Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Tôi nói: “Chẳng có gì để nói .”

Anh ta đe dọa: “Thế căn em đừng hòng tơ tưởng !”

Tôi dửng dưng: “Vốn dĩ tôi có thèm lấy đâu.”

Anh ta ngẩn một lát: “Thế em kiện anh để gì?”

Tôi nói: “Tôi muốn hôn, anh không đồng ý, tôi chỉ cách khởi kiện thôi.”

Anh ta : “Em vội vàng hôn thế cơ ? Có phải bên ngoài có thằng nào rồi đúng không?”

Tôi anh ta, thấy thật nực cười: “ tận bây anh vẫn nghĩ đó là vấn đề tôi ?”

Anh ta gắt: “Không phải vấn đề em ai? Cuộc hôn nhân đang yên đang lành, em cứ phải nó banh chành mới chịu!”

Tôi chất vấn: “Yên lành? Anh bỏ mặc tôi trên tàu cao tốc gọi là hôn nhân yên lành ?”

Anh ta thanh minh: “Anh đã bảo là anh không cố ý rồi ! Em không thể cứ bám víu vào mỗi một chuyện đó không buông được ?”

Tôi nói: “Không phải một chuyện, .”

Anh ta vặn lại: “ qua anh đối xử với em không tốt ? Anh kiếm tiền nuôi gia đình, anh có để em phải chịu thiệt thòi chỗ nào không?”

Tôi nói: “Tiền bạc không phải là tất hôn nhân.”

Anh ta : “Thế theo em gì mới là tất ? Tình ? Chúng ta kết hôn rồi, tình sớm đã chuyển thành tình thân rồi, gì có chuyện ngày nào quấn quýt ngọt ngào với nhau?”

Tôi nói: “Tôi không cần quấn quýt ngọt ngào, tôi chỉ cần sự tôn trọng cơ bản nhất.”

Anh ta : “Anh không tôn trọng em ở chỗ nào?”

Tôi anh ta, gằn từng chữ một: “Anh chưa bao tôn trọng tôi . Những lời tôi nói, anh chưa bao . nhận tôi, anh chưa bao bận tâm. Những yêu cầu tôi, lúc nào anh là kiếm chuyện vô cớ. Đó gọi là sự tôn trọng anh ?”

Anh ta chống chế: “Em nhạy rồi! Tính cách anh chỉ là thẳng thắn một chút thôi, em cứ nhất thiết phải để bụng gì!”

Tôi : “Nên anh vẫn thấy đó là lỗi tôi?”

Anh ta khẳng định: “Vốn dĩ là thế gì! Bạn bè xung quanh anh ai bảo em đỏng đảnh, chuyện bé xé to!”

Tôi mỉm cười: “Thế tốt rồi, anh đi tìm nào không đỏng đảnh ấy, tôi đi tìm nào không ‘thẳng thắn’ như anh, đường ai nấy đi.”

Sắc mặt anh ta thay đổi: “Có phải em thực sự có khác rồi không?”

Tôi nói: “Tôi không có.”

Anh ta : “Thế tại em lại vội vàng hôn thế?”

Tôi nói: “Bởi vì tôi chịu đựng đủ rồi.”

Anh ta vặn: “Chịu đựng đủ gì? Anh đánh em hay là mắng em rồi?”

Tôi nói: “Anh bạo lực lạnh.”

Anh ta cười lạnh: “Lại là bạo lực lạnh? Anh không nói chuyện là bạo lực lạnh ? Thế lúc anh nói chuyện em lại chê anh thẳng thắn , rốt cuộc anh phải thế nào mới vừa lòng em?”

Tôi nói: “Anh không cần phải , chúng ta hôn là được.”

Anh ta đột nhiên tiến lên một bước, túm chặt lấy cánh tay tôi: “Anh không đồng ý!”

Tôi hất anh ta : “Anh có đồng ý hay không vô ích thôi.”

Anh ta đe dọa: “Thế em đừng có trách anh không khách khí!”

Tôi : “Anh muốn không khách khí thế nào?”

Anh ta nói: “Bên phía bố mẹ em, anh sẽ nói chuyện. chuyện căn , anh sẽ tìm luật sư. Em tưởng em có thể lấy được gì chắc?”

Tôi nói: “Tôi chẳng lấy gì hết, tùy anh.”

Anh ta quăng lại một câu: “Em đừng có hối hận!”

Tôi anh ta: “Điều duy nhất tôi hối hận, chính là đã không hôn sớm hơn.”

Tôi quay định đi, anh ta lại kéo tôi lại. Tôi quay đầu anh ta: “Buông tay .”

Anh ta gằn giọng: “Hôm nay em nhất định phải nói rõ ràng!”

Tôi nói: “Tôi nói thế là rõ ràng rồi.”

Bác bảo vệ tiến lại gần: “Anh này, xin anh buông tay , bằng không chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

Anh ta bác bảo vệ, rồi lại tôi, cuối cùng đành buông tay.

Tôi bước đi thẳng vào trong công ty, anh ta hét lên phía sau: “Em sẽ phải hối hận đấy!”

Tôi không thèm quay đầu lại. Trở về vị trí việc, Tiểu Trần rụt rè nhỏ: “Không chứ bà?”

Tôi bảo: “Không .”

Cô ấy : “Đấy là chồng bà ?”

Tôi đáp: “Chồng cũ.”

Cô ấy “ồ” một tiếng, không dám thêm câu nào .

Tôi mở máy tính lên, tiếp tục việc. Những ngón tay gõ trên bàn phím rất vững vàng, không hề có một chút run rẩy.

Bốn chiều, mẹ tôi gọi điện .

“Tiểu Lâm, với Tiểu Vũ sắp hôn ?” Giọng mẹ vô cùng lo lắng.

Tôi nói: “Vâng ạ.”

Mẹ bảo: “Vừa nãy nó tìm bố mẹ, bảo là đòi hôn, lại đòi chia .”

Tôi nói: “ không đòi , để lại anh ấy.”

Mẹ : “Thế tại nó lại nói như thế?”

Tôi nói: “Bởi vì anh ấy muốn bố mẹ khuyên bảo đừng hôn .”

Mẹ bảo: “Rốt cuộc là có chuyện gì? nói mẹ xem nào.”

Tôi đem toàn bộ câu chuyện kể lại từ đầu cuối mẹ .

Mẹ xong, im lặng một lúc lâu. Sau đó mẹ nói: “Mẹ ủng hộ .”

Tôi ngẩn một lát.

Mẹ nói tiếp: “Những qua sống thế nào, trong lòng mẹ đều hiểu rõ. Lần nào gọi điện bảo là rất tốt, nhưng mẹ là mẹ biết ngay không hề hạnh phúc.”

Hốc mắt tôi bỗng chốc nóng rực.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.