Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Di nguyện duy nhất của Úy Trì Uyên trước khi chết là không được hợp táng với ta, người thê kết tóc của chàng.
Con cháu, thân quyến kinh ngạc, chỉ có ta vẫn mặt không cảm xúc.
Chàng ta xưa đã mạo nhận tín vật, khiến chàng bỏ lỡ tỷ tỷ song sinh của ta, còn khiến tỷ ấy phí hoài cả đời trong cung rồi uất ức mà chết.
Khi còn sống đã là một đôi oán ngẫu, chết rồi chẳng cần dây dưa.
Sau một tang lễ long , thể diện, ta chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Khi mở mắt lần , ta lại về thời niên thiếu, khi còn chưa xuất giá.
Tỷ tỷ cười rạng rỡ, ghé vào nói nhỏ với ta.
“Lạc nhi, muội Úy Trì gia thế nào?”
Ta lặng lẽ nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt.
Gương mặt ấy giống hệt khuôn mặt ta từng nhìn trong gương mỗi sáng khi còn trẻ.
Mười lăm rồi, cuối Tô Vân Thù cũng bước vào giấc mộng của ta.
Sau khi Úy Trì Uyên chết.
“Ngẩn ra làm gì thế? Ta nói chuyện với muội mà.”
Tỷ ấy huých nhẹ khuỷu tay ta. Trên gương mặt gần như chẳng ta là mấy ấy lại hiện lên vẻ lanh lợi hoàn toàn biệt.
“Tháng trước Úy Trì tướng quân dẫn Úy Trì Uyên đại thắng về kinh, muội cũng lén đi xem rồi đúng không? Đừng tưởng ta không nhìn . Yến tiệc lần này, muội cũng cứ lén nhìn chàng ấy mãi.”
Ta ngẩn người nhìn tỷ ấy.
Những lời này sao lại giống hệt những gì tỷ ấy từng nói mươi trước?
“Nếu muội thích chàng ấy, ta có một cách…”
“A tỷ, cẩn lời.”
Ta ngắt lời tỷ ấy.
“Úy Trì là thiếu niên anh hùng, ai nhìn nhiều thêm vài lần cũng là chuyện thường. Mong tỷ tỷ đừng tùy tiện suy đoán.”
Không kịp nhìn vẻ mặt tỷ ấy, ta lần theo ký ức, đi qua sân viện quen thuộc về khuê phòng.
Nhìn cách bài trí quen thuộc trong phòng, lúc này ta chắc chắn rằng mình đã sinh.
sinh về lúc ta còn chưa nói ra lời dối trá kia, chưa đem cả đời mình đặt cược vào đó.
Ta khẽ bật cười, trên mặt lại lạnh buốt vì nước mắt.
Mười lăm , tròn mười lăm .
Từ sau khi Tô Vân Thù chết, ta một mình đối diện với Úy Trì phủ lạnh lẽo suốt mười lăm .
Úy Trì Uyên thà chém giết ngoài sa trường cũng không chịu về.
Ta một mình quản lý Úy Trì phủ rộng lớn, trên hiếu kính bà, dưới nuôi dạy con cái. mà trước khi Úy Trì Uyên bệnh cũ tái phát mà chết, thứ ta nhận được lại là di nguyện chàng không muốn hợp táng ta.
Có thể chàng ta đến cực.
Con cháu, thân quyến an ủi ta, còn ta lại cảm như được giải thoát.
Nếu thật có thế giới sau khi chết, ta cũng không muốn tiếp tục dây dưa với chàng .
Có lẽ ông trời đã nghe tâm nguyện của ta, mà thật cho ta được làm lại một lần.
Kiếp trước, Tô Vân Thù theo cữu cữu ngao du bên ngoài, tình cờ cứu được Úy Trì Uyên bị thương.
người ở chung vài ngày, Úy Trì Uyên liền âm thầm sinh tình với tỷ ấy.
Trước khi rời đi, chàng còn nói rõ thân phận thật, lại một miếng ngọc làm tín vật.
Lúc đó Tô Vân Thù biết, chàng là con trai của Úy Trì tướng quân.
Úy Trì tướng quân rất được hoàng thượng dụng. Sau đại thắng ở Bình Thành, địa của ông ấy ngày lên cao.
Đó chính là đối tượng mà Thành vương, người Tô Vân Thù ngưỡng mộ, muốn lôi kéo.
Tô gia đứng về phía Thành vương, còn tỷ ấy gần như đã chắc chắn sẽ thành Thành vương phi.
Tỷ ấy nhìn ra ta âm thầm ái mộ Úy Trì Uyên, liền nhường miếng ngọc kia cho ta, cho phép ta tiếp cận Úy Trì Uyên.
Mục đích là Úy Trì gia và Tô gia thành thông gia, mở rộng thế lực cho Thành vương.
Sau này ấy quả thật đã thành.
Thành vương vừa đăng cơ, người đầu tiên bị hắn đá văng ra lại chính là Tô Vân Thù, người đã dốc không ít sức giúp hắn đoạt . Hắn chuyên sủng biểu muội quý phi kia.
Trong những cuộc tranh đấu qua lại chốn cung đình, Tô Vân Thù uất ức mà chết.
Trước khi chết, tỷ ấy dường như hối , nhớ tới Úy Trì Uyên từng một chân thành với tỷ ấy.
Tỷ ấy sai người đưa thư cho chàng, đem chuyện xưa ta mạo nhận nói ra hết.
Úy Trì Uyên vừa biết được chân tướng thì người trong thật của chàng đã chết.
Trong cơn thịnh nộ, chàng bỏ lại ta sắp lâm bồn, tự xin ra chiến trường.
Từ đó về sau mười lăm , thứ chàng lại cho ta vĩnh viễn chỉ là bóng lưng lạnh lẽo.
Từ sau chuyện ấy, ta đã hối vô số lần.
Hối vì tham của mình, hối vì ngu xuẩn của mình.
Một thoáng rung động thời niên thiếu, lại khiến ta đem cả đời mình chôn vào đó.
Ta lau sạch mặt, nhìn bản thân trẻ trung, trầm tĩnh trong gương.
Lần này, sẽ không như .
2
Tô Vân Thù vẫn chưa bỏ cuộc.
So với Úy Trì Uyên biết tỷ ấy là Thành vương phi tương lai, dùng miếng ngọc kia đổi lấy một tình, thì Tô gia và Úy Trì gia kết thông gia vẫn bền chắc hơn, có thể lớn mạnh thế lực của Thành vương.
Mà ta, muội muội song sinh có dung mạo giống hệt tỷ ấy, lại là lựa chọn tuyệt hảo.
Tỷ ấy nói chuyện ngọc với ta. Sau khi bị ta từ chối, tỷ ấy vẫn tiếp tục bám riết không buông.
“Lạc nhi, trước mặt tỷ tỷ ruột mà muội còn ngại ngùng gì ?”
Ta chỉ đáp bốn chữ:
“A tỷ, cẩn lời.”
ta không chịu thừa nhận, Tô Vân Thù đành đổi cách nói.
“Muội cũng biết đó, hiện giờ phụ thân hướng về Thành vương điện hạ. Nếu nhà chúng ta có thể kết thân với Úy Trì gia, giúp điện hạ lôi kéo Úy Trì gia, phụ thân nhất định sẽ vui mừng.”
Tỷ ấy kéo tay ta, lời lẽ vô tha thiết.
“Đây là đại liên quan đến hưng suy của Tô gia chúng ta. Nếu thành, phụ mẫu và huynh trưởng sẽ vui.”
Ta nhìn tỷ ấy rồi cười.
Kiếp trước, khi ta còn do dự dao động, Tô Vân Thù cũng nói với ta như .
Chỉ vì ta và tỷ ấy tuy một mẹ sinh ra, từ nhỏ đến lớn, vì tính cách biệt, người trong nhà yêu chiều tỷ ấy hơn.
Ta tính tình trầm lặng, không biết lấy người như tỷ ấy. Ý kiến và nhu cầu của ta thường bị người nhà xem nhẹ.
tìm chút cảm giác tồn tại trong nhà này, ta chẳng nghĩ nhiều đã gật đầu đồng ý.
Giờ nghĩ lại, Tô Vân Thù tuy bằng tuổi ta, thông minh hơn ta rất nhiều. Tỷ ấy nắm rõ tâm tư của ta đến tận .
“Tỷ tỷ, muội hiểu ý của tỷ.”
Giọng ta chân thành.
“Chỉ là chuyện mạo nhận này quá mạo hiểm. Nếu Úy Trì tiểu tướng quân biết mình bị lừa, nhà không những không kết thân được, e là còn kết oán.”
Tô Vân Thù không cần nghĩ đã nói:
“Nếu muội cẩn thận một chút, hẳn là…”
“Làm gì có hẳn là? Tỷ muội chúng ta tuy dung mạo chỉ nhau rất ít, chỉ cần là người từng ở chung biết, biệt rất lớn.”
Ta nhìn thẳng vào tỷ ấy.
“Tỷ tỷ chưa từng nghĩ sao? Nếu thật làm theo lời tỷ, một khi chuyện bại lộ, muội sẽ rơi vào cảnh ngộ thế nào?”
Tỷ ấy nhất định biết. Kiếp trước, trước khi chết, khi tỷ ấy lựa chọn nói ra mọi chuyện, tỷ ấy nhất định biết ta sẽ phải đối mặt với điều gì.
tỷ ấy vẫn làm .
“Chuyện này…”
Tô Vân Thù sững lại.
“Nếu tỷ tỷ thật muốn Úy Trì gia và nhà chúng ta kết thân, thì nên đi bàn với phụ thân phải. Phụ thân tự sẽ thúc đẩy ấy. Đến lúc đó, Lạc nhi nghe theo phụ thân là được, tuyệt đối không thể dùng thủ đoạn lừa gạt này.”
Sắc mặt Tô Vân Thù nên phức tạp.
Tỷ ấy biết, nếu không có miếng ngọc tượng trưng cho cứu mạng và nền tảng tỷ ấy đã tạo sẵn, Úy Trì Uyên sẽ không bao giờ mắt tới người muội muội chậm chạp, nhút nhát như ta.
Lời đã nói đến mức này, không khí có phần lạnh xuống.
Một nha hoàn bước vào bẩm báo, phá tan cục diện bế tắc.
“Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, người Úy Trì gia đến phủ. Lão gia bảo qua đó.”
Úy Trì gia?
Ta hơi nhíu mày.
Kiếp trước, vì ta chủ động cầm miếng ngọc kia đi tìm Úy Trì Uyên, Úy Trì gia bắt đầu có qua lại với Tô gia.
Trước đó, nhà một văn một võ, nước giếng không phạm nước sông.
Giờ lại chủ động tìm đến cửa.
Chẳng lẽ…
Ánh mắt ta trầm xuống.
Úy Trì Uyên cũng sinh rồi.
3
Tính toán của Tô Vân Thù rơi vào khoảng không.
Úy Trì Uyên đến cửa là cảm tạ cứu mạng của Tam tiểu thư là tỷ ấy.
Nếu đối phương đã biết nhân cứu mạng thật là ai, chuyện mạo danh tất không còn có thể nhắc đến.
Trong đại đường, Úy Trì Uyên chăm chú nhìn Tô Vân Thù trước mặt. Trong mắt chàng có chút hoảng hốt, còn mang theo niềm vui như mất rồi lại tìm được.
Tô Vân Thù bị chàng nhìn đến không tự .
“Đó là tiểu nữ nên làm. Úy Trì tuổi trẻ tài cao, theo tướng quân chinh chiến vì nước. Tiểu nữ có thể cứu được , là phúc khí của Tô gia.”
Phụ thân nở nụ cười khách sáo.
“Tô đại nhân quá lời rồi.”
Úy Trì Uyên ôm quyền, đôi mắt đen sâu đầy ẩn ý.
“Tam tiểu thư là nhân cứu mạng của ta. Ta luôn ghi nhớ trong . Ngày sau nếu có gì, cứ mở lời.”
Quả chàng cũng sinh.
Với hiểu biết của ta về chàng, nếu được làm lại một lần, chàng không thể không làm gì.
Như cũng tốt, đỡ cho ta không ít sức.
Giữa lúc mọi người vui vẻ, Úy Trì Uyên dời mắt sang ta đứng yên bên cạnh.
“ này chính là Tứ tiểu thư?”
Phụ thân gật đầu.
“Đây là tiểu nữ út.”
“Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư quả thật giống nhau. Khi ta vừa bước vào, suýt không phân biệt được ai là nhân cứu mạng.”
Nghe ra trong giọng chàng có chút mỉa mai, ta khẽ kéo khóe môi.
Phụ thân nói:
“Tiểu nữ út tính tình yên tĩnh, nhát gan, ít ra khỏi nhà. Người có thể làm chuyện cứu người bên ngoài như thế, cũng chỉ có tỷ tỷ của nó thôi.”
“Tam tiểu thư tâm địa thuần thiện. Hôm yến tiệc, hẳn là đã sớm nhận ra ta.”
“Nếu đổi lại là người , làm được tốt như , chỉ sợ đã sớm mong chạy tới đòi lợi ích. Lại có vài kẻ không biết liêm sỉ, chuyện mạo nhận lao cũng chưa chắc không làm ra được.”
Khi nói câu này, khóe mắt chàng liếc ta một cái.
Ta thần sắc tự , không hề có dáng vẻ bị ám chỉ.
Ngược lại là Tô Vân Thù sắc mặt trắng bệch trong khoảnh khắc, suýt tưởng kế hoạch của mình sắp bị vạch trần.
Sau khi sinh, Úy Trì Uyên đã sớm đến đây chọc thủng chuyện này, còn ta chưa kịp làm gì.
Chàng đương khó mà biết, ta cũng đã sinh.
Dù kiếp trước hay kiếp này, Úy Trì Uyên sớm đã nhận định rằng ta cưỡng chiếm tín vật, còn Tô Vân Thù vì thương muội muội nên đành nhịn đau nhường lại.
Kiếp trước, những lời khó nghe hơn thế này ta đã nghe rồi, chút này thì tính là gì?
Sau khi Úy Trì Uyên rời đi, Tô Vân Thù chặn ta lại.
“Có phải là muội không?”
Ta nghi hoặc:
“Chuyện gì?”
“Có phải muội nói cho chàng biết người cứu chàng là ta không? Chuyện này ta chỉ nói với một mình muội!”
Tô Vân Thù nhìn chằm chằm vào mặt ta, vẻ mặt thất vọng tột .
“Chỉ cần tỷ muội chúng ta sắp xếp tốt chuyện này, sẽ mang lại bao nhiêu vinh quang cho Tô gia? Lợi hại trong đó ta đã nói rõ với muội từ lâu. Ta vốn tưởng muội hiểu ta, mà muội…”
Ta ngắt lời tỷ ấy:
“Tỷ tỷ nhận định là muội sao?”
“Chẳng lẽ tỷ cho rằng người Úy Trì gia chỉ là đồ trang trí? Bọn họ không tự điều tra được à?”
Ta chặn họng tỷ ấy.
“Dù sao chuyện này cũng đã lộ, tỷ tỷ đừng tính toán hôn của muội . Chi bằng nghĩ cho kỹ xem nên dùng cứu mạng này đổi lấy lợi ích lớn hơn cho Thành vương điện hạ thế nào.”
4
Động tác của Úy Trì Uyên nhanh hơn ta tưởng.
Kiếp trước, chàng làm dưới trướng Thành vương, hiểu rất rõ Thành vương.
Cộng thêm lợi thế biết trước tương lai, chưa đầy ba tháng, Thành vương đã bị ngự sử tố cáo ba tội danh: cất giấu giáp trụ riêng, nuôi dưỡng sĩ, mua quan bán chức.
Hoàng thượng nổi giận, giam lỏng hắn ở đất phong, không có chiếu chỉ thì không được hồi kinh.
Tay Thành vương vươn tới Lại bộ, phụ thân ta, Lại bộ thị lang, cũng bị liên lụy chịu họa. Nhờ các lão cầu tình, phụ thân không bị phạt ra khỏi kinh, được giữ lại làm ở Quốc Giám.
Chuyện giữa Tô Vân Thù và Thành vương đương cũng coi như kết thúc.
May mà bên còn chưa kết thân, Tô gia vẫn còn đường xoay chuyển, kịp thời rút mình ra.
Tô Vân Thù ngày nên trầm mặc ít lời.
Có lẽ vì uất kết trong , tỷ ấy bệnh nặng một trận.
Người Úy Trì gia thường xuyên đến thăm, đưa tới không ít thuốc bổ.
Dưỡng bệnh hơn nửa tháng, vừa khỏe hơn, người Úy Trì gia đã đến cửa cầu thân.
Phụ thân, mẫu thân đương đồng ý.