Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lúc đi ngang qua hoa viên lại một lần nữa chàng gọi giật lại.
Sao lại đụng mặt nhau nữa …
Trong bụng ta lại nổi lên một trận càm ràm.
“Triệu Thế tử có việc gì sao?”
Chàng ngập ngừng nói lại thôi, có vẻ hơi căng thẳng, nhưng sau lại buông lỏng, rũ mắt nhìn ta.
“ ta rơi nước, vì sao cô không ?”
Ta vô cùng ngạc, chàng cất công cản đường ta, vậy lại để chất vấn ta tại sao không chàng.
“Hôm không phải là ta không , được Thế tử điện là niềm vinh hạnh của tất thảy nữ nhi Thượng này, là hôm ấy trời oi bức , ta… thân thể ta lại yếu đuối kiều mị, mấy trước vừa nhảy hồ một đứa trẻ tám tuổi, sức khỏe chưa phục hồi hẳn, đâm cảm nắng, nên … Xin Thế tử đừng trách tội.”
“Hơn nữa, Ninh và Thế tử vốn đã mến mộ nhau từ lâu, nay Thế tử đã cầu thân, cũng coi như mãn nguyện ước , đúng là người có tình cuối cùng cũng về bên nhau, thật đáng chúc mừng.”
Chàng sững người lại, không ngờ ta lại buông lời chúc tụng, càng không ngờ ta đã hoàn toàn không còn chút tà niệm với chàng.
Triệu Hoành lặng thinh chẳng nói năng gì, sắc mặt tái mét, chàng cúi đầu mi mắt rũ che đi một vùng bóng râm u ám. Vừa thấy chàng giơ tay lên, ta lập tức tránh xa.
Dáng vẻ đỗi xa cách của ta hình như khiến chàng rất ngạc, trong cổ họng phát một âm thanh kỳ lạ nhưng lại kịp kìm nén lại, cuối cùng lộ một nụ cười bất đắc dĩ.
“Vệ tam tiểu thư có vẻ như rất phải dính dáng ta nhỉ?”
ta dâng lên một dự cảm thấp thỏm bất an, luôn cảm thấy trong lời nói ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Lẽ chàng ta cũng là người sống lại?
Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, giả thiết này hoàn toàn không có khả năng.
Nếu chàng là người sống lại một đời, tuyệt đối không có ngoan ngoãn ngâm mình dưới hồ nước, đợi người khác .
Bởi vì trước sau khi rơi nước được , tin đồn An Bình Hầu thế tử không bơi đã lan truyền khắp giới quý tộc thế gia, này giáng một đòn mạnh vào cái danh hiệu văn võ song toàn vang danh thành của chàng, lột sạch cả tấm khố che thân.
Nên chàng đã đích thân cất công học bơi lội.
này vốn dĩ là cái gai trong chàng, chàng không đời ngồi im chờ thiên mỉa mai một lần nữa.
Nghĩ đây, ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thẳng vào mắt chàng, ta bình thản nói:
“Thế tử là vị hôn phu của Ninh, vốn dĩ nên giữ chút khoảng cách, nếu không lại người đời chê cười bàn tán.”
Chàng tự trào mỉm cười.
“Bổn thế tử đây không , tục ngữ có câu: ban không làm khuất tất, nửa đêm không quỷ gõ cửa. Ta không thẹn với .”
Chàng dừng lại một nhịp, cẩn thận đánh giá ta, dường như đọc thấu tâm tư qua gương mặt này.
“Vệ tam tiểu thư đâu phải là hạng người nhát gan như chuột đâu, hay là đang chột dạ?”
3.
Đuôi mắt chàng hếch lên, khóe miệng khẽ cong lên, có chút đắc ý vênh váo.
“Thế tử e là nghĩ nhiều .”
Ánh mắt chàng thu hẹp lại, lộ vẻ không vui, thanh âm trầm đục đáng .
“Ta nhớ là cô từ nhỏ đã mang thầm thương ta cơ ?”
Ta sững sờ ngay lập tức, lồng ngực phập phồng, không dám tin.
Hóa chàng vẫn luôn hiểu rõ tâm tư ta dành chàng, thế trước còn đem nghi kỵ ta như vậy.
trước chàng luôn khăng khăng rằng ta gả chàng để làm nhục Ninh.
dù ta có giải thích sao, chàng vẫn bỏ ngoài tai, đẩy mối quan hệ vốn đã lung lay của chúng ta rơi điểm đóng băng, cuối cùng đi bước đường không thể vãn hồi.
Ta ngước nhìn chàng, dùng ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt chàng.
“ là từ trước , giờ đây ta đã dập tắt cái vọng tưởng si tình từ lâu, mong Thế tử điện cũng đừng nhắc lại này nữa, kẻo làm Ninh phải âm thầm đau .”
Vừa dứt lời, chàng nhìn ta, ánh mắt vô cùng sắc bén.
“Cô không giống với trước kia nữa.”
Con người ai cũng khác, đâu thể cứ dậm chân mãi một chỗ không đổi thay.
“Ta thực sự không hiểu ý tại ngôn ngoại của Thế tử điện , Khinh Hòa ngu muội, mong Thế tử đừng trách.”
Chàng không tiếp tục dây dưa nữa, phất ống tay áo xoay người bỏ đi.
Lúc này mặt trời đã ngả núi, tia nắng chiều hắt lên thân ảnh chàng, kéo dài chiếc bóng lưng thẳng tắp như tùng bách của chàng dài , nhuốm dáng vẻ ấy một nỗi cô đơn và tĩnh mịch.
Từ , Triệu Hoành thường xuyên Vệ phủ.
Không tìm phụ thân đánh cờ thì cũng cùng đại ca tỷ thí võ nghệ.
Dần dần, đôi bên cư xử với nhau càng thân thiết.
Những này ta đều cố gắng tránh mặt hắn, có thể không gặp thì cố gắng không gặp.
Giữa trưa.
Hắn cùng ca ca mải mê tỷ thí quên cả trời đất, vừa ngẩng lên đã giờ dùng bữa, phụ thân và mẫu thân liền giữ hắn lại ăn cơm.
Người hầu tới không ta không thể ăn , liền đặt đĩa ngay trước mặt ta.
Đang định đứng lên đổi chỗ đĩa , Triệu Hoành đã nhanh tay bưng đĩa đi trước, cau mày, lớn tiếng dạy dỗ nhân.
“Không Khinh Hòa không thể ăn sao?”
“Ngươi hại chết nàng ấy à!”
Khuôn mặt hắn dữ tợn, ánh mắt đỏ ngầu hừng hực lửa giận, nha hoàn tới mức run lẩy bẩy, hứng chịu cơn thịnh nộ lôi đình của hắn.
Ta biến sắc hãi.
Sao hắn lại ta dị ứng với ?
Lẽ suy đoán trước là đúng.
Triệu Hoành cũng cùng sống lại .
Hiện giờ cũng chẳng quản được nhiều như vậy nữa, vạch rõ giới hạn với hắn là điều quan trọng nhất.
Ninh vô cùng ngạc, nhìn ta với sắc mặt đầy phẫn nộ.
“Hoành ca ca, sao tỷ tỷ không thể ăn ?”
“Muội nhớ là mình chưa từng kể với của tỷ tỷ ?”
Chớp mắt muội ta đã tủi thân rơi lệ, đáng thương nhìn Triệu Hoành, ngập ngừng nói lại thôi.
“Lẽ và tỷ tỷ…”
Muội ta là đang đẩy ta vào chốn vạn bất phục với tội danh thèm khát muội phu, cướp đoạt tình yêu, cốt để hủy hoại danh tiếng của ta.
Quả thật ác độc y hệt trước.
Ta không thể khoanh tay đứng nhìn, mặc muội ta hắt gáo nước bẩn này được.
Vừa định lên tiếng giải thích, lại Triệu Hoành giành trước một bước, hắn hờ hững thanh minh.
“Chẳng qua là lúc nãy tỷ thí với Vệ công tử, tình cờ nghe nha hoàn nói vậy thôi.”
Ninh không tin.
“Nhưng …”
Triệu Hoành trừng mắt nhìn muội ta, lệ khí vô cùng nặng nề, Ninh lập tức giật mình hoảng , cất tiếng thút thít.
“Hoành ca ca, muội là yêu , mất …”
Phụ thân và ca ca cũng vội vàng mặt giảng hòa, lúc này bầu không khí dịu .
Sau khi tiễn Triệu Hoành về, phụ thân tìm gặp ta.
Ông nhìn ta với thần sắc ngưng trọng.
Sau một tiếng thở dài, ông thấm thía nói:
“Khinh Hòa à, trước đây cả Thượng đều con ái mộ Triệu Hoành, hiện giờ cậu ta đã là vị hôn phu của Ninh, con phải khắc kỷ phục lễ, đừng có hành vi vượt khuôn phép.”
“Nữ nhi chưa từng tiếp xúc mức với Triệu Hoành, này cũng tuyệt đối sẽ không có bất kỳ dây dưa với ta.”
Phụ thân nghe vậy thì không nói thêm gì nữa, sai người mang một cuốn họa sách tới.