Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Khoảnh khắc màn hình điện thoại tắt ngóm, thong thả đi tới: “ muốn xem pháo hoa, anh tùy tiện b.ắ.n cho ấy một chút, em không để ý chứ?”
“Không để ý.”
“Có đẹp không? Nếu thích, ngày mai anh cùng em b.ắ.n?” Anh ta ôm lấy tôi.
Tôi đẩy anh ta , lần đầu tiên vứt bỏ xiềng xích mang tên phu nhân, lạnh lùng nói thẳng: “Không thích.”
Không lại gương mặt ngỡ ngàng của anh ta, tôi quay về phòng khóa trái cửa.
Sáng sớm , tôi tiếng gõ cửa làm thức giấc, mơ màng mở cửa.
“Khê Trì! Em m.a.n.g t.h.a.i tại sao không nói cho anh ? Nếu không phải nay anh phòng thay đồ tìm cà vạt thì cũng không được!” Anh ta kích động lắc lắc tờ giấy khám t.h.a.i trên tay, bế thốc tôi lên xoay vòng.
“Anh sắp được làm rồi!”
“Đây là món quà sinh nhật tuổi 30 tuyệt vời nhất của anh!”
“Lát nữa anh thông báo tin vui cho tất cả khách khứa!”
Tôi sững sờ.
Đó là tờ giấy khám t.h.a.i từ 2 tháng của tôi. Lúc đó vừa nhận được điện thoại của anh ta, tôi đã vội vã khách sạn thu dọn tàn cuộc.
gái đó rất khó nhằn, tôi bận rộn gỡ tìm kiếm nóng và viết thông báo, nhất thời quên mất đã để nó ở đâu, không ngờ nay anh ta lật được.
Tôi đồng hồ, 3 tiếng nữa là chuyến bay khởi hành.
Tôi nên đi rồi.
Gương mặt anh ta tràn ngập niềm vui sướng, cẩn thận sờ vùng phẳng lì của tôi: “Bé cưng, đây nè!”
“ nay con phải ngoan nhé, vì mẹ phải đi giày cao gót cùng tham gia bữa tiệc…”
Tôi lùi lại một bước, giữa sự ngờ vực và kinh ngạc của anh ta, tôi bình thản nói: “Đứa bé đã không nữa rồi.”
5
“Em nói cái gì?”
Anh ta trừng lớn với vẻ khó tin, cả cứng đờ.
Tôi lặp lại từng chữ một: “Con đã không nữa.”
Ánh anh ta sắc lạnh, có chút hoảng loạn: “Làm sao có ? Em đang lừa anh đúng không?”
Anh ta quay đầu liếc đang ngoan ngoãn ngồi trên sofa, hai tay siết c.h.ặ.t vai tôi, cúi đầu nghiêm túc đối diện với tôi: “Khê Trì, em đang ghen sao?”
“Anh đã nói rồi, không ai có đe dọa được địa vị của em, đây thế nào, vẫn vậy, em là vợ duy nhất mà anh công nhận.”
“Nếu em thực sự không thích , anh có không đưa ấy tham gia tiệc sinh nhật…”
Lực trên vai ngày càng lớn, tôi đau đớn thoát khỏi tay anh ta.
“Tôi không lừa anh, cũng không ghen.”
Thực , lúc mới phát hiện mang , tôi cũng đã từng mong đợi.
Dù sao mẹ cũng sớm ly hôn và xây dựng gia đình riêng, tôi rất muốn có một đứa con mang dòng m.á.u của chính mình bên cạnh.
Tôi đã nghĩ dành tất cả tình yêu cho con, cũng từng vui vẻ lật từ điển nghĩ tên cho con.
là một tháng , lần thứ 99 tôi đi thu dọn tàn cuộc cho anh ta, tôi một đám phóng viên cầm máy ảnh vây quanh, không ai đã va tôi.
Ngày đó, tôi đã mất đi đứa con vừa tròn 4 tháng tuổi.
Cũng ngày đó, tôi nhận được món quà bù đắp thứ 99.
Một bộ trang sức phỉ thúy, đắt đỏ và xa xỉ mức có làm vật gia truyền.
Lúc đó xoa tóc tôi cười lười biếng: “Bộ trang sức thiếu một chiếc nhẫn phiên bản trẻ em, đợi lần thấy anh đấu giá về, có con gái, hai mẹ con cùng đeo.”
Tôi không nói gì, đặt bộ trang sức đó tầng dưới cùng của kệ đồ cổ, chưa từng mở nữa.
“Khê Trì?”
gọi tôi, trong là sự hoảng loạn không che giấu, anh ta vội vàng lay tôi: “Anh hứa không có đứa con nào khác, có em mới có sinh con cho anh, đừng quậy nữa, được không?”
Tôi định thần lại, bình thản xoa : “Cái t.h.a.i đã sảy ngoài ý muốn rồi, nếu không bây giờ được 5 tháng, đã lộ rõ rồi.”
Cả anh ta như rút mất linh hồn, đứng sững tại chỗ.
Hồi lâu , hốc anh ta đỏ bừng, ôm chầm lấy tôi lòng, siết thật c.h.ặ.t, giọng nói nghẹn lại: “Xin lỗi em, là anh không tốt.”
“Con cái, lại có thôi! Từ giờ về anh không cần ai nữa, ở bên cạnh em thôi, được không?”
Tôi định nói không có nữa, cũng không cần thiết nữa, thì bỗng nghe thấy tiếng thút thít khóc.
Anh ta chậm rãi buông tôi , cau mày ta, nghe ta nói:
“Xin lỗi chị, em không cố ý, em là nhớ mẹ đã mất vì khó sinh của mình, năm đó bà ấy chắc hẳn cũng rất đau đớn…”
“Em tự mình đi, em đi ngay bây giờ đây…”
Đôi giống tôi bảy phần kia đẫm lệ, dáng vẻ khiến ta xót thương bao.
ngẩn ngơ một thoáng, mím môi tôi: “Khê Trì, cũng là một gái đáng thương, dù sao cũng đã theo anh một thời gian, để anh tiễn ấy đi, em cứ sảnh tiệc đợi anh được không?”
Tôi lại liếc đồng hồ.
“Lát nữa gặp lại!” khi đi, anh ta nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.
Đợi bóng lưng xách túi cho dần đi xa, tôi nghe thấy giọng nói rất khẽ của mình: “Tạm biệt.”
Quay lại ngôi nhà đã gắn bó nhiều năm.
Trên kệ đồ cổ bày biện ngay ngắn 100 món quà.
Tôi cúi đầu, chậm rãi tháo chiếc nhẫn kim cương 10 carat khỏi ngón áp út, đặt sang một bên.