Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Ngoại truyện

Năm tôi 16 tuổi, bố tôi và một người dì qua lại thân thiết, còn có ý định muốn cưới bà ta.

Tôi không phải phản đối bố vợ lần , chỉ là không chấp nhận được việc muốn cưới đúng người mà mẹ tôi lúc sinh thời ghét .

Mẹ tôi kể với tôi rằng bà ta từ trước đã thích bố tôi, nhưng bố tôi chỉ thích mẹ tôi thôi.

Lúc họ sắp kết hôn bà ta còn định ly gián khiến mẹ tôi hiểu lầm bố tôi hủy hôn với bố tôi .

Chỉ là kiểu đàn thẳng đuột như bố tôi căn bản không nhìn những mưu mô đó.

Sau này bố mẹ tôi kết hôn sinh tôi, người phụ nữ đó vài năm sau cũng nản lòng đi chồng.

Nhưng bây giờ bà ta lại ly hôn quay về Dung Thành, nghe tin mẹ tôi bệnh qua đời đã lâu bố tôi vẫn chưa tái hôn liền lập tức đến bố tôi.

Tôi không cách chấp nhận được, nhưng bố tôi thời gian đó như bị mê hoặc vậy, thậm chí lúc tôi cãi với còn động tay với tôi.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi bị đ.á.n.h.

Tôi khóc lạy chạy khỏi nhà, đội đến nghĩa trang mẹ.

Tôi khóc lâu trước mộ mẹ, mang theo con thỏ tôi thích .

Đó là con thỏ tôi nhặt về, cũng giống như tôi, là một con thỏ hoang nhỏ không có mẹ, tôi chút chút nuôi nó lớn, đặc biệt nó.

“Chúng mình đều không có mẹ rồi, trước đây tớ may mắn hơn cậu một chút là tớ còn có bố, nhưng bây giờ tớ đến bố cũng không còn rồi, sau này hai chúng mình nương tựa nhé…”

Tôi và Từ Tĩnh Châu cũng chính hôm đó lần đầu .

Lúc đó nghĩa trang chỉ có hai chúng tôi đội đến viếng người thân.

Có lẽ vì tôi khóc quá t.h.ả.m thiết, Từ Tĩnh Châu nghe thấy tiếng liền đi tới.

Anh che ô cho tôi, còn dùng khăn tay của mình lau nước và nước mắt trên mặt cho tôi.

Tôi thỏ nức nở hỏi anh:

“Anh ơi, anh xem đứa trẻ không có mẹ có phải đặc biệt đáng không, những đứa trẻ khác chịu ấm ức có khóc lòng mẹ, còn em chỉ có khóc trước mộ và ảnh của mẹ thôi…”

“Kiên cường lên, mẹ em mà biết được sẽ đau lòng lắm đấy.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy xót .

“Nhưng em không muốn kiên cường, tại sao em thiết phải kiên cường chứ…

Không có mẹ rồi, chịu ấm ức đến quyền được khóc cũng không có sao?”

“Em tên là gì?”

“Giang .”

“Được rồi Giang , sau này nếu em có chịu ấm ức gì đến với tôi, có được không?”

“Anh ơi, thật sự có sao?”

“Tất nhiên là có , bất lúc em cần tôi, tôi đều sẽ xuất hiện bên cạnh em.”

Từ Tĩnh Châu 22 tuổi vừa mới mất đi bà ngoại yêu anh , đang chìm nỗi đau không tự thoát được, dưới cơn đã nhẹ nhàng cô thiếu nữ Giang đầy ấm ức và nhếch nhác.

Họ giống như hai kẻ tội nghiệp lênh đênh trên mặt biển vô định, hôm đó, khoảnh khắc đó đã trao cho chút ấm áp ít ỏi duy .

Nhưng Từ Tĩnh Châu không biết lý do tại sao tôi luôn không gọi điện anh.

Sau từ nghĩa trang về tôi không về nhà mà một mình đến căn hộ mẹ lại cho tôi.

Lúc bố thấy tôi, vì dầm tôi đã sốt cao suốt một một đêm, người sắp sốt đến ngớ ngẩn luôn rồi.

Đợi đến tôi tỉnh dậy bệnh viện đã là ba sau.

Quần áo của tôi đã được dì giúp việc thay giặt sạch sẽ, mẩu giấy nhỏ Từ Tĩnh Châu lại từ lâu đã biến mất không dấu vết.

Tôi thấy mình như quên mất điều gì đó, nhưng lại ngỡ là giấc mơ mình phải lúc sốt mê man.

Đợi đến khỏi bệnh tôi cũng hoàn toàn quên mất cuộc gỡ đó.

Và điều tôi không biết là trận ốm đó rốt cuộc vẫn gây một số ảnh hưởng đến sức khỏe của tôi.

Bố tôi hối hận, sau làm rõ lý do tôi phản đối liền chia tay với người phụ nữ kia.

càng thêm yêu chiều chuộng tôi, ngoài sự áy náy còn vì sau trận ốm đó tính cách của tôi đã thay đổi.

Giang trước đây nhạy cảm sầu muộn và chín chắn sớm, nhưng sau khỏi bệnh tôi lại như một đứa trẻ vô tư lự, cũng hớn hở.

Ngay với kẻ thù Chu Đồng tôi cũng không còn thái độ gay gắt như trước .

Tôi may mắn có một người bố tốt thực sự con gái, tôi càng may mắn hơn được một người đàn sẵn lòng bảo vệ sự ngây thơ trẻ con này của tôi suốt đời.

Còn bản thân tôi có lẽ sẽ bị che mắt đời rằng mình không phải là một người phụ nữ khỏe mạnh theo đúng nghĩa đen.

Nhưng dù thế tôi cũng đã sống đặc biệt vui vẻ, đặc biệt hạnh phúc.

Sau này Tiểu Hoàng Đậu của chúng tôi lên ba tuổi tôi lại mang thai, sinh một cô con gái xinh đẹp.

Tôi đặt tên nhỏ cho con bé là Nha Nha (Mầm Nhỏ).

So với con trai chúng tôi, Từ Tĩnh Châu yêu con gái chúng tôi hơn.

Bố tôi Nha Nha và tôi lúc nhỏ trông y hệt , xinh xắn đáng yêu vô cùng.

Lúc đó tôi đã là mẹ của hai đứa trẻ, nhưng trước mặt Từ Tĩnh Châu tôi lại càng càng nhõng nhẽo thích làm nũng hơn.

Thậm chí tôi còn vì anh đặc biệt cưng chiều Nha Nha mà có chút ghen tị hờn dỗi khóc nhè.

Tối hôm đó tôi chặn cửa phòng ngủ chính không cho anh .

Từ Tĩnh Châu dỗ tôi lâu, cuối cùng hết cách đành với tôi anh dùng một bí mật đổi việc tôi mở cửa.

Tôi mở cửa truy vấn anh rốt cuộc bí mật đó là gì.

Thế là anh kể lại chuyện lần đầu mặt cho tôi nghe.

Tôi nghe đến nửa chừng đã khóc rồi.

Tôi nhớ mẹ tôi rồi.

Cũng nhớ con thỏ nương tựa đó rồi.

Chúng tôi cùng dầm , tôi nhặt lại được một mạng nhưng nó mãi mãi rời xa tôi.

Nhưng tôi càng nhớ Từ Tĩnh Châu lúc đó hơn, Từ Tĩnh Châu 22 tuổi đã tôi tôi được khóc thỏa thích dưới cơn lớn.

Nếu tôi không quên anh, nếu chúng tôi bắt đầu yêu từ lúc đó tốt biết bao.

Sáu năm, vậy mà đã trôi qua sáu năm như thế.

.”

Từ Tĩnh Châu nâng mặt tôi lên, chút chút một hôn đi nước mắt của tôi:

“Em có biết không, tôi đã chờ em từ lúc em 16 tuổi.”

“Tôi chờ em gọi điện cho tôi, chờ em tôi, chờ đến cuối cùng lòng tôi dường như đã bỏ cuộc rồi.”

“Sau này tôi em ở trường, em đã có bạn trai, tôi đi lướt qua trước mặt em mà em một cái cũng không nhìn tôi, lòng em mắt em đều là Cố Hoài Sâm…”

“Em có biết tôi đã ghen tuông, đã đố kỵ đến nhường không?”

“Sau này , tôi vô tình biết được cô gái đi xem mắt với mình tên là Giang , lòng tôi liền nghĩ đi một chuyến xem sao, một mặt biết đâu chính là em.”

Anh c.h.ặ.t tôi lòng như báu vật mất đi rồi lại được.

“Thật tốt, đúng thực là em.”

Anh khẽ thở dài, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn khóe mắt tôi khóc ướt:

“Khoảnh khắc lại em tôi đã muốn cưới em, em mãi mãi ở bên cạnh tôi…”

“Từ Tĩnh Châu.”

Tôi kiễng chân cổ anh, nức nở ngẩng mặt hôn anh:

“Anh phải yêu em , vĩnh viễn đều phải yêu em , yêu Nha Nha cũng không được nhiều hơn yêu em.”

“Được.”

Từ Tĩnh Châu cúi đầu đáp lại nụ hôn của tôi:

“Từ Tĩnh Châu đời này chỉ yêu Giang , yêu Giang .”

“Anh đồ tồi.”

“Tôi tồi chỗ chứ?”

“Lúc đó tôi mới có 16 tuổi, anh đúng là lưu manh…”

Tôi lại bắt đầu làm nũng ăn vạ với anh:

“Anh đi có phải anh thèm muốn nhan sắc của tôi không, lúc đó tôi xinh đẹp lắm đấy, trường bao nhiêu nam sinh thầm trộm nhớ tôi.”

“Đúng là xinh đẹp, chỉ là ở cái nơi như nghĩa trang mà em còn mặc váy trắng, lúc đầu tôi cũng sợ lắm, tưởng là nữ ma đầu Liêu Trai…”

“Từ Tĩnh Châu!”

Tôi tức đến mức nhảy dựng lên đ.á.n.h anh.

Từ Tĩnh Châu nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập nụ cười cưng chiều và dung túng.

“Có điều cho dù em thực sự là ma, tôi có bị em hút cạn dương khí Từ Tĩnh Châu tôi đây cũng cam lòng.”

Anh cúi người bế bổng tôi lên:

“Thật là, đã làm mẹ rồi mà còn tranh giành tình cảm khóc nhè với con gái mình .”

“Biết làm sao được, ai bảo em quá yêu anh chứ…”

“Giang .”

“Ơi.”

“Tôi cũng yêu em.”

Và thậm chí còn sớm hơn, nhiều hơn những gì em yêu tôi.

– HẾT –

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn