Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

4

Ta biết chuyện nhà họ Triệu đang gấp, nhưng chẳng ngờ lại gấp đến mức này. 

Ngày hôm , khi Lộ Nhi mở , người đứng xếp hai hàng dài chờ sẵn , đồ đạc lớn nhỏ được khiêng tấp nập đã chuẩn bị từ lâu rồi. 

giữa, một người đàn ông tinh anh, rắn rỏi đang cầm ô đứng dưới hành lang.

“Cô nương, Võ Vinh Bá đã đến từ sớm, sợ làm phiền giấc nồng của cô nương nên vẫn luôn đứng đợi.” Quách nương t.ử vừa chải đầu cho ta vừa nói.

Ta kinh ngạc, đêm qua mới đồng ý, sáng sớm nay đã tìm đến , sao lại có vội vàng đến thế?

Quách nương t.ử nói: “Là lỗi của tôi, quên chưa nói rõ với cô nương. Võ Vinh Bá thâm đắc sự tin tưởng của bệ hạ, trước năm mới là phải đi Thục địa nhậm chức rồi, thời gian gấp rút lắm, cô nương trong lòng phải có tính toán sớm.”

Tim ta khẽ thắt lại vì lo lắng: “Vậy y?”

Từ giờ đến tết, tính toán kỹ chưa đầy bốn tháng.

Quách tẩu cười bảo đảm: “Nghe bảo là tiệm tốt nhất trong may đấy, cô nương đến lúc đó chỉ đưa vài đường kim chỉ lấy lệ cho có ý nghĩa là được rồi.”

Hóa ra là vậy, nguyên lai y có không tự đêm hôm để thêu thùa.

Dưới hành lang, Triệu Hằng thu ô, phủi đi hơi nước rồi bước phòng khách. 

Giọng nói của ông có chút trầm khàn, nhưng diện mạo không hề “tàn suy” lời Quách nương t.ử nói, chỉ là trên lông mày có một vết sẹo dài trông khá dữ tợn.

“Hứa đại cô nương, tôi là Triệu Hằng.”

Ta hành lễ với ông: “Võ Vinh Bá.”

“Không đa lễ,” 

khi thắp ba nén hương kính viếng cha ta, ông chỉ bà v.ú đứng cạnh giới thiệu: “Đây là bà v.ú cận của tổ mẫu tôi, tôi đặc biệt bà từ trang viên để giúp cô nương lo liệu việc nhà.”

Ông chắp tay nói: “Cô nương, tôi là kẻ thô kệch, từ nhỏ đã trong doanh trại, ăn nói không biết nặng nhẹ, không am hiểu quy củ, nếu có điều gì lỡ đắc tội mà bản không biết, xin cô nương đừng để bụng, có gì cứ nói thẳng. Tôi lớn hơn cô nương gần một giáp, mọi việc cứ để tôi lo liệu.”

Ta thấy ông biết nặng nhẹ, hiểu quy củ. 

Dáng vẻ chân của ông khiến ta cảm thấy bản một kẻ hèn mọn u tối.

Nói đoạn, ông lấy ra một xấp thiệp : “Đây là để cô nương khách. Nếu khách quý xa, cô cứ bảo với Trương nương t.ử, Triệu gia sẽ phái người đưa đón, không bận tâm, cô nương cứ việc thoải mái người.”

Trương nương t.ử đứng cạnh mỉm cười gật đầu, không kìm được mà trêu chọc: “Nhị lang giờ đây trông ra dáng quân rồi đấy.”

Nhị lang. 

Ta không khỏi ngẩn ngơ. 

Phải rồi, Triệu Hằng là con út, trong nhà xếp thứ hai, là Nhị lang của Triệu gia mà.

“Nếu cô nương không chê, này cứ gọi tôi là Nhị lang.”

“Nhị… Nhị lang.”

“Vâng, có Nhị lang đây.” Triệu Hằng trịnh trọng đáp.

Chẳng hiểu sao, lòng ta trào dâng một nỗi xót xa không lời giải đáp, chỉ thấy khó chịu mà lánh đi.

Tiễn người nhà họ Triệu xong, Lộ Nhi mở một chiếc hộp nhỏ, trong là một bức thư và một xấp ngân phiếu. 

Trên thư viết “Hứa cô nương mở”. Vừa mở ra, ta chỉ thấy lòng đắng chát khó thốt nên lời.

Ông nói, cô nương, đây là tất cả tích cóp những năm qua của tôi, cô cứ cầm lấy mà dùng, này bổng lộc của tôi đều giao cho cô quản lý.

Vị thế của ông đặt xuống thấp, thấp đến mức cứ cách ba câu lại nói là kẻ thô kệch. 

Ông sao có là kẻ thô kệch, ông là đại anh hùng tiềm nhập quân địch nhiều năm, lập công lớn phá địch cơ mà.

Đây là một người tốt, ta lại xấu xa. Khoảnh khắc này, ta thế mà lại rơi lệ đầy mặt.

cuối thu, ta và Triệu Hằng lặng lẽ trao đổi danh thiếp đính hôn. 

Đinh đại nhân đại diện cho cha ta ngồi ghế trên, v.ú nuôi từ chối mãi mới dám ngồi ghé mép ghế, đại diện cho mẹ ta nhận lấy sính lễ, bà cười mà nước mắt cứ rơi.

Nghĩ lại nực cười, ta và Tiết Tố dây dưa bao nhiêu năm, rốt cuộc chỉ là hôn ước miệng, không có danh phận chính .

, tiếng pháo nổ vang rền, nghi đính hôn đã . Từ nay , ta chính là vị hôn thê của Võ Vinh Bá Triệu Hằng, ta sẽ trở Võ Vinh Bá nhân. Ta sẽ dùng quyền thế của Võ Vinh Bá để lấy lại tất cả những gì thuộc cha ta.

, Đắc trở với dáng vẻ phong trần mệt mỏi, nụ cười của hắn t.h.ả.m hại hơn cả khóc.

“Ta và Tiết công t.ử không có duyên phận.”

Đắc cuống quýt: “Sao lại không có được? Lúc này Nhị lang vẫn tiệm chọn y, biết cô nương thích tôi hầu hạ nên đã sốt sắng gọi tôi từ trang viên . Cô nương, Nhị lang lòng có cô mà.”

Ta châm thêm trà cho hắn, bình thản đáp: “Đắc , lời này chính bản huynh có tin không?”

Đắc khựng lại. Xem kìa, ngay cả hắn không tin.

Hắn vẫn cố nói đỡ cho Tiết Tố: “Nhị lang vốn là người hay chấp nhặt thế, cô nương cứ dỗ dành ngài ấy một chút là được rồi.”

“Tại sao ta phải dỗ dành anh ta? Đắc , ta không nợ anh ta gì cả.”

Tại tiệm vải lớn nhất kinh , Tiết Tố chỉ một bộ y thêu chỉ vàng lộng lẫy: “Bộ này, ta lấy.”

“Nhị lang mua cho ai?” Đắc An bất an hỏi.

Mắt Tiết Tố lấp lánh ý cười: “ mua cho ai được nữa? vị hôn thê của ta ra thì ai đây? Chẳng qua là chưa cưới thôi mà đã nổi trận lôi đình lớn đến thế, là phiền phức. Khổ nỗi Nhị lang ta lại cứ dính chiêu này của .”

Thế nhưng chưởng quỹ lại lên tiếng: “Tiết công t.ử, không khéo, bộ này là do Triệu đặt, đang chuẩn bị gói lại gửi đi đây ạ.”

Triệu ? Triệu nào?

“Tiết công t.ử khéo đùa, Triệu nào nữa, tự nhiên là Triệu ‘nhất Hầu nhất Bá’ rồi. Bộ y này là đích Võ Vinh Bá đưa lão thái thái nhà họ đến chọn đấy.”

Tiết Tố bỗng đứng phắt dậy: “Cho ai dùng?”

“Tự nhiên là cho Võ Vinh Bá nhân tương lai rồi. Tiết công t.ử không biết sao? Hôm nay là ngày Võ Vinh Bá đính hôn mà.”

Tiết Tố sững sờ, rồi lại tự trấn an : “Đính hôn hôm nay, vội vàng vậy, chắc chắn là người khác.”

Hắn không ưa Triệu Hằng, mặc cho ông ta là Võ Vinh Bá cao quý. Hắn từng nghe Triệu Hằng dò hỏi Hứa An . Ông ta thế mà lại quen biết Hứa An !

Hứa An là của ta, là của Tiết Tố này.

Nhưng người kia cứ không biết điều đó, ngày ngày tìm đến hắn:

“Tiết công t.ử, tôi từng chịu ơn của Hứa t.ử, nay ông đã khuất, ngài nên đối đãi t.ử tế với con gái ân nhân.”

“Đây là binh thư do Hứa t.ử chú giải, phiền ngài trả lại cho Hứa cô nương để làm kỷ vật.”

“Tiết công t.ử, việc báo cáo Công Đức Chí Lễ bộ bắt đầu rồi, Hứa cô nương có biết không? Sao không thấy danh sách của Hứa t.ử?”

“Tiết công t.ử, tôi có chút tiền và t.h.u.ố.c bổ, phiền ngài chuyển cho Hứa cô nương.”

Hứa cô nương, Hứa cô nương, lại là Hứa cô nương! Chẳng lẽ bọn họ đã quen nhau từ trước?

Hắn chợt nhớ ra ngày Triệu Hằng , hắn đặc biệt đưa Hứa An đi xem, lại nghe hỏi sao không thấy Triệu Hằng đâu. Đáng ghét, bọn họ thực sự quen biết nhau!

Không, Hứa An là của ta, chỉ có là của ta.

Tiết Tố xoa l.ồ.ng n.g.ự.c rồi bật cười, là một phen hú vía. Giờ Triệu Hằng đã đính hôn, vậy thì tốt quá rồi. 

Hắn liền phân phó: “Đắc An, đi chọn vài món lễ vật hậu hĩnh gửi sang Võ Vinh Bá , rồi báo với ông ta rằng, không lâu nữa ông ta tới uống rượu mừng của Tiết Tố ta.”

Hắn cười mãn nguyện, đột nhiên thấy Đắc đứng với gương mặt muốn khóc.

“Sao ngươi lại đây?” Tiết Tố định hỏi: Chẳng phải ngươi nên Hứa trạch sao?

Đắc mếu máo, rồi “òa” một tiếng khóc rống lên: “Nhị lang… Cô nương… cô nương đính hôn rồi.”

Tiết Tố chỉ cảm thấy đầu óc đau điếng: “Đính… đính hôn? Với ai?”

“Với Võ Vinh Bá.”

“KHÔNG!” Tiết Tố gào lên một tiếng xé lòng, điên cuồng lao ra .

“Hứa An , không được, không được gả cho người khác!”

“Hứa An , ta không cho phép gả cho kẻ khác, là của ta, chỉ có là của ta!”

Hắn chạy cực nhanh, đám sai vặt phía không tài nào đuổi kịp. Trước Hứa trạch treo lụa đỏ rực, hắn chỉ thấy nó ch.ói mắt đến đau đớn.

Và ta, cứ thế nhìn Tiết Tố xông , rồi bị chặn lại đám đông.

Bộ tân y đỏ thắm đặt trên khung dệt, ta cầm kim lên giữa tiếng cười nói rộn ràng của các nữ quyến.

“Cô nương, chỉ đưa hai mũi kim nơi cổ áo là được rồi, Nhị lang đã dặn không được để cô nương mệt mỏi.”

Bà v.ú vừa dứt lời, xung quanh lại rộ lên tiếng trêu chọc, náo nhiệt vô cùng. 

Ta nhìn Triệu Hằng đứng dưới hành lang, mắt ông tràn đầy ý cười, tựa băng tuyết tan chảy.

Hóa ra, y thực sự không tự đêm hôm cắt may. Hóa ra, có người sẽ sợ ta mệt.

Chính lúc đó, ta nhìn thấy Tiết Tố.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.