Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi nhìn sang Tần Minh Viễn: “Anh nói đi.”

Môi anh ta mấp máy: “ Thanh, không phải em nghĩ đâu.”

“Thế là thế nào?”

Bạch cướp lời: “Năm xưa tôi giúp người đàn ông họ Tần thủ tục, tờ giấy đó có người khác, Minh Viễn chỉ giữ hộ thôi.”

Tôi cười: “Họ Tần, còn trùng tên Tần Minh Viễn?”

cô ta sa sầm: “Cô đừng có chơi chữ.”

Bạch lạnh giọng: “Cô Lâm, hôm nay cô bắt buộc phải lỗi.”

lỗi vì tôi không nên phát hiện ra à?”

Tần Niệm khóc lóc gào : “Mẹ, tại sao mẹ cứ nhất quyết phải phá nát hạnh phúc con?”

Tôi hỏi nó: “Nếu cậu ta thực sự là con ruột ba con thì sao?”

Sắc Tần Niệm trắng bệch: “Không nào.”

“Tại sao?”

“Bởi vì ba không lừa dối con.”

Tôi nhìn nó, chợt không biết có nên cười hay không. Nó có chấp việc Tần Minh Viễn lừa dối tôi ba mươi năm, nhưng không chấp việc anh ta lừa dối nó ngày.

Tần Minh Viễn nắm lấy Tần Niệm: “Niệm Niệm, con phải tin ba.”

Tần Niệm run rẩy hỏi: “Ba, A không phải là con ruột ba, đúng không?”

Tần Minh Viễn khóc lóc gật đầu: “Không phải.”

Tôi nhìn anh ta: “Anh dám thề không?”

Anh ta cứng họng.

Bạch nghiêm giọng: “Lâm Thanh, đủ rồi đấy.”

Tôi rút điện thoại ra: “Vậy thì báo đi. giả giấy tờ y tế, lừa đảo chiếm đoạt tài . biết cách tra hỏi hơn tôi.”

Bạch túm chặt lấy cổ tôi: “Đừng có lớn chuyện.”

Tôi nhìn cậu ta: “Vừa nãy thì đẩy tôi, bây giờ muốn khống chế tôi à?”

Cậu ta bị bỏng, lập tức buông .

Bạch cau mày: “Từ khi nào cô trở nên tính toán chi li vậy?”

“Từ lúc tôi ra các người đều coi tôi là con ngốc.”

Tần Minh Viễn nhào tới: “ Thanh, chúng ta bàn chuyện ly hôn.”

Tần Niệm sững sờ: “Ba?”

Tần Minh Viễn chỉ nhìn chằm chằm vào tôi: “Nhà để cho em, anh không lấy thứ gì , cưới Niệm Niệm em không cần lo. Chỉ em đừng điều tra nữa.”

Sắc Bạch thay đổi: “Minh Viễn!”

Bạch cuống cuồng: “Chú Tần, chú không nói vậy.”

Tôi nhìn anh ta: “Anh sợ cái gì?”

Anh ta cắn răng: “Anh sợ em hoại tất mọi người.”

“Tôi hoại?”

“Nếu em cứ tiếp tục điều tra, Niệm Niệm phải sao?”

Tôi gật đầu: “Hiểu rồi. Lúc các người hoại tôi, không ai hỏi tôi phải sao .”

Bạch đột ngột đổi giọng: “ Thanh, đưa tờ giấy đó cho tôi, tôi cho cô hai triệu tệ.”

Tôi nhìn cô ta: “Mua đứt à?”

“Là bồi thường.”

“Chẳng phải cô bảo là đồ giả sao?”

Cô ta khựng : “Đồ giả mà lọt ra , tổn thương người khác.”

Tôi giơ điện thoại : “ ra, vừa nãy tôi có ghi âm.”

Tần Minh Viễn ngẩng phắt : “Em ghi âm rồi?”

Sắc Bạch cực kỳ khó coi: “Ghi âm lén chưa chắc được coi là bằng chứng trước tòa.”

“Có dùng được không, luật sư quyết định.”

Tần Niệm nhìn tôi với vẻ không tin nổi: “Mẹ, mẹ ghi âm con sao?”

“Con bảo mẹ lỗi, bảo mẹ chi , bảo mẹ rời khỏi nhà, mẹ đều nghe rõ rồi.”

bị tát cú trời giáng: “Mẹ đáng sợ quá.”

Tôi không phản bác. Lần đầu tiên tôi cảm thấy nó sợ tôi, còn chân thật hơn là nó yêu tôi.

cửa vang tiếng gõ. Tôi ra mở cửa. Luật sư Trần đứng cửa. Anh ấy là luật sư tôi tham khảo ý trước khi đi giải.

Ánh mắt Tần Minh Viễn hoàn toàn hoảng loạn: “Em gọi luật sư đến tận nhà?”

“Chẳng phải anh muốn bàn chuyện ly hôn sao?”

Luật sư Trần đưa tệp tài liệu cho tôi: “Danh sách tài sơ bộ trong thời kỳ hôn nhân, giấy bỏ tặng cho, tôi soạn xong hết rồi.”

Tần Niệm sững sờ: “ bỏ tặng cho cái gì?”

Luật sư Trần nhìn nó: “Chiếc xe đứng tên cô Tần, mua xe do cô Lâm chi trả, có yêu cầu bỏ tặng cho.”

Bạch lập tức tiếng: “Đó là quà sinh nhật.”

“Vì thế mới cần tòa án phán quyết.”

Tôi bồi thêm câu: “ cọc nhà tân hôn nữa.”

Sắc Bạch thay đổi: “ đó cô đưa cho Niệm Niệm, không phải tôi.”

“Ghi chú chuyển khoản tôi ghi là cho vay.”

Tần Niệm trừng mắt nhìn tôi: “Mẹ, lúc đó chẳng phải mẹ nói là ghi bừa sao?”

“Ừ. Thứ tôi ghi bừa, hôm nay cứu tôi.”

Luật sư Trần lấy ra tập tài liệu khác: “ ra, khối tài cá nhân giá trị lớn mà cô Lâm sắp được, sẵn phương án cách ly tài .”

Bạch nhạy bén ngẩng đầu : “Tài cá nhân giá trị lớn?”

Tôi cất tài liệu đi: “Không liên quan đến cô.”

Bạch cười lạnh: “Cô có nhiều đến mấy, không mua được lòng người đâu.”

“Cho nên tôi không mua nữa.”

Tần Minh Viễn khóc nấc : “Em thực sự muốn phá nát cái gia đình này sao?”

Tôi nhìn quanh phòng: “Cái gia đình này, chẳng phải nát từ lâu rồi sao?”

Luật sư Trần trầm giọng nhắc nhở: “Người đồn đến dưới lầu rồi.”

Tần Minh Viễn nhào tới nắm chặt tôi: “Đừng báo , anh cầu em.”

Ba mươi năm, anh ta rất hiếm khi cầu tôi. Lần nào là vì người khác.

Tôi gỡ anh ta ra: “Tần Minh Viễn, bây giờ đến lượt nghe các người kể chuyện bạn tâm giao rồi.”

Chương 6

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.