Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ngủ ở ban công phòng khách, không có rèm cửa, ngoài chính là đèn đường.
Đèn đường tắt lúc 11 giờ tối mỗi ngày, tôi tranh thủ ánh sáng của nó để ôn tập.
Thầy Chu bảo tôi mỗi tuần đến lấy một số đề thi về luyện tập. Sau khi làm xong, tôi nộp lại để thầy chấm, rồi lần tiếp thầy sẽ giúp tôi tổng lại bài làm.
Cứ như vậy, đến tháng hai năm sau, tôi đã thành công đăng ký bổ sung kỳ thi đại học năm nay.
Hôm đó, tôi vừa lấy đề thi thầy Chu về, rồi bắt tay vào nấu cơm trưa.
Món ăn vừa được dọn lên bàn, cha tôi và em trai tôi lần lượt trở về.
Trong lúc ăn, em trai nói:
“, hôm nay em thấy ở trường. đến trường làm gì vậy?”
Tay tôi đang cầm bát đũa chợt khựng lại, cơ thể cũng trở nên cứng đờ.
Bố tôi đặt bát xuống bàn, rồi ném thẳng đôi đũa vào người tôi.
“Con ranh này, có phải mày lại đang có ý đồ gì không? Nói mau, mày đến trường làm gì?”
Học hành khi nào lại trở thành “ý đồ xấu” ?
“Con đến hỏi thăm điểm số của em trai thôi. Con có thể có ý đồ gì ? Con chỉ muốn em ấy học hành chăm chỉ, sau này nở mày nở mặt với thiên hạ. Nhưng thầy giáo nói, với thành tích của em ấy thì ngay một trường đại học hạng hai bình cũng không đậu. Con mới nghĩ đến lấy bộ đề thi về xem thử, xem có thể giúp em ấy ôn tập không.”
Tôi sớm đã chuẩn bị tinh thần cho bị phát hiện, tôi chỉ sợ bị đ n h thôi. May mà đang ở bàn ăn, trong tay ông ấy là đôi đũa, không phải cây gậy.
“Vậy sau này mày kèm cặp cho thằng Diệu Tổ, cố gắng để nó đỗ một trường tốt.”
“Con không cần ấy kèm cặp!”
Tôi đoán là Lý Diệu Tổ sẽ phản đối, vì buổi tối đối với nó quý giá, đó là thời gian để chơi game.
“Diệu Tổ à, con phải học hành cho tốt, chỉ có học mới có tương lai. Bố không yêu cầu cao, nhưng ít nhất con cũng phải đỗ một trường đại học loại một. Sau này cứ để con dạy kèm cho con.”
Học hành không phải là “ý đồ xấu” sao? Thật nực cười.
“Con không muốn! Bố à, con học không giỏi, có ôn thế nào cũng vậy thôi.”
“Con thích máy tính mà đúng không? Học cho tốt đi, đỗ vào một trường cao đẳng tốt, rồi học về máy tính.”
“Bố, con nghe nói đi chạy xe vận tải kiếm được nhiều tiền lắm. Một năm cũng kiếm được chục ngàn tệ, lại có thể đi khắp nơi. Hay là bố mua cho con một cái xe, con đi làm vận tải?”
“Chạy xe vận tải đâu có dễ thế? Phải có người dẫn dắt mới làm được.”
Hai cha con cứ thế mà bàn bạc, còn tôi ngồi cạnh ăn cơm mà chẳng có chút hương vị nào.
Kiếp , khi Lý Diệu Tổ đề nghị đi chạy xe vận tải, đã là sau khi nó thi tốt nghiệp cấp ba xong rồi.
Thành tích của nó quá kém, ngay một trường cao đẳng cũng không đậu.
Cha tôi bảo nó học lại, nhưng khó khăn lắm mới thoát khỏi trường học, làm sao nó chịu? Thế là nó nói muốn đi chạy xe vận tải.
Chưa đến hai tháng sau, bố tôi đã dẫn tôi đi gặp Vương Dũng, người đã làm nghề này mười năm. Và ngay trong ngày gặp mặt, tôi và Vương Dũng đã được định sẵn với nhau.
Năm đó, Vương Dũng 30 tuổi, từng có một người vợ . Nhưng vì không được con trai nên bị hắn ta và mẹ hắn ta đ n h mắng suốt ngày, không chịu nổi mà bỏ đi.
Dĩ nhiên, khi đó tôi không hề này.
Vương Dũng cũng là người trong trấn, nhưng nhà hai cách nhau khá xa, tôi gần như không bao giờ đến khu vực của hắn ta. Tôi chỉ cảm thấy hắn ta lớn tuổi một chút, ngoại hình bình , còn lại thì cũng tạm ổn. Có thể thoát khỏi gia đình luôn đ n h mắng mình, tại sao tôi lại không đồng ý ?
đó, mãi đến sau khi hôn tôi mới vô tình nghe hàng xóm láng giềng kể lại.
Mới , cuộc sống sau khi cưới cũng không tệ. Tôi còn trẻ, lại siêng năng, mà Vương Dũng xuyên chạy xe ngoài, hiếm khi ở nhà. Tôi chỉ cần hầu hạ mẹ chồng là được. Bà có khó tính gì tôi cũng lập tức sửa đổi, nên cũng không đến nỗi cay nghiệt với tôi, dù gì tôi cũng là vợ hai rồi.
Nhưng hai năm trôi qua, tôi vẫn không mang thai, mẹ chồng bắt có ý kiến.
Vương Dũng thỉnh thoảng về nhà, uống rượu xong lại động tay động chân với tôi.
Tôi hắn ta sốt ruột vì muốn có con trai nối dõi. Tôi hai năm không có động tĩnh gì, thật ra cũng lắng.
Tôi sợ phải quay lại ngày tháng bị đ n h mắng, không muốn sống trong thấp thỏm âu.
Đi bệnh viện kiểm tra, sĩ bảo ngoài hơi suy dinh dưỡng, tôi không có vấn đề gì . sĩ khuyên tôi đừng lắng, vì tôi còn trẻ.
Nhưng Vương Dũng thì gấp gáp lắm, đã 32 tuổi rồi mà.
May mà chẳng bao lâu sau tôi cũng mang thai. Mẹ chồng người xem bói, nói là con trai.
đó, tôi mới có thể sống ngày dễ thở .
Con trai ra đời, tôi vừa tròn 21 tuổi, cũng chính thức đi đăng ký hôn với Vương Dũng.
Sau đó, hắn ta giao toàn bộ tiền tiết kiệm cho tôi quản lý.
Mẹ chồng đã già, còn hắn ta thì quanh năm chạy xe ngoài, không có thời gian quản trong nhà, giao tiền cho tôi cũng là lẽ tình.
Thế nhưng, khi cha và em trai tôi được này, họ bắt liên tục lý do để đòi tiền.
Cha tôi nói vết thương cũ tái phát, không có tiền đi bệnh viện.
Cha tôi nói chống nạng không tiện, em trai tôi Vương Dũng chạy xe rồi, ông ấy ở nhà một mình không tiện làm gì , muốn lắp chân giả.
Em trai tôi có bạn gái, nói rằng muốn mua nhà mới hôn, nhưng không có tiền đặt cọc.
Em trai tôi sắp cưới, nhà gái đòi sính lễ quá cao.
Em trai tôi lấy được bằng lái rồi, muốn tự chạy xe riêng, nhưng không có tiền mua xe.
Đó là khoản chi lớn, còn vô số khoản lặt vặt khác nữa.
Chỉ trong vòng hai năm, tôi đã dốc hết 500.000 tệ mà Vương Dũng giao cho mình, đưa hết về nhà mẹ đẻ.
Kiếp , rốt cuộc tôi đã nghĩ gì vậy?
Mẹ tôi vì khó khi em trai tôi.
Ông bà nội thì thiên vị , chẳng quan tâm gì đến chúng tôi. Bố tôi một mình vất vả nuôi hai em khôn lớn.
Hai đứa con dần trưởng thành, nhưng ông lại gặp tai nạn trong lúc làm , đi chân phải, trở thành người tan tat.
Ông , lại còn bị tàn phế, nhưng con trai còn nhỏ, làm sao bây giờ?
Con gái đã trưởng thành rồi, vậy thì để con gái đi làm nuôi gia đình đi. Đó là nghĩa vụ mà con gái phải gánh vác.
Nhà đang ở là ký túc xá của xưởng, cha không còn đi làm nữa, chắc chắn không thể tiếp tục ở đây. Làm sao bây giờ?
Con gái có thể vào xưởng làm, như vậy thì sẽ không cần phải dọn đi.
Sau này, con gái lập gia đình, con trai thì anh rể ra ngoài chạy xe vận tải, trong nhà không còn ai phụ giúp thì sao?
Con gái vẫn còn làm ở xưởng, sau giờ làm có thể tranh thủ ghé về nhà giặt đồ, nấu cơm.
Vết thương cũ tái phát, không có làm, không có tiền thì làm sao?
Con gái con trai, nắm quyền quản lý tài chính trong nhà chồng. Bản thân mình phải nhập viện, con gái vì con còn nhỏ không thể đến chăm sóc, vậy thì ít nhất cũng phải đưa tiền ra .
Xuất viện xong, bố hiểu rằng con gái giờ còn phải chăm con nhỏ, nên ông muốn lắp một chiếc chân giả để có thể tự cho bản thân. Nhưng lắp chân giả tốn chục ngàn tệ.
Con gái , nghĩ rằng mình không thể chăm sóc một người cha tan tat suốt đời, trong lòng dâng lên nỗi áy náy. Vậy nên, số tiền này, con gái phải chi thôi.
Đến khi em trai muốn hôn, bạn gái lại là người thành phố, bắt buộc phải mua nhà.
Cha là người tan tat, không có làm, làm gì có tiền mà giúp em trai đặt cọc mua nhà?
Em trai thì quậy phá, cha thì âu. Phải làm sao bây giờ?
như mẹ, tôi lấy ra 60.000 tệ. Lần này là cho vay, có viết giấy nợ đàng hoàng.
Rồi đến tiền sính lễ, 50.000 tệ.
Em trai và cha cùng cầu tôi.
Em trai nói nếu không cưới được bạn gái thì thà đi còn .
Cha nói, nếu em trai , ông sẽ hoàn toàn không còn chỗ nương tựa nữa.
Tôi có thể làm gì đây? Lại thêm một tờ giấy nợ nữa.
Rồi sau khi cưới là mua xe.
Lúc đó, em trai đã có bằng lái, Vương Dũng chạy xe năm, quen thuộc hết các tuyến đường, kỹ thuật cũng ổn, có thể tự chạy riêng được rồi.
Nhưng mua một chiếc xe tải, phải tốn trăm ngàn tệ, tiền không đủ.
Lần này, không phải tôi nữa.
Em trai dắt cô vợ đang mang thai đến Vương Dũng.
Là đệ tử của hắn, lại là em trai của vợ, là cậu ruột của con mình, mà anh vẫn còn chút tiền tiết kiệm, không giúp sao được?
Vậy là lại thêm một tờ giấy nợ nữa.
Lúc đó, tiền trong sổ tiết kiệm thực ra đã gần cạn kiệt, chỉ còn lại vạn mà thôi.
Đằng sau, họ vẫn tiếp tục vay tiền hết lần này đến lần khác.
Đến khi con trai tôi đột ngột bị viêm màng não, trong sổ tiết kiệm của tôi chỉ còn lại ngàn tệ.
Lúc đó không như bây giờ, nếu không có tiền, bệnh viện sẽ không chữa trị cho bạn.
Chi phí điều trị của con trai tôi cần đến mấy vạn tệ, sĩ bảo tôi mau chóng nộp tiền, không thể trì hoãn.
Hôm ấy, buổi sáng trời trong xanh, nhưng đến hai giờ chiều, gió lớn đột nhiên nổi lên, bầu trời trở nên u ám đáng sợ, báo hiệu một cơn bão đang đến gần.
Tôi nộp tiền tạm ứng viện phí rồi dặn mẹ chồng ở lại bệnh viện trông con, sau đó lấy cớ về nhà lấy sổ tiết kiệm, nhưng thực chất là chạy thẳng đến nhà em trai tôi ở thành phố.
Lúc này, tôi chỉ còn cách Lý Diệu Tổ để đòi lại số tiền đã cho vay.
Khi tôi đến nơi thì đã gần ba giờ chiều. Tôi gõ cửa lâu mà không ai trả lời, hàng xóm bảo rằng gia đình họ xuyên ra ngoài đi dạo.
Khu nhà của họ là khu mới phát triển, môi trường đẹp, có đình hóng mát.
xa, tôi đã thấy ba người họ đang ngồi đó.
Lúc đó, tôi vô cùng kích động, chỉ hận không thể lao đến òa khóc một trận. Nhìn thấy người thân, chỉ cần lấy được tiền, con trai tôi sẽ được cứu.
Nhưng tôi kìm lại, em dâu đang mang thai, sắp rồi, tôi không thể làm em ấy hoảng sợ.
Tôi hít sâu, cố gắng trấn tĩnh cảm xúc đang dâng trào, chậm rãi bước về phía đình hóng mát. Và rồi, tôi nghe được lời khiến thế giới của mình sụp đổ.
“Bố, bố nói xem con tien nhan đó còn tiền không, sau khi Tiểu Lan con, con muốn mở một cửa hàng kinh doanh.”
Thằng khốn!
Cơn giận bùng lên khiến tôi choáng váng.
đây ở nhà, Lý Diệu Tổ gọi tôi như vậy, nhưng khi tôi hôn, nó luôn miệng gọi “” ngọt xớt.
“Chắc là hết tiền rồi, bố đã đòi con tien nhan đó mấy lần, mỗi lần chỉ ném cho bố trăm tệ như bố thí cho ăn mày.”
“Bố chẳng phải có 200.000 tệ tiền bồi sao?”
“Thằng nhóc này, mày quên căn nhà này à? kia mày kêu lãi suất vay mua nhà hàng tháng quá cao, không đáng, bố đã lấy toàn bộ số tiền đó để mua nhà cho mày trả một lần rồi đấy!”
Cha tôi nói xong, còn nhẹ nhàng vỗ vào Lý Diệu Tổ.
“Ui da, mặt con dâu và cháu trai mà bố lại đ n h con à.”
Lý Diệu Tổ bật dậy, rồi nói tiếp: “Thế bố vẫn còn khoản lương hai ngàn tệ mỗi tháng mà, mấy năm nay chắc cũng để dành được không ít. Bố đưa hết cho con, rồi đi con tien nhan đó đòi thêm. Cứ đi lần, chắc chắn nó vẫn còn tiền. Anh rể chạy xe bao nhiêu năm, tiền bạc đều nằm trong tay con tien nhan—”
Lý Diệu Tổ bỗng ngừng nói, vì nó đã nhìn thấy tôi.
Cha tôi và em dâu cũng ánh mắt sửng sốt của Lý Diệu Tổ mà nhìn về phía tôi.
Tôi nhìn ba người họ, thế giới như sụp đổ.
Nhưng cũng chỉ sụp đổ trong chưa đầy nửa phút, sau đó, tôi lại thấy vui mừng khôn xiết.
Cha tôi có tiền, vậy là con trai tôi được cứu rồi!
khi đến đây, tôi đã nghĩ đến khả năng Lý Diệu Tổ không còn tiền. Sau khi mua xe vào năm ngoái, vì em dâu mang thai nên nó ít ra ngoài chạy xe, tôi nó không còn tiền.
Còn cha tôi, tôi luôn nghĩ ông không có tiền, nên chưa từng có ý định đến ông.
Nhưng bây giờ tôi đã , cha tôi có tiền.
“Cha, Nhụy Nhụy bị bệnh nặng, cần 30.000 tệ gấp, sĩ nói tình trạng nguy kịch không thể trì hoãn. Cha mau đưa tiền cho con, con phải mang đến bệnh viện ngay!”
Tôi xem cha là cứu cánh cuối cùng, lao đến nắm chặt tay ông kéo đi, tôi sợ trễ một giây cũng có thể không kịp nữa.
Ngay sau đó, một cơn đau nhói truyền đến tôi.
Tôi quay lại, bố tôi lại đ ấ m tôi một cú.
“Mày bỏ tay ra cho tao!”
Rồi ông đ tôi một cái.
Tôi ngã xuống đất.
Lúc đó, tôi vẫn không nghĩ rằng cha không muốn đưa tiền, chỉ nghĩ rằng do tôi quá kích động làm ông bị đau.
“ lỗi cha, nhưng tình trạng của Nhụy Nhụy thực sự nguy cấp, là viêm màng não, nếu chậm trễ sẽ không kịp nữa.”
“Tao không có tiền! Mày bỏ tay ra!”
“Cha, đừng đùa nữa, tình hình của Nhụy Nhụy thực sự nguy hiểm, cha mau về nhà lấy tiền với con.”
Đó là cháu ngoại ruột thịt của ông, tôi thực sự không nghĩ rằng ông sẽ nhẫn tâm thấy không cứu.
Hôm đó, tôi quỳ xuống cầu cha và em trai trả tiền.
Họ muốn bỏ đi, tôi liều mạng ôm chặt chân họ, mặc cho họ đ ấ m đ , tôi vẫn không buông tay.
“Ít một chút cũng được, không đủ thì con sẽ đi vay thêm. hai người, Nhụy Nhụy sẽ , con không thể Nhụy Nhụy được.”
Nước mắt đã sớm làm mờ mắt tôi. Qua làn nước mắt, tôi nhìn thấy bóng dáng màu trắng cạnh—đó là em dâu.
Đúng rồi, tôi sẽ cầu em dâu, đều là người sắp làm mẹ, chắc chắn cô ấy sẽ giúp tôi!
Tôi bò đến, ôm lấy chân em dâu, quỳ xuống cầu :
“Tiểu Lan, em, hãy cứu Nhụy Nhụy. Em cũng sắp làm mẹ rồi, làm sao em có thể thấy không cứu? Nhụy Nhụy là cháu ruột của em mà, em đấy!”
quả, tôi vẫn không nhận được dù chỉ một xu.
Em dâu vì bị tôi làm cho hoảng sợ nên có dấu hiệu non.
“Con trai tao mà có gì, tao sẽ lấy mạng mày!”
“Con tien nhan, cút!”
Tôi ngồi bệt dưới đất, trong lòng bị nỗi hối hận sâu sắc xé nát.
Đột nhiên, gió lớn nổi lên, cơn bão đã ập đến.
Tôi đau lòng đến mức tuyệt vọng, nhưng vẫn không cam tâm, vội vàng đuổi Lý Diệu Tổ và bọn họ. Tuy nhiên, ba người họ đã lái xe đi , tôi không kịp đuổi .
Trong cơn mưa bão dữ dội, tôi gào khóc trong tuyệt vọng, mặc cho mưa lạnh thấm ướt toàn thân.
Tôi định gọi điện cho Vương Dũng, nhưng không điện thoại đã bị lúc nào. Tôi quay lại khu chung cư của Lý Diệu Tổ kiếm nhưng không thấy, chỉ có thể vội vàng chạy đến bệnh viện huyện.
Khi tôi về đến bệnh viện, sĩ đã đưa ra lời cảnh báo cuối cùng: nếu chậm nhất đến sáng mai, não của đứa bé sẽ bị tổn thương vĩnh viễn.
Người tôi vốn đã ướt sũng, cộng thêm cảm xúc kích động, tôi ngất đi.
Lúc tôi tỉnh lại, đã là buổi chiều hôm sau.
Y tá nói với tôi rằng con trai tôi đã được chuyển đến bệnh viện thành phố để điều trị, chồng tôi và mẹ chồng đã cùng đi.
Khi tôi đến nơi, Vương Dũng và mẹ chồng đang chờ ngoài phòng ph ẫu th uật.
Vương Dũng hút thuốc, dưới chân hắn ta là một đống lọc. Nhìn thấy tôi, hắn ta chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái.
Ngược lại, mẹ chồng thì như phát điên, túm tóc tôi, vừa đánh vừa mắng:
“Cháu trai tôi sao lại có một người mẹ nhẫn tâm như cô ? Con bệnh mà làm mẹ không thèm quan tâm!”
Bà ấy ửi rủa tôi nhiều, đ n h tôi lâu, đến khi kiệt sức mới ngồi sụp xuống đất khóc lóc cùng tôi.
Tôi không có dũng khí để hỏi về tình trạng của con, thực tế, tôi cảm thấy bản thân không có tư cách để hỏi, tôi có lỗi với con mình.
Lúc đó, ngoài lắng cho con trong phòng m ổ, tôi chỉ luôn nghĩ: Tại sao?
Cha tôi, em trai tôi, tại sao họ lại đối xử với tôi như vậy?
Họ không phải là người thân ruột thịt của tôi sao?
Tại sao lại như thế?
Rõ ràng khi tôi đồng ý gả cho Vương Dũng, họ đã nói rằng họ sẽ mãi mãi là chỗ dựa của tôi mà.