Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Thế tiền đám cưới ?”

Ánh mắt chớp chớp: “Mẹ là mẹ con, không thể vì ly hôn mà bỏ mặc con được.”

Tôi gật đầu: “Hiểu rồi.”

Bạch Trạch tiếng: “Niệm Niệm là người vô tội, cô không giá chuyện của người lớn.”

“Vậy ai giá?”

ta nhìn tôi, lý lẽ hùng hồn: “Là cô.”

Tôi suýt nữa cười thành tiếng. Da mặt của thằng ranh này, giống hệt Bạch Nhã Lan.

Tần Minh Viễn bỗng bước đến trước mặt tôi: “ , Nhã Lan năm xưa vì em mà hủy hoại cả đời. Anh chăm sóc cô , trò chuyện cùng cô , là do anh nợ cô .”

“Anh nợ cô ta?”

là em nợ cô .”

anh dùng thân phận người chồng của tôi để nợ thay tôi ?”

Nước mắt anh ta tuôn rơi: “Anh không hề phản bội em.”

Tôi nhìn anh ta: “Hai người đã ngủ với nhau chưa?”

Cả phòng chìm trong tĩnh lặng chết chóc.

Tần Niệm hét : “Mẹ, mẹ tởm lợm không vậy!”

Bạch Trạch huých mạnh vai tôi: “Ăn sạch sẽ .”

Tôi lùi lại bước. mặt Tần Minh Viễn trắng bệch giấy.

Bạch Nhã Lan tức giận quát: “ , cô sỉ nhục anh , là đang sỉ nhục tôi.”

Tôi nhìn Tần Minh Viễn: “ lời đi.”

Anh ta nhắm mắt lại: “Không .”

Bạch Nhã Lan nối lời ngay lập tức: “Chúng tôi là bạn tâm giao, không bẩn thỉu cô nghĩ đâu.”

Tôi gật đầu: “Bạn tâm giao sinh được con à?”

Tần Minh Viễn đột ngột mở trừng mắt. Gậy của Bạch Nhã Lan trượt nhịp trên mặt sàn.

Bạch Trạch cau mày: “Cô ý gì?”

Tần Niệm sững người: “Mẹ?”

Tôi bản giấy chứng sinh bị xé rách ra. Lúc hỗn loạn vừa nãy, bà cụ đã nhét còn lại lòng bàn tôi.

Tần Minh Viễn nhìn thấy giấy đó, cả người lảo đảo: “Mẹ đưa em à?”

Tôi không lời. Trên giấy chỉ còn thông tin.

đứa trẻ: Bạch Trạch.

Cột người mẹ… đã bị xé đi quá . Nhưng ở cột người cha vẫn còn sót lại chữ “Tần”.

Tôi nhìn Bạch Nhã Lan: “Các người bắt tôi xin lỗi, bắt tôi thành toàn, bắt tôi tiếp tục xì tiền chúng kết hôn.”

Huyết trên mặt Bạch Nhã Lan từng chút rút cạn.

Tôi giơ giấy trước mặt cô ta: “Vậy cô hãy tôi biết trước đi, tại trong giấy chứng sinh của Bạch Trạch, ở cột cha lại mang họ Tần của chồng tôi?”

Chương 5

“Là đồ giả.”

Bạch Nhã Lan tiếng đầu tiên. Cô ta quá nhanh, giống đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Bạch Trạch nhìn chằm chằm giấy đó, mặt tái xanh: “Giấy chứng sinh gì cơ? cháu không biết?”

Tần Niệm túm áo ta: “A Trạch, anh đừng nghe mẹ em bậy.”

Tôi nhìn sang Tần Minh Viễn: “Anh đi.”

Môi anh ta mấp máy: “ , không em nghĩ đâu.”

“Thế là thế nào?”

Bạch Nhã Lan cướp lời: “Năm xưa tôi giúp người đàn ông họ Tần làm thủ tục, giấy đó thể là của người khác, Minh Viễn chỉ giữ hộ thôi.”

Tôi cười: “Họ Tần, lại còn trùng Tần Minh Viễn?”

Mặt cô ta sa sầm: “Cô đừng chơi chữ.”

Bạch Trạch lạnh giọng: “Cô Lâm, hôm nay cô bắt buộc xin lỗi.”

“Xin lỗi vì tôi không phát hiện ra à?”

Tần Niệm khóc lóc gào : “Mẹ, tại mẹ cứ nhất quyết phá nát hạnh phúc của con?”

Tôi hỏi : “Nếu ta thực sự là con ruột của con ?”

mặt Tần Niệm trắng bệch: “Không thể nào.”

“Tại ?”

“Bởi vì sẽ không lừa dối con.”

Tôi nhìn , chợt không biết cười hay không. thể chấp nhận việc Tần Minh Viễn lừa dối tôi mươi năm, nhưng lại không chấp nhận việc anh ta lừa dối ngày.

Tần Minh Viễn nắm Tần Niệm: “Niệm Niệm, con tin .”

Tần Niệm run rẩy hỏi: “, A Trạch không là con ruột của , đúng không?”

Tần Minh Viễn khóc lóc gật đầu: “Không .”

Tôi nhìn anh ta: “Anh dám thề không?”

Anh ta cứng họng.

Bạch Nhã Lan nghiêm giọng: “Lâm , đủ rồi đấy.”

Tôi rút điện thoại ra: “Vậy báo cảnh sát đi. Làm giả giấy y tế, lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Cảnh sát sẽ biết cách tra hỏi hơn tôi.”

Bạch Trạch túm chặt cổ tôi: “Đừng làm lớn chuyện.”

Tôi nhìn ta: “Vừa nãy đẩy tôi, bây giờ lại muốn khống chế tôi à?”

ta bị bỏng, lập tức buông .

Bạch Nhã Lan cau mày: “Từ khi nào cô trở tính toán chi li vậy?”

“Từ lúc tôi nhận ra các người đều coi tôi là con ngốc.”

Tần Minh Viễn nhào tới: “ , chúng ta bàn chuyện ly hôn.”

Tần Niệm sững sờ: “?”

Tần Minh Viễn chỉ nhìn chằm chằm tôi: “Nhà để lại em, anh không thứ gì cả, tiền cưới của Niệm Niệm em không cần lo. Chỉ xin em đừng điều tra nữa.”

mặt Bạch Nhã Lan thay đổi: “Minh Viễn!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.