Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lúc tỉnh dậy đầu đau như b-úa bổ, tôi nhăn nhó xoa xoa thái dương, vuốt lại mái tóc, tầm mắt tùy lướt qua căn phòng.
“ là… nơi Long Chiểu ở sao?”
Tôi khẽ hít một hơi, cố gắng nhớ lại đêm qua xảy ra chuyện gì, nhưng rất tiếc, chẳng nhớ nổi thứ gì.
Lúc xuống giường, tôi chú thấy trên sàn nhà cạnh đôi dép có một chiếc mắt xích kéo nhỏ màu bạc.
Tôi vô thức nheo mắt lại.
Quần áo của tôi không có khóa kéo, không thể có cái này được….
Chẳng là của Long Chiểu?
Lúc ra khỏi phòng, Long Chiểu đang ngồi trước bàn ăn, tay cầm con d.a.o nhỏ cắt bánh mì gối.
Cắt nhát nhát một, nhìn mà tôi thấy hoảng hốt lạ thường.
“Chào buổi sáng nha.”
Tôi chủ động chào hỏi.
Long Chiểu ngẩng đầu, mũi d.a.o xiên một miếng đưa cho tôi.
Tôi vội vàng lùi lại, xua tay:
“Khách khí khách khí, tôi tự làm được.”
“Tỉnh táo rồi cơ à, không dễ dàng gì.”
Anh ấy quăng ra câu này, rồi thu tay về, c.ắ.n một miếng nhỏ.
Mỉa mai, tuyệt đối là đang mỉa mai.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, ướm lời hỏi:
“Tối qua tôi… không làm gì chứ?”
Long Chiểu cúi đầu cắt bánh mì, nghe vậy liền lắc đầu:
“Không.”
Tôi vừa mới thở phào được một nửa.
Anh ấy lại bồi thêm:
“ là gọi tôi là mẹ suốt nửa đêm thôi.”
“…”
Tôi buông đũa, kìm nén nỗi nhục nhã tột này, giọng điệu lạnh lùng:
“Chúng ta ly hôn đi, ly hôn ngay lập tức, bây giờ ra cục dân chính luôn.”
Long Chiểu ngước mắt nhìn tôi, gật đầu rất dứt khoát:
“Được.”
Tôi nhìn chằm chằm cái đĩa, thầm thề một nghìn lần nếu tôi còn chạm vào rượu sẽ lập tức lấy c-ái ch-ết tạ tội.
Nhưng hôn vẫn chưa ly được, vì hai chúng tôi lúc nhận được một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy liền nhìn nhau qua bàn ăn.
Rất ăn .
“Để hôm khác.”
“OK.”…
chặn tôi ở công ty, dưới cằm anh ta mọc một vòng râu lún phún, cả người trông có vẻ tinh thần hơi kém.
“A , hôm nay, có thể ở anh không?”
Tôi lách qua người anh ta định đi, anh ta lại vươn tay nắm lấy cổ tay tôi:
“ anh đi thăm ông nội đi.”
Bước chân dừng lại vì câu nói này.
Tôi quay người, rút tay lại, giọng bình thản:
“ , mặc dù con người anh chẳng ra gì, nhưng lương tâm thì vẫn còn một chút, anh tự đi đi, chúng ta giờ không còn quan hệ gì rồi.
Còn , đừng có động một tí là động vào người tôi, anh làm thế này tôi có thể kiện anh tội quấy rối t-ình d-ục đấy.”
Ánh mắt dừng trên mặt tôi, rất phức tạp.
Một lúc lâu sau, anh ta cười khàn đặc, lắc đầu:
“A , em thay đổi rồi.”
Tôi gật đầu:
“Là vậy đó, tôi lâu không còn là Vưu Khinh mà anh quen biết trước rồi, cho nên đừng đến làm phiền tôi .”
Lúc lách qua người anh ta, anh ta lại như không cam tâm hỏi thêm lần :
“Em thực kết hôn với Long Chiểu rồi sao?”
“Kết rồi, chúng tôi là chân ái, đời đời kiếp kiếp không rời xa nhau kiểu đó đấy.”
“…
Được.”
Tan làm, tôi đưa đến tiệm thú cưng tắm rửa.
Lúc tắm xong bế ra khỏi tiệm thì va Lâm Yên.
Cô ta đeo túi một vai, mỉm cười với tôi:
“Lại gặp nhau rồi.”
Tôi lịch gật đầu, định vòng qua bỏ đi, Lâm Yên gọi tôi lại:
“Vưu Khinh , cậu tên này không.”
Tôi gật đầu:
“Đúng.”
“Có cậu rất không tôi không?”
Cô ta hỏi.
“Không hề.”
“Tôi và không có chuyện gì cả.”
Cô ta nhìn tôi, nghiêm túc giải , “Ngay cả hai năm ở nước ngoài, chúng tôi cũng chưa xác nhận quan hệ nam nữ, là anh ta vẫn luôn theo đuổi tôi.”
Chậc, làm l-iếm cẩu đến mức này cũng không người bình thường rồi.
Tôi khẽ nhướng mày:
“Cho nên?”
“Tôi muốn cậu hiểu rõ thôi, người thực ra luôn là cậu.”
Nói đến , cô ta cong môi cười nhạt một tiếng:
“Có cậu thấy khó hiểu, vì tôi cũng vậy.
Tôi không hiểu nổi đám ông này rốt cuộc trong đầu nghĩ cái gì, tại sao họ có thể ngu ngốc đến mức ngay cả bản thân cũng không phân biệt được.”
Tôi cũng nghĩ vậy.
“Cho nên.”
Lâm Yên cười dịu dàng, “Hy vọng cậu đừng hiểu lầm, còn , chuyện cậu và Long Chiểu làm tôi rất bất ngờ.”
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta cụp mi:
“Long Chiểu và tôi học chung một trường đại học, quan hệ của chúng tôi đơn giản là học một tiết.
Lúc đó anh ấy rất nổi tiếng ở trường chúng tôi, nổi đến mức cậu không tưởng tượng nổi đâu, mỗi ngày đều lên trang tỏ tình vô số lần.
Tôi vốn chưa bao giờ hứng thú với rổ vậy mà sẵn sàng mỗi ngày dành thời gian đặc biệt đi ngang qua sân , để nhìn anh ấy, anh ấy chơi rất giỏi, cái gì cũng giỏi, nhưng mỗi tội là không biết tán gái.
Mỗi ngày tôi đều có thể thấy dáng anh ấy trong các bức ảnh chia sẻ khác nhau, mờ ảo có, rõ nét cũng có, nhưng xác suất tình cờ gặp người thật ngoài đời thì ít đến đáng thương.”
Nói đến cô ta cười một cái:
“Lúc đó mỗi ngày lòng cứ ngứa ngáy, cứ như thể anh ấy là ngôi sao lớn nào đó, xuất hiện trong điện thoại của cậu, nhưng chẳng liên quan gì đến cuộc sống của cậu cả.”
Tôi nghe mà vỡ .
Hóa ra Lâm Yên không coi trọng là vì cô ta gặp được Long Chiểu lâu rồi.
Trong thanh xuân của cô ta.
Đó có là hiện diện không sánh bằng.
Nghĩ đến , tâm trạng tôi bỗng nhiên có chút phức tạp.
Tôi muốn nói tôi và Long Chiểu sắp giải tán rồi, chúng tôi là quan hệ hữu danh vô thực, đến lúc đó cô có thể mạnh dạn mà theo đuổi anh ấy.
Nhưng Lâm Yên ngắt lời định nói của tôi, cô ta ôn hòa bảo:
“Cậu và anh ấy thực rất xứng đôi, Vưu Khinh , có nói với cậu rằng cậu rất xinh đẹp chưa?”
Tôi hơi ngẩn ra, suy nghĩ một chút rồi tiếp lời:
“Có, nhưng không nhiều.”
Bởi vì ấn tượng tôi để lại cho người khác lúc đó chính là một kẻ l-iếm cẩu…
Lâm Yên tỏ vẻ ngạc nhiên:
“ nào thẩm mỹ của tôi thuộc dạng thiểu số sao?”…
Không, thẩm mỹ của cô rất đại chúng, vì tôi tin chắc mình là mỹ nữ.
Lâm Yên nhìn điện thoại một cái, đột nhiên hỏi:
“ tôi rủ đi chơi bida, cậu có muốn đi chơi không?”
“Không cần đâu.”
Tôi khẽ chối, lay lay con trong lòng:
“ đưa nhóc con này về rồi.”
Lâm Yên dường như mới chú đến , ngạc nhiên cười một tiếng:
“ đáng yêu , tôi đi mất, hay là đi chơi một lát đi, sẵn tiện cho tôi bế với.”…
Cứ khen là tôi dễ phổng mũi, ở trạng thái này là tôi dễ nói chuyện nhất, tôi đồng .
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là Lâm Yên cười trông đẹp dịu dàng, tôi không cách nào chối được.
Nếu có máy kiểm tra mức độ yêu nam nữ, tôi đối với phái nữ chắc chiếm 80%.
Số lần tôi đến các địa điểm vui chơi giải trí có thể nói là ít đến đáng thương, lúc Lâm Yên dẫn tôi đến nơi, vừa ngẩng đầu thấy ba chữ lớn bắt mắt treo ở đó.
Thứ Tám.
Tên tiệm này đặc biệt, sửa sang cũng cao cấp.
trong đông người, hầu như bàn nào cũng có người, tiếng bida va chạm với bàn kêu lạch cạch.
ngọ nguậy trong lòng tôi, tôi vỗ nhẹ đầu , né tránh những người đang chăm chú chơi xung quanh.
Đi đến giữa sân, Lâm Yên vẫy tay chào hỏi cô ta, rồi quay đầu kéo tôi lại.
“Vị này là?”
cô ta hỏi.
Lâm Yên đáp:
“ tôi, đi tôi đến chơi thôi.”
Tôi mỉm cười lịch , Lâm Yên chưa chơi ngay, cô ta đón lấy trong lòng tôi trêu đùa nửa ngày.
Trêu chán rồi, cô ta quay sang hỏi :
“Sao các cậu không lên tầng hai, tầng một tôi thấy đông người , cứ ngửi thấy mùi mồ hôi.”
“Tầng hai cũng đầy rồi mà, nghe bảo có đại gia ở trên đó đấy, bao một nửa chỗ luôn.”
Chậc, có tiền đúng là tùy hứng.
Nhưng nếu tôi có tiền, tôi cũng sẽ tùy hứng như thế.
Giữa chừng tôi buồn tiểu , tầng một đông người, lúc này nhà vệ sinh không còn chỗ trống, đành lên tầng hai.
Mẹ tôi nói việc hoàn mỹ nhất tôi làm được trong đời này chính là đi phá đám người khác, có là một loại tiên tri xuyên suốt cuộc đời tôi, bởi vì trước khi vào nhà vệ sinh, ánh mắt tôi vô tình liếc thấy một chỗ.
Một người phụ nữ đang cúi người đ.á.n.h , mà người ông cạnh cô ta vừa cười nói với người cạnh, vừa thản nhiên đặt tay lên eo sau của cô ta.
Rồi di chuyển xuống dưới.
Trong sân rất ồn ào, đủ loại âm thanh, không chú đến chỗ này.
Mà người phụ nữ sau khi mạo phạm cũng trầm mặt né ra, người ông tiếp tục chậm rãi bám theo.
Chiếc túi trong tay tôi bay vèo sang đúng lúc đó.
Nhắm rất chuẩn, người ông c.h.ử.i một tiếng “thảo”.
Hành động này làm kinh động xung quanh, không gian hơi im lặng lại, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía này, rơi trên người tôi.
“Mẹ cô ném à?”
Người ông ném mở miệng mắng ngay.
Chiếc túi của tôi nằm trơ chọi tội nghiệp trên mặt đất, được người phụ nữ nhặt lên, cô ấy định đưa cho tôi, lại người ông đẩy mạnh ra, rồi hắn tiến về phía tôi.
Lúc hắn cách tôi khoảng ba bước chân, tôi vẫn rất thản nhiên.
Khoảng một bước chân, tôi giáng một cái tát qua.
“…”
Hắn đ.á.n.h đến ngây người.
Xung quanh cũng chìm vào tĩnh lặng kỳ quái, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một kẻ tâm thần không biết sống ch-ết là gì.