Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
“Nương t.ử, hôm nay ta có nhặt được ít mang về đây.”
Hắn buông xấp sách xuống, lấy trong sọt ra rất nhiều rồi bắt đầu nướng trên bếp lửa cho ta. Ta dành cho hắn một ánh tán thưởng:
“ nướng lên chắc chắn là thơm lắm đây.”
Một vệt ửng hồng nhanh ch.óng bò lên gò má trắng như ngọc của hắn. Rõ ràng đã chung sống như phu thê thụ suốt bấy lâu nay, vậy mà gã thư sinh ngốc này vẫn còn biết ngượng ngùng.
Ai ngờ giây tiếp theo, hắn đỏ mặt đến tận mang tai, lí nhí bảo:
“Nương t.ử nếu thấy ta làm tốt… thì hôn ta một có được không?”
Dứt lời, hắn dùng đôi đen láy, phân nhìn ta đắm đuối. Trong khoảnh khắc đó, ta thấy mình như bếp lửa làm cho bỏng rát, hơi nóng bốc lên khắp người, mặt nóng bừng đến mức không dám nhìn thẳng vào hắn.
Thấy ta hồi lâu không đáp lại, hắn bắt đầu xị mặt ủy khuất:
“Nương t.ử… nàng vẫn còn giận ta sao?” Giọng hắn nhỏ dần, như tiếng rên rỉ của một chú cún con làm sai lỗi. “Vậy… không hôn cũng không sao đâu.”
“Chỉ là… nàng gọi ta một tiếng ‘phu quân’ được không? lúc ta tỉnh lại tới giờ, nàng bao giờ gọi ta như .”
Ta ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi đen đang phản chiếu ánh lửa bập bùng của hắn, nghiêm túc hỏi:
“Thích Hành, sự muốn ta hôn sao?”
“Nếu ta hôn thật, thì bất kể là ai, sau này ra sao, cũng đừng hòng thoát khỏi tay ta.”
“Kể khi đầu óc có bình thường trở lại, vẫn phải là phu quân của ta.”
Hắn sững người nhìn ta, ánh dừng lại trên mặt ta rất lâu không rời, cuối cùng khẽ gật đầu:
“Muốn… ta thích nương t.ử, làm sao mà…”
Hắn kịp nói hết câu, ta đã vươn tay ôm lấy cổ hắn, đặt một nụ hôn lên đôi môi mềm mại . Ban đầu chỉ là một chạm nhẹ, nhưng không ngờ sau đó, ta – một người tập võ quanh năm – lại dần trở nên yếu , đôi cánh tay tưởng chừng gầy yếu của hắn siết c.h.ặ.t vào lòng.
Mãi lâu sau hắn buông ta ra, miệng lầm bầm:
“Nương t.ử thật là… ta cứ tưởng nàng chỉ hôn lên má thôi chứ.”
“Mấy việc tốn sức này, sau này cứ để ta làm phải.”
Ta mở miệng cãi lại thì bỗng một tiếng “Bùm!” vang lên phía bếp lò. Mấy quả nướng cháy đen b.ắ.n tung tóe khắp sân.
“Hỏng rồi nương t.ử, ta quên mất lời mấy bà thím dặn là phải khứa vỏ ra trước khi nướng.” Hắn vội đỡ ta đứng dậy. “Nương t.ử đứng xa ra một chút, để ta nướng lại mẻ khác cho nàng.”
Cha ta khi tin ta sự muốn gắn bó gã thư sinh ngốc này thì vô cùng đau xót. Ông bảo ta cuối cùng vẫn không thoát khỏi “vận đen” đám người đọc sách lừa gạt. Nhưng ta mặc kệ lời ông nói. Lần đầu tiên ta thấy mấy bộ phim truyền hình kể về tiểu thư nhà quan lại mê mẩn thư sinh nghèo hóa ra cũng có lý của nó.
Kỳ thi mùa xuân đã cận kề. Thích Hành dù vẫn khôi phục trí nhớ nhưng vẫn nhất quyết đòi lên ứng thí. Hắn bảo nhất phải đỗ đạt để ta được hưởng phúc làm phu . Ta giúp hắn thu xếp hành lý, lộ phí, còn tặng thêm một bùa hộ mệnh do chính tay ta tỉ mẩn điêu khắc suốt hơn một tháng trời.
(Thú , mấy gã thư sinh trước ta cũng tặng bùa, nhưng toàn là hàng mua sỉ để làm bằng chứng đòi nợ sau này thôi. Còn hắn, ta đã bỏ ra bao công sức làm đồ thủ công).
Hắn không hề chê nó xấu, ngược lại còn động đến mức suýt khóc ngay trước mặt ta. Vì lo lắng cho sự an toàn của hắn, ta đã bí mật phái người đi theo bảo vệ hắn suốt dọc đường đến thành.
nhưng, điều ta không bao giờ ngờ tới là sau khi vào , hắn hoàn toàn biến mất như thể bốc hơi khỏi gian, không để lại một chút tin tức nào. Để tìm hắn, ta đã rời nhà lên thành ở ròng rã ba bốn tháng trời, lo việc mở tiệm ngóng tin tức nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Cho đến ngày yết bảng vàng.
Khắp nơi xôn xao tin tức về một vị thư sinh tên **Thích Hành** đã xuất sắc trúng tuyển Trạng nguyên. Thậm chí, đương kim bệ hạ còn nhận thấy vị Trạng nguyên này và ** Hoa Trưởng công chúa** là một đôi “lưỡng tình tương duyệt”, nên ngay sau buổi điện thí đã ban hôn cho bọn họ.
người bán rong đầu đường đến thuyết thư trong trà lâu, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi đây là một mối lương duyên trời .
10
Chi nhánh **Phi Vũ Các** tại thành khai trương không lâu nên ta không thể rời đi được. những tin đồn , lòng ta đau như cắt, nhưng chỉ biết vùi đầu vào công việc suốt nửa tháng trời cho đến khi tê liệt xúc dám dành chút thời gian để nghỉ ngơi.
Đến khi sự tĩnh tâm lại, ta nhận ra mình cư nhiên có chút… không dám đi tìm Thích Hành.
Thật nực cười! Kẻ l.ừ.a đ.ả.o là hắn, kẻ bội bạc là hắn, vậy mà người sợ hãi lúc này lại là ta.
*Đỗ Doanh ơi Đỗ Doanh, ngươi càng sống càng không có tiền đồ rồi. Tình không còn thì thôi, ngươi đâu phải nữ t.ử cổ đại chính hiệu mà phải vì một nam mà sống dở ch·ết dở?*
Ít nhất, nếu không có được người thì phải có được tiền. Nếu tiền cũng không có mà lại còn sỉ nhục, thì ta sẽ “tới số” bọn họ luôn, tất đừng hòng sống yên ổn!
Sau khi làm xong công tác tư tưởng, lúc Hoa Trưởng công chúa đang để tới một bộ trang sức của Phi Vũ Các, ta mượn cớ đi giao hàng để gõ cửa phủ công chúa.
Ta đứng chờ ở sảnh ngoài không bao lâu thì một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, khí chất bất phàm bước ra. Nàng mặc váy dài màu lục nhạt, tóc b.úi kiểu Lưu Vân, cài mẫu đơn châu hoa cùng vài trâm ngọc, trông quý phái lại thanh nhã.
Chỉ là, nhìn thấy ta, sắc mặt vị công chúa này bỗng trở nên rất kỳ lạ. Không chỉ nàng, ngay tỳ nữ bên cạnh cũng lộ vẻ hốt hoảng. Hai người thì thầm nhau một hồi, sau đó tỳ nữ lập tức lùi ra ngoài vẻ vội vã.
kịp để ta mở lời, Hoa Trưởng công chúa đã tươi cười tiến lại dắt tay ta, giọng điệu có phần… nịnh nọt:
“Ta thật không ngờ, chủ đứng sau Phi Vũ Các danh tiếng lẫy lừng cư nhiên lại là một xinh đẹp này.”
*Hả? Công chúa không phải nên tự xưng là “bổn cung” sao? Sao lại gọi ta là ? Hay là nàng ta đã biết chuyện giữa ta và Thích Hành rồi?*
“ ngồi đi, đừng khách khí ta.” Nàng đỡ ta ngồi xuống, sai người dâng lên loại trà thượng hạng nhất.
Rõ ràng là nàng ta đang cố ý lấy lòng ta. Xem ra công chúa ngoài đời không giống trong phim, cũng biết đạo lý “một sự nhịn chín sự lành”.
Tiếp đó, nàng cứ nói đông nói tây toàn những chuyện vô thưởng vô phạt, lúc nào cũng cười tươi nhưng lộ rõ vẻ khẩn trương. Ta bắt đầu nghi ngờ: *Nàng ta đang kéo dài thời gian à? Hay là âm thầm gọi cao thủ đến lấy mạng ta để tuyệt hậu họa?*
Ta không khỏi cảnh giác. gia chắc chắn có cao thủ ẩn mình, võ công ta dù khá nhưng cũng khó lòng đấu lại đám “lão yêu quái” đó. Phải tốc chiến tốc thắng thôi!
Ta lấy khăn tay đã chuẩn sẵn, che mặt ra vẻ đáng thương:
“ ra, dân nữ đến đây ngoài việc giao trang sức, còn có vài lời muốn thưa Trưởng công chúa.”
Hoa Trưởng công chúa khẩn trương thấy rõ, nàng vội hớp một ngụm trà: “Ngài nói đi… ta đang đây.”
*Nàng ta sợ gì chứ? Ta đâu có làm th·ịt nàng ta tại chỗ? Kẻ ta muốn xử lý là Thích Hành mà!*
Ta sụt sịt, thốt ra lời đầy “bao dung”:
“Dân nữ nguyện ý thành toàn cho Trưởng công chúa và Thích Hành. Nam đó… ta không cần nữa, chỉ mong Trưởng công chúa sau này chiếu cố dân nữ một chút…” (Vâng, tình mất rồi thì vinh hoa phú quý tám đời phải thuộc về ta!)
Nhưng lời dứt, Hoa Trưởng công chúa đã mặt cắt không còn giọt m.á.u, hoảng hốt kêu lên:
“ thẩm! Ngài đừng dọa ta! Ngài mà nói nữa, thúc nhất sẽ lôi ta và phu quân ta ra đ.á.n.h một trận nhừ t.ử mất!”
* gì cơ? thẩm? thúc?*
Ta còn kịp tiêu hóa hết sự ngạc này thì sau tấm bình phong, một giọng nói quen thuộc đến tận xương tủy vang lên:
**“Nương t.ử… nàng muốn thành toàn cho ai cơ?”**
Bước ra sau bình phong chính là gương mặt mà ta đã nhung nhớ bấy lâu.
Nhưng khí chất của hắn lúc này hoàn toàn khác biệt. Hắn mặc áo gấm màu nguyệt bạch thêu chỉ vàng ẩn hiện, mái tóc đen được b.úi gọn bằng trâm ngọc dương chi cực phẩm. Hắn còn khoác một áo choàng màu đen bằng loại vải quý hiếm, và bên hông… vẫn treo bùa hộ mệnh vụng về do chính tay ta khắc.