiểu tính cách sành điệu Tây hóa, hai người họ đứng cạnh nhau đẹp đôi.
Cho nên sau này cùng Giang Dao xem mắt yêu đương, Từ Tĩnh Châu dùng chút thủ đoạn, nhanh ch.óng khiến Giang Dao tự nguyện thay đổi phong cách ăn mặc.
Giang Dao cứ tưởng Từ Tĩnh Châu thích kiểu ăn mặc thục nữ dịu dàng đó, nhưng mắt Từ Tĩnh Châu đơn giản là muốn mọi thứ liên quan đến Cố Hoài Sâm trên người Giang Dao biến mất không dấu vết mà thôi.
Anh cụp mắt cô gái , cô gái từng ôm thỏ khóc nức nở dưới mưa mộ mẹ mình.
Cô gái từng khiến anh mềm khiến anh mãi không quên.
Cuối cùng cô ấy cũng trở thành vợ anh, và sắp tới trở thành mẹ của anh.
Anh sẵn để cô mãi mãi ngây thơ, mãi mãi như một đứa trẻ.
Anh bảo vệ mọi nét đẹp vốn có người cô dưới bầu trời do chính mình tạo ra.
“Cho nên anh là đang ghen sao?
Từ Tĩnh Châu, anh nói đi có phải anh đang ghen không?”
Tôi túm lấy cổ áo anh lắc lắc làm nũng.
“ không chịu thừa nhận là anh bị nhan sắc của tôi làm cho mê mẩn?
Sợ vòng eo và đôi chân dài của tôi bị người khác chứ , có phải không, có phải không?”
“Em chắc chắn… bây em vẫn là vòng eo sao?”
Anh xoa xoa vòng bụng vẫn phẳng lì của tôi, trêu chọc một câu bên tai tôi.
“Đó là vì có em bé , anh không được vì tôi m.a.n.g t.h.a.i mà béo lên ghét bỏ tôi!”
Tôi vô cùng lý trực khí tráng, thậm chí cố ý ưỡn bụng ra:
“Từ Tĩnh Châu, tôi có béo lên anh cũng phải thích, bắt buộc phải thích.”
“Cũng không sợ em bé nghe lại cười cho à.”
Từ Tĩnh Châu bất lực nắm lấy tay tôi:
“Không phải bụng đói muốn ăn lẩu sao?”
“Nó mới to bằng hạt đậu nành thôi, biết quái chứ.”
Tôi nắm tay anh mười ngón đan vào nhau.
Anh vốn luôn là tính cách đoan chính nghiêm túc, tôi chưa bao nghe anh nói tục cả.
Và đối với những lời lẽ có chút thô lỗ hiện của tôi, anh nhíu mày nhưng cũng không nói .
Tôi không khỏi nhớ lại , ra nhiều chi tiết khi chung sống là có thể nhận ra, là tôi không lưu ý mà thôi.
Anh vẫn luôn bao dung tôi một cách rộng lượng.
Những lúc tôi tính khí tiểu thư, lúc tôi thô lỗ một chút, lúc tôi lôi thôi một chút hay mơ màng một chút.
Mặc dù thời gian ở nhà không nhiều, nhưng nghĩ kỹ lại lần anh về bất kể muộn cũng tôi một , cho dù tôi ngủ say từ lâu.
Và sáng sớm lúc anh dậy sớm đi làm cũng luôn tôi một mới rời đi.
Lấy anh hai năm nay ngày anh cũng 6 sáng là dậy, nhưng người vợ như tôi ra chẳng có mấy lần dậy sớm cùng anh làm cho anh một bữa sáng hay thắt cho anh cà vạt.
Tôi bỗng mình cũng không đủ tư cách.
Tôi lún sâu vào những cảm xúc tồi tệ của chính mình, phóng đại những ấm ức và nghi ngờ, nhưng lại phớt lờ hy sinh và bao dung thầm lặng của anh.
lo lắng được mất của tôi khiến bản thân không vui, và cũng khiến anh lúc công việc bận rộn phải đau đầu vì những trò quậy phá của tôi.
“Chồng ơi…”
Khoảnh khắc lên xe tôi không kìm được khẽ ôm lấy anh.
ra tôi hiếm khi gọi anh là chồng như vậy, ngoại trừ lúc ở trên giường anh cố tình ép tôi gọi anh như khi tình nồng.
Tôi áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của anh, ngọt ngào dần dần nuốt chửng chút đắng và chua kia.
là người đàn ông của Giang Dao tôi, là chồng của Giang Dao tôi, là bố của đứa trẻ bụng tôi.
Tôi thật may mắn biết bao khi lấy được người đàn ông như này.
“Chỗ không khỏe sao?”
Từ Tĩnh Châu có chút hoảng hốt, vội quay người nắm lấy vai tôi khẽ hỏi.
Tôi lắc đầu, đưa tay đòi anh bế.
khi chưa chắc chắn tâm ý của anh tôi không nhịn được mà làm nũng với anh.
Bây biết anh quan tâm đến mình tôi dường như từng phút từng giây muốn làm nũng lấy .
Từ Tĩnh Châu ôm tôi vào :
“Sao lại thích làm nũng này.”
“Thì muốn làm nũng với anh mà, không dám đấy.”
“Không dám?”
Từ Tĩnh Châu lên vành tai tôi:
“Cũng không biết là ai từ lúc kết đến nhõng nhẽo không chịu được.”
“Tôi làm có.”
“Sao lại không có, lần mà chẳng phải em nhõng nhẽo kêu mệt kêu đau, tôi dốc hết sức phục vụ em mà ôm tôi khóc thút thít, tố cáo tôi bắt nạt em.”
“Thì anh đúng là bắt nạt tôi , cậy mình cao lớn khỏe mạnh.”
“Đừng có mà sướng quá hóa rồ.”
“Phúc phận này cho người khác đi, tôi chẳng muốn đâu, mệt ch/ết đi được.”
“Em đừng có mơ, phúc phận này tôi cho mình em thôi.”
Từ Tĩnh Châu tôi một :
“Đi ăn cơm , ăn cơm xong về nhà tính sổ với em sau.”
Anh dẫn tôi đi ăn lẩu, mặc dù không thích những nơi khói dầu mịt mù này, nhưng vì tôi thích nên anh cũng chấp nhận.
Lúc ăn no uống đủ chuẩn bị rời đi tôi gặp Đồng.
Cô ta cùng mấy cô bạn thân cũng đến ăn lẩu.
Vừa Từ Tĩnh Châu mười ngón tay đan c.h.ặ.t lấy tôi, Đồng liền bĩu môi đỏ hoe mắt.
Tôi làm vợ Từ Tĩnh Châu hai năm , sao cô ta vẫn chưa thích nghi được vậy nhỉ?
Đồng tức giận trừng mắt tôi như một cá nóc , cũng có chút đáng yêu là nhỉ?
Nhắc mới nhớ tuy hai chúng tôi nhau không thuận mắt nhưng Đồng người này cũng không phải kiểu hay chơi xấu sau lưng.
Cho nên nói ra chúng tôi cũng chẳng có thù sâu oán nặng lớn.
là từ tôi thích cố ý chọc tức cô ta.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Đi đến bên cạnh Đồng, Đồng trừng mắt tôi:
“Giang Dao, hai người làm hòa à?”