Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Trở phòng, Thương Ngôn giơ tay véo nhẹ tôi.

“Đang thẩn thờ đấy?”

Tôi nhìn anh chằm chằm, không nên lời.

Thương Ngôn ngồi xuống cạnh giường, hai tay vòng qua ôm eo tôi, áp vào bụng nhỏ của tôi.

nãy em định với anh chuyện vậy?”

Tôi khẽ vuốt mái tóc mềm mại của anh, giọng run rẩy.

“Không .”

Tin vui ban đầu giờ đã trở thành rắc rối không thốt lời.

Tô Uyển Oánh không dối, chiếm thân phận của cô ta, mượn ơn nghĩa của cô ta để gả cho Thương Ngôn chính là tôi.

mới trở Tô, tôi không hề biết tất cả chuyện này.

Cho đến tiệc đính , bố mẹ mới sự thật cho tôi biết.

Tô trèo được Thương không dễ dàng , tôi phải suy cho gia tộc.

Tôi theo bản năng định từ chối, lập tức lật , dùng viện phí của mẹ nuôi đ e dọa.

Mẹ nuôi vì tôi mà cả đời không kết , tôi không trơ nhìn bà bệnh tật hành hạ.

Tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ đồng ý, thầm sau khi kết sẽ tìm cơ hội thú nhận.

Nhưng dần dần, tôi đã nảy sinh lòng riêng.

Tôi sợ mất đi Thương Ngôn, sợ nhìn thấy ánh thất vọng chán ghét của anh.

Bây giờ Tô Uyển Oánh đã trở .

Dù Thương Ngôn nhất thời không tin, thì việc phát hiện sự thật là chuyện sớm muộn.

Đến đó, kẻ mạo danh như tôi chắc chắn sẽ hủy , xác suất là còn phải hứng chịu sự trả thù của Thương Ngôn.

Dù sao thì đời này anh ghét nhất là khác tính kế.

nắm quyền Thương cao cao tại thượng, càng không dung thứ cho kẻ lừa đảo làm .

Tôi nên trả giá cho lòng riêng của thôi.

Thương Ngôn nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, kiên nhẫn hỏi:

“Không vui sao?”

Anh luôn nhận cảm xúc của tôi ngay lập tức.

phải nãy đàn bà điên kia làm cho sợ không?”

“Xán Xán, em là duy nhất của anh.”

“Không ai thay thế được.”

Thương Ngôn nghiêng đầu, thỉnh thoảng môi tôi.

Thương tổng ngày thường quyết đoán lạnh lùng, trước tôi luôn dịu dàng như nước.

Tôi dụi dụi , che giấu sự thôi thúc muốn khóc.

“Không .”

“Em chỉ là thấy buồn ngủ thôi.”

“Được, vậy chúng ta ôm nhau ngủ.”

Thương Ngôn ngồi xổm xuống, đích thân cởi giày tất cho tôi.

Tiếng chuông điện thoại vang .

Thương Ngôn nghe , không cần suy đã từ chối:

“Đang bận ở bên , không rảnh.”

Tiếng cười đùa bên đầu dây kia càng hơn.

“Kết bao lâu mà mở miệng , nổi hết cả da gà.”

“Đúng đấy, cậu kém tắm quá, từ kết là bỏ mặc anh em luôn.”

“Cậu xem, bọn bao lâu chưa tụ tập.”

Thương Ngôn cười tiếng, định tiếng.

Tôi khẽ đẩy anh cái:

“Anh đi đi.”

“Em chừng này , ở không sao đâu.”

Anh hơi nhướng mày, trực tiếp cúp điện thoại.

ơi, là anh không rời xa em được, em hiểu không?”

Tôi muốn khóc, vội vàng hạ xuống:

“Anh cứ đi đi.”

“Anh không biết bên ngoài đồn đại em thế nào đâu, em quản anh quá chặt.”

“Hơn nữa đều là quan hệ làm ăn, anh đừng nào bác bỏ nể ta, hai lần không sao, nhiều lần quá không tốt.”

Thương Ngôn bế tôi giường, trán tôi.

“Vẫn là đại nhân suy chu đáo.”

Anh véo véo tôi, giọng dịu dàng:

“Vậy em ngủ trước đi.”

“Anh qua đó uống vài ly xã giao ngay.”

Tôi gật đầu, nhìn bóng lưng cao của anh rời đi.

Khoảnh khắc cửa phòng khép , nước vỡ đê.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.