Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi lật đến chi tiết giao dịch, đọc dòng một.

Khoảng ngày mười lăm hằng tháng sẽ một tiền thẻ này, cột ghi chú viết “tiền thưởng hiệu suất”.

Ba năm, tổng cộng tích lũy hơn bốn tệ.

số tiền này, không một đồng nào đi tài gia đình nhỏ của chúng tôi.

Lần cuối cùng là nửa năm trước, một năm tệ.

Tôi cầm những tờ in đó, trên ghế sofa lâu không động đậy.

Tôi nhớ lại những năm tháng mình quẹt thẻ tín dụng đóng tiền học.

Nhớ lại vì tiết kiệm vài tệ tiền xe buýt, tôi đi bộ bốn phút đến siêu thị.

Nhớ lại đêm Lạc Lạc sốt, tôi bế con chờ cả đêm ở phòng cấp cứu bệnh viện.

Những năm đó, tôi cứ tưởng anh ta thật sự không tiền.

Hóa anh ta tiền, anh ta vẫn luôn tiền.

Chỉ là những đồng tiền đó liên quan đến tôi.

Mẹ tôi gõ cửa đi , nhìn tờ trong tôi:

“Sao thế con?”

Tôi lắc đầu, cất đi.

Tôi gọi điện cho Cố Minh .

Chuông đổ lâu anh ta mới bắt máy, giọng hơi khàn:

“Alo?”

“Anh đang ở đâu?”

“Quán dưới công ty.” Anh ta khựng lại. “Sao vậy? Em chủ động gọi cho anh, là…”

“Tôi đến ngay.”

Tôi cúp máy, cầm xấp sao kê đó, nói với mẹ một câu “con ngoài một lát” rồi rời đi.

Khi tôi bắt xe đến quán đó, Cố Minh đang ở vị trí sát cửa sổ.

tôi bước , anh ta đứng dậy, trên mặt mang chút mong đợi dè dặt.

Tôi không xuống, “bốp” một tiếng đặt xấp sao kê .

“Giải thích đi.”

Anh ta cúi đầu nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi.

Ban đầu là trắng bệch, sau đó lại đỏ .

Anh ta há miệng, nhưng không nói được gì.

Tôi xuống đối diện anh ta, nhìn anh ta:

“Cố Minh , đây là thẻ đứng tên anh, tôi biết. Số tiền này, anh định giải thích thế nào?”

Anh ta cúi đầu, ngón siết lấy ly , lâu mới nặn một câu:

“Mẹ anh nói… đó là đầu tư.”

“Đầu tư?”

“Bà ấy nói lấy tiền đi mua nhà, viết tên bố anh, nói là để dành cho chúng ta sau này…”

Anh ta nói đứt quãng, ngay cả bản thân không chút tự tin nào.

Tôi lật sao kê đến trang cuối, chỉ một năm đó:

“Nửa năm trước, anh cho mẹ anh một năm . Một năm này là đầu tư?”

Anh ta không dám nhìn tôi, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Cái đó… là Minh Hạo cần trả…”

Nói được một nửa, chính anh ta dừng lại.

Anh ta cúi đầu, giống như một đứa trẻ làm sai.

Trong quán vang tiếng nhạc nhẹ, xung quanh người nói chuyện khẽ, thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười.

Tôi bỗng cảm hốc mắt nóng .

Tôi cứ tưởng mình sẽ không nữa.

Tái sinh trở về mấy ngày nay, tôi rơi một giọt mắt.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, mắt tự rơi xuống.

Tám năm, suốt tám năm, rốt cuộc tôi đã mù quáng đến mức nào?

Anh ta ngay cả thẻ lương cho tôi nhìn, vậy tôi nghi ngờ.

Anh ta nói “bố mẹ anh nuôi anh không dễ dàng”, vậy tôi thật sự không đòi tiền anh ta nữa.

Tôi thật sự một mình gánh suốt tám năm.

Cố Minh tôi , hoảng đến luống cuống, đưa muốn lau mắt cho tôi.

Tôi nghiêng đầu tránh đi.

Anh ta cứng đờ tại chỗ, lơ lửng giữa không trung, không biết nên đặt đâu.

Đúng lúc này, một từ bên cạnh đưa tới, cầm một tờ khăn .

Tôi quay đầu, nhìn Lạc Lạc đứng bên cạnh mình từ lúc nào.

Nó mặc đồng phục, cặp sách còn bỏ xuống, nhỏ giơ khăn .

“Mẹ đừng .” Giọng con mềm mềm, vẫn còn âm trẻ con. “Con lớn sẽ nuôi mẹ.”

Tôi sững người.

Mẹ tôi đứng ở cửa quán , vành mắt đỏ:

“Mẹ con ngoài sắc mặt không ổn, không yên tâm nên dẫn Lạc Lạc đi theo.”

Tôi nhận khăn lau mắt, kéo Lạc Lạc lòng.

Cơ thể nhỏ của con ấm áp, hai ôm chặt eo tôi như sợ tôi chạy mất.

Cố Minh đối diện nhìn hai mẹ con tôi, môi mấp máy.

Tôi ôm Lạc Lạc, mắt lại rơi thêm vài giọt, nhưng nhanh đã ngừng lại.

Khi tôi nhìn lại Cố Minh , mắt đã khô, ánh mắt khô cạn.

“Cố Minh , giữa tôi và anh, gặp nhau ở tòa.”

Khi tôi ôm Lạc Lạc rời khỏi quán , nhỏ của nó lau vệt mắt còn sót trên mặt tôi:

“Mẹ ơi, mẹ không nữa chứ?”

Tôi cười, hôn trán con:

“Không nữa. Sau này mẹ sẽ không nữa.”

Về đến nhà, điện thoại rung .

Là tin nhắn.

Tôi mở , Cố Minh gửi sáu chữ:

【Anh đủ tiền rồi.】

Tôi nhìn sáu chữ đó lâu.

đủ rồi?

đủ cái gì?

Sau đó tôi mới phản ứng lại: anh ta nói đến bảy sáu tệ.

Tờ hóa đơn tôi ném cho anh ta dưới lầu hôm đó, số tiền bảy sáu anh ta nói không trả nổi.

Bây giờ anh ta nói đã đủ.

Nhìn tin nhắn này, tôi bỗng bật cười.

Bảy sáu tệ, tám năm.

Số tiền kiếp trước đến chết tôi không chờ được, đời này chỉ mười ngày đã đủ.

Tôi không trả lời anh ta.

Tôi úp điện thoại xuống , múc cho mẹ một bát canh.

06

Sáng hôm sau, tôi nhận được thông báo tiền tài từ ngân hàng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.