Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Ta lạnh mặt giằng tay hắn ra.

“Điện hạ tự trọng.”

Tạ Tu Viễn dường hoàn không lọt.

Hắn nhìn ta chằm chằm, đáy mắt đầy vẻ cố chấp cùng hối hận.

“Đừng đối xử vậy, Lăng Vi.”

“Có đêm nào cô cũng không ngủ được không?”

“Cô thật sự rất hối hận…”

“Trước kia cô chỉ là bị người khác che mắt, lời gièm pha mới—”

Ta tới đau cả đầu.

Phiền ch//ết đi được.

Không đợi hắn nói hết, ta đã dùng sức đẩy mạnh một cái.

Tạ Tu Viễn hoàn không phòng bị, bị đẩy lùi bước rồi ngã thẳng xuống đất.

Ta cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy chán ghét.

Sau đó xoay người bỏ đi không do dự.

Đúng là loại người được cho mặt mũi liền tưởng mình đặc biệt lắm.

Lập Hạ lúc nãy vì đang ở trong chùa không tiện ra tay.

Giờ thấy hắn bị ngã, cuối cùng mới hả dạ được đôi .

Nàng nghiến răng hỏi:

“Có cần gọi người tới đánh hắn một trận cho hả giận không?”

Ta nhàn nhạt lắc đầu.

“Hà tất phải tự làm bẩn tay mình.”

“Dù sao… hắn cũng chẳng còn tốt đẹp đâu.”

Chứng cứ Tạ Tu Viễn cấu kết ngoại thích, cưỡng chiếm ruộng đất, bí mật nuôi dưỡng tư binh…

Ta đã sớm sắp xếp ổn thỏa.

Ân thị hại ch//ết mẫu thân ta.

Ta sao có trơ mắt nhìn mẹ con bọn họ hưởng hết phú quý vinh hoa được chứ.

Mà chỗ dựa lớn nhất của họ…

Một là phụ.

Hai là Tạ Tu Viễn.

Cho cả hai…

phải xuống địa ngục.

Lập Hạ lại tiếp tục báo cáo:

“Lập Xuân đã tìm được Lưu quản gia.”

“Ông ta sau khi tuổi già thì hồi hương dưỡng lão, hiện giờ đang giúp con trai trông cháu.”

“Còn Lập Đông vẫn đang lần theo tên Hồ thương từng bán ‘Quát Cốt Đao’.”

Ta khẽ gật đầu.

Đợi nàng nói xong, hai người cũng tới tịnh xá.

Không nghĩ tới điều gì, ta bỗng hỏi:

“Ngươi thấy Tấn Vương thế nào?”

Lập Hạ bị hỏi đến ngẩn người.

Suy nghĩ hồi lâu mới nghiêm túc đáp:

“Ngoài chuyện thân bệnh yếu sắp ch//ết ra…”

“Dung mạo, tài học, cách đối nhân xử thế rất tốt.”

“Hơn hắn còn là tri kỷ thư từ tiểu thư .”

“Có nói chuyện hợp ý người mới là điều quan trọng nhất.”

Ta nhớ tới lúc dưới chùa, mình nửa ôm nửa đỡ Tạ Vân Quy.

Đầu ngón tay vô tình chạm qua eo hắn.

Rõ ràng không giống thân của kẻ bệnh lâu .

Ta khẽ nhướng mày.

“Tấn Vương tuy mạch thấy khí huyết suy yếu…”

cơ bắp lại săn chắc hơn Tạ Tu Viễn nhiều.”

Lập Hạ lập tức trợn tròn mắt.

“Tiểu thư là nói…”

“Hắn giả bệnh?”

Ta nhàn nhạt rũ mắt.

“Không cần quản hắn.”

“Chỉ cần không cản đường ta…”

“Vậy hắn chính là bằng hữu.”

Khoảng thời gian sau đó, Tạ Tu Viễn gần không che giấu việc lấy lòng ta .

Hành động của hắn nhanh chóng khiến bên ngoài dấy lên vô số lời đồn.

Có người nói ta không cam tâm mất vị trí Thái tử phi cố tình quyến rũ tỷ phu tương lai.

Cũng có người nói ta cá hai tay giữa hai vị hoàng tử.

lời vốn chẳng ảnh hưởng gì tới ta.

Tạ Vân Quy vô tội lại bị người ngoài thương hại đủ điều.

Ánh mắt họ nhìn hắn…

Giống đang nhìn một kẻ bị đội nón xanh.

Điều khiến ta bất ngờ là Tạ Vân Quy chẳng hề nổi giận.

Hắn thậm chí còn nhiều lần công khai đứng ra bênh vực ta.

Nói rằng hắn và ta tâm đầu ý hợp.

Cũng tuyệt đối tin tưởng nhân phẩm của ta.

Có hắn mở miệng, người ngoài dần cũng không dám bàn tán quá đáng .

Lời đồn theo đó mà lắng xuống.

nguyên nhân lớn hơn…

Là triều đình sắp mở khoa thi dành cho nữ tử.

Tin tức truyền ra đã lập tức gây chấn động khắp kinh thành.

Ngay cả chuyện phong nguyệt thị phi cũng chẳng còn buồn để ý.

nói chuyện do trưởng công chúa liên kết cùng các thế gia thúc đẩy.

Thật ra hai trước đã âm thầm chuẩn bị.

Triều Dương quận chúa cũng từng tiết lộ ta đôi .

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi , các quý nữ tụ tập nhau không còn bàn chuyện cưới gả .

đầu nói về thi từ, sách luận.

Nhà mời được danh sư.

Nhà đã đầu chuẩn bị cho nữ nhi vào trường thi.

Chớp mắt đã tới Đoan Ngọ.

Trên sông hộ thành tổ chức hội đua rồng vô cùng náo nhiệt.

phủ trực tiếp trọn một chiếc lớn để xem thi đấu.

Lập Thu đứng bên cạnh thấp giọng báo cáo cho ta.

Hiện giờ tướng đã gần rõ ràng.

đó sau khi mẫu thân sảy thai, thân suy yếu, đêm cảm thấy bên cạnh có tà vật quấn thân.

Cho mới mời đạo sĩ tới làm phép.

Mà tên đạo sĩ kia…

Vốn chính là người của Ân thị.

Hắn đưa ra cái gọi là “đốt y phục trừ yểm”.

Sau đó Lưu quản gia sẽ lấy số bột thơm hoa hồng có độc giao cho đám nha hoàn giặt giũ.

Bảo họ dùng nó giặt y phục mới.

Lưu quản gia phụ trách chuyện giặt giũ cùng bán đi nha hoàn liên quan.

Sau khi mẫu thân ta qua đời…

Ông ta áy náy sợ báo ứng.

Cho mới lén giữ lại một mẩu hương nhỏ.

Mà chính từ mẩu hương

Lập Đông lần ra được nguồn gốc của “Quát Cốt Đao”.

Tên Hồ thương bán hương khai nhận.

Loại hương có độc kia là có người đặc biệt đặt làm.

Để dung hợp hoàn hảo mùi hương hoa hồng cùng độc dược, hắn đã mất rất nhiều công sức.

Ta cho hắn nhận diện dung người tình nghi.

Cuối cùng…

Hắn xác nhận người trực tiếp tới đặt hương chính là phụ.

Mọi chứng cứ đã đầy đủ.

Công đạo mà mẫu thân ta chờ đợi suốt mười một

Cuối cùng cũng sắp được đòi lại.

Đúng lúc , tiểu tư tới gõ cửa.

Nói phụ bảo ta ra boong cùng Cẩm Sắt xem đua .

Ân thị hôm nay không tới.

nói gần đây bà ta đau lưng nhức , càng mê man.

Không ngờ Tạ Tu Viễn cũng có mặt trên .

Lần hắn cuối cùng cũng giữ chừng mực hơn đôi .

Không làm ra chuyện gì quá đáng.

người ngồi cùng nhau, nấy mang tâm tư riêng.

Ăn bánh ú.

Uống rượu trái cây.

Cẩm Sắt cười đến mức khóe môi cũng cứng lại, sau đó lại tự tay rót cho ta một chén rượu.

“Muội muội.”

“Trước kia giữa chúng ta có nhiều hiểu lầm.”

ít cả hai sẽ xuất giá.”

“Sau không chỉ là tỷ muội, mà còn là chị em dâu.”

“Chi bằng bỏ qua chuyện không vui trước đây…”

“Nếu có hòa thuận ở chung thì tốt .”

Ta nhìn nàng ta hồi lâu.

Sau đó mỉm cười nâng chén.

“Đương nhiên rồi.”

Ta ngửa đầu uống cạn.

Không lâu sau, men say dâng lên.

Ta chống trán, nhẹ giọng nói:

“Ta hơi choáng.”

“Xin phép vào khoang nghỉ một lát.”

Nói xong liền đứng dậy rời đi.

bước vào khoang

Ta lập tức đứng thẳng người.

Ánh mắt hoàn tỉnh táo.

Ta lấy từ trong tay áo ra chiếc khăn đã thấm đầy rượu, ném cho Lập Hạ.

“Giữ kỹ.”

Lập Hạ cầm khăn, khinh thường bật cười.

“Đám người đúng là ngu xuẩn.”

“Tiểu thư lăn lộn thương trường , hạng người nào chưa từng gặp.”

“Vậy mà còn dùng loại thủ đoạn hạ thuốc trong rượu thấp kém thế.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.