Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Chồng cô đâu?”
“Không có chồng.”
“Ba của tụi nhỏ?”
“Không còn ở đây nữa.”
ấy nghe chữ “không còn” ấy không nghĩa đã mất, nên cũng không hỏi thêm.
Cuộc sống chuyển sang một nhịp khác.
Rửa bình sữa, pha sữa bột, ba giờ sáng bị tiếng gọi dậy.
lớn không thích uống sữa, em nhỏ không thích ngủ. Hai đứa thay phiên nhau hành tôi.
Mệt.
Nhưng là cái mệt rất thật.
Không giống sự mệt mỏi trống rỗng ngày xưa.
còn ở bên Tề , cái mệt ấy nằm trong , không nói rõ nguồn gốc, chỉ thấy ngột ngạt.
Bây giờ con dỗ, đói cho ăn, chúng cười tôi cũng cười theo.
Mỗi sự bỏ đều có hồi đáp.
Không cần đoán, không cần chờ.
hai ba tháng, tôi nhận một email.
Không Tề .
Người gửi tên Lục Thời Nghiên, nghiên cứu viên thuộc đơn vị công ty của cô, làm nghiên cứu sau tiến sĩ ở Vancouver. Anh nói cô nhờ anh rảnh để ý tôi một chút.
Email rất lịch sự, có kèm số điện thoại.
Tôi trả lời một câu “Tạm thời không cần, cảm ơn”, rồi quên mất đó.
Cho đến một buổi chiều, tôi đẩy xuống lầu tắm nắng.
Niệm mãi không ngừng, Niệm Thư cũng theo. Một tay tôi bế Niệm Thư, một tay đẩy , túi xách trượt xuống đất, bình sữa lăn ngoài.
Một bàn tay từ bên vươn tới, nhặt bình sữa , lau qua.
“Cô Bùi? Tôi là Lục Thời Nghiên. Tổng giám đốc Bùi bảo tôi qua đây.”
Anh mặc áo phao màu xanh đậm, dáng người gầy, đeo kính.
“Cảm ơn.”
“Cần giúp không?”
“Không cần.”
“Chắc chứ?” Anh nhìn trong tôi và trong , vẻ mặt hơi khó xử nhưng rất chân thành. “Ý tôi là, nếu cô cần người đỡ một đoạn, tôi ở ngay tòa bên .”
Niệm Thư trong tôi kéo tóc, Niệm đến vang trời.
“Vậy anh giúp tôi đẩy một chút đi.”
Anh đẩy , tôi bế Niệm Thư.
Đi một đoạn, anh không nói mấy.
Đến tòa nhà, anh giúp tôi bê bậc thềm.
“Có việc gọi tôi.”
Nói xong anh đi.
Không hỏi ba của bọn trẻ đâu, không nói nhiều, cũng không cố tìm cớ ở .
Sau đó Phương Tình nhìn thấy bóng lưng anh đi từ sổ, tôi nháy cười.
“Đẹp trai đấy.”
“Người của công ty cô tôi.”
“Độc thân không?”
“Không biết.”
“Có thể tìm hiểu mà.”
Tôi mặc kệ ấy, cúi thay tã cho Niệm .
Tề tìm tôi hai bốn tháng.
Hà Mạn gửi tin nhắn:
“Anh ta tra cậu ở Vancouver rồi. Không tớ nói.”
“Biết rồi.”
“Anh ta nói sẽ qua.”
“Qua cũng không có để nói.”
“Tớ biết. Nhưng vẫn báo cậu một tiếng.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn hai cô ngủ trên ghế bành.
Niệm Thư đá rơi chăn, Niệm túm tay áo , tựa vào .
Hai con chẳng biết cả.
“Cũng không cần biết .”
09
“ lầu có một người đàn ông trước tòa nhà cô. Trông không giống người sống ở đây. Có cần tôi xuống xem không?”
Tin nhắn của Lục Thời Nghiên.
Tôi đi đến sổ, kéo hé rèm.
Tề bên bồn hoa lầu. Áo khoác đen, tay đút túi, ngẩng nhìn .
Anh gầy đi.
Tôi buông rèm xuống, đặt Niệm từ trong về .
Điện thoại rung.
Tin nhắn của Tề :
“Anh ở lầu. Em xuống một chút không?”
Tôi nhìn rất lâu, rồi trả lời:
“ đi. Tầng hai, căn tiên bên trái.”
mở, ánh anh nhìn mặt tôi trước, sau đó vượt qua vai tôi nhìn vào trong.
Trong phòng khách, hai chiếc đặt song song.
Niệm Thư vừa tỉnh, khua tay trong . Niệm vẫn ngủ.
Anh nhìn hai chiếc rất lâu, yết hầu khẽ động.
“Là song thai.”
“Ừ.”
“Em sinh một mình?”
“Ừ.”
Anh ở vài giây. Tôi tránh sang một bước, anh chậm rãi bước vào.
Anh ngồi xổm , nhìn Niệm Thư.
Niệm Thư không sợ người lạ, còn nhoẻn miệng cười với anh.
Anh đưa ngón tay , Niệm Thư nắm lấy ngón trỏ của anh, nắm rất chặt.
anh đỏ .
Tôi vào bếp rót một cốc nước, đặt bàn trà.
Anh dậy, giọng khàn:
“Vì sao không nói với anh?”
“Nói với anh cái ?”
“ song thai. em nước ngoài. em ở đâu.”
“Nói rồi sao?”
Anh há miệng, rồi khép .
Tôi ngồi xuống sofa, hiệu anh cũng ngồi. Anh không ngồi, vẫn đó, một tay buông bên người.
“Em sinh nào?”
“Bốn tháng trước.”
“Sinh thường?”
“Ừ.”
“Lúc đó ai ở bên em?”
“Cô tôi.”
Khóe miệng anh căng .
“Lúc em sinh con, anh không ở đó.”
Tôi không đáp.
Anh hít sâu, bước tới hai bước, ngồi xổm xuống bàn trà, ngang tầm với tôi.
“Niệm Đường, anh sai rồi. Ôn Tri Dư, sau này anh đều biết hết. của mẹ anh, anh cũng biết rồi. Những việc họ làm, những việc họ làm lúc em mang thai, anh hoàn toàn không biết. Nhưng đó không lý do. Là anh không bảo vệ em.”
Tôi nhìn anh.
anh đỏ, giọng rất khẽ. Những lời này có lẽ anh đã tập trong rất nhiều lần.
“Trước em đi, em nói những lời đó. Sau này anh ở một mình, nghĩ đi nghĩ rất nhiều lần. Em nói trong mấy giây anh do dự, em đã hiểu tất cả. Mấy giây đó, anh cũng nghĩ rất lâu. Bây giờ anh biết em nói rồi.”
Tôi chờ anh nói tiếp.
“Em nói, phản ứng tiên của anh không là bảo vệ em, mà là nghĩ cách để không làm mất cả hai bên.”