Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

8

Trần Dữ tìm tôi sau một tuần.

Anh ta đứng dưới lầu công ty tôi.

Quầng xanh xám.

Râu cũng chưa cạo.

“Vãn Vãn, chúng ta nói đi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Nói gì?”

Anh ta nói:

Lão là anh hồ đồ.”

Tôi không nói gì.

Anh ta sốt ruột.

“Mấy ngày nay anh nghĩ rất nhiều. Anh vẫn yêu em.”

“Anh không yêu tôi.”

“Anh phát hiện không còn ai chống lưng cho anh .”

mặt anh ta trắng bệch.

“Sao em có thể nói ?”

Tôi hỏi:

“Tiền phẫu thuật cho mẹ anh chuẩn bị xong chưa?”

Ánh anh ta lóe lên.

“Vẫn đang nghĩ cách.”

“Lương công ty phát chưa?”

“Sắp .”

“Khoản vay nhà thì sao?”

Anh ta không nói .

Tôi đầu.

nên anh mới tìm tôi.”

Trần Dữ không gồng nổi .

“Vãn Vãn, anh thật sự không chống đỡ nổi .”

“Trước đây em đâu phải .”

“Trước đây em sẽ không nhìn anh thế này.”

Tôi nghe câu đó, chút dao động trong lòng cũng biến mất.

Trước đây.

Trước đây tôi xót anh ta.

Trước đây tôi cảm thấy hai người ở bên nhau thì nên chống đỡ cho nhau.

Trước đây tôi tưởng anh ta nghèo nhất thời, chứ không phải nhân phẩm tệ.

Nhưng từ ngày anh ta đẩy tôi cho Xuyên.

“Trước đây” kết thúc .

Tôi nói:

“Bây giờ tôi cũng sẽ không nhìn anh .”

anh ta sáng lên.

Tôi nói :

“Tôi sẽ đi chỗ khác.”

9

Mẹ Trần Dữ cũng tìm tôi.

Bà đứng chờ trước cửa nhà tôi mười giờ tối.

Lúc tôi tan làm về, bà chống tay vào tường đứng dậy.

mặt rất kém.

“Tiểu Vãn.”

Tôi dừng ở đầu cầu thang.

“Cô.”

Nước bà lập tức rơi xuống.

“Cháu cãi nhau với Trần Dữ thì đừng lôi bệnh của cô vào.”

Tôi nhìn bà.

phẫu thuật của cô nên tìm con trai cô.”

Bà khóc càng dữ hơn.

“Nó lấy đâu tiền? Mấy năm nay nó khởi nghiệp thế nào, cháu đâu phải không biết.”

Tôi nói:

“Cháu biết.”

“Cho nên mấy năm nay cháu vẫn luôn giúp.”

Bà nghẹn lại.

Tôi nói :

“Cô, lần trước cô hỏi cháu mượn một trăm nghìn, Trần Dữ nói cháu tính toán.”

“Bây giờ cháu không tính toán .”

“Cháu không cho mượn.”

mặt bà thay đổi.

“Sao cháu có thể nhẫn tâm ?”

Tôi cười nhẹ.

Câu này quen thật.

Mỗi người chịu đựng đủ , đều bị nói là nhẫn tâm.

Tôi nói:

“Khi con trai cô giới thiệu cháu cho Xuyên, cô không thấy nhẫn tâm à?”

“Anh ta nói Lão không chê cháu thất nghiệp.”

“Cô nghe xong chắc cũng thấy rất phù hợp nhỉ?”

Ánh bà né tránh.

Đáp án rất rõ.

Bà biết.

Ít nhất biết một chút.

Tôi lấy điện thoại , phát đoạn ghi âm của Xuyên.

Trong ghi âm, Xuyên nói:

“Trần Dữ nói cô hiện giờ thất nghiệp, nhà cậu ta không nuôi nổi cô.”

mặt mẹ Trần từng chút một trắng bệch.

Tôi tắt ghi âm.

“Cô, cô bệnh, cháu thương.”

“Nhưng cháu không phải túi máu của nhà cô.”

“Con trai cô hút không được máu của cháu , nên muốn đưa cháu cho người khác tục dùng.”

“Cháu không ý.”

10

Quy trình nhận tiền thưởng xổ số rất nhanh.

Ngày tiền vào tài khoản, tôi không đăng vòng bạn bè.

Không nói cho bất kỳ người thân nào.

Cũng không nói cho Trần Dữ.

Tôi trả hết thẻ tín dụng của mình trước.

cho mình một căn hộ nhỏ.

Không lớn.

Tám mươi mét vuông.

Thoáng hai hướng nam bắc.

Cách công ty ba trạm tàu điện ngầm.

Ngày ký hợp , môi giới hỏi:

“Thanh toán toàn bộ à?”

Tôi đầu.

“Toàn bộ.”

Khoảnh khắc đó, tôi mới thật sự thấy lòng mình yên xuống.

Không phải vì có tiền.

Mà vì tôi có một nơi không cần nhìn mặt bất kỳ ai.

nhà xong, tôi mới bắt đầu xử lý Thanh Lam Technology.

Trần Dữ không biết người là tôi.

Anh ta biết có người ý nhận công ty.

Giá không cao.

Nhưng có thể giải quyết trước .

Anh ta gần ý ngay.

Ngày ký thỏa thuận chuyển nhượng, anh ta mặc vest.

Trông cũng thở được một hơi.

Anh ta nói:

“Đối phương cũng có nhìn đấy.”

“Thanh Lam tạm thời thôi, nền tảng rất tốt.”

Luật sư ngồi đối diện, vẻ mặt bình thản.

“Lát sẽ tới.”

Trần Dữ sững .

?”

Cửa phòng họp được đẩy .

Tôi bước vào.

Nụ cười trên mặt Trần Dữ từng chút một cứng lại.

“Vãn Vãn?”

Tôi ngồi xuống vị trí chủ trì.

Trần, anh xem xong thỏa thuận chưa?”

Anh ta nhìn tôi nhìn thấy ma.

“Người công ty là em?”

Tôi đầu.

“Là tôi.”

Môi anh ta động đậy.

“Tiền ở đâu ?”

Tôi cười nhạt.

“Không liên quan anh.”

11

Cuộc họp hôm đó rất đặc .

Ban đầu Trần Dữ chấn động.

Sau đó tức giận.

bắt đầu hoảng.

Vãn, em có ý gì?”

Tôi nói:

“Thu bình thường.”

Anh ta nói:

“Em đang trả thù anh?”

Trần, sổ sách công ty anh lỗ hổng, lương nhân viên bị nợ, khách hàng sắp hủy đơn.”

“Tôi ý nhận là giúp anh cắt lỗ.”

mặt anh ta rất coi.

“Em có tiền từ lâu ?”

Tôi không trả lời.

Anh ta bỗng nhớ gì đó.

“Em căn bản không thất nghiệp?”

Tôi nói:

“Không.”

là em lừa anh?”

Tôi nhìn anh ta.

“Tôi nói có thể.”

“Anh đẩy tôi cho Xuyên.”

Phòng họp yên tĩnh lại.

Luật sư cúi đầu xem tài liệu.

Cố vấn tài chính giả vờ uống nước.

Mặt Trần Dữ lúc đỏ lúc trắng.

Tôi đẩy một tập tài liệu qua.

“Đây là vài khoản thanh toán bất thường trong thời gian anh đương nhiệm.”

“Bên nhận tiền có liên quan người thân của anh.”

“Trước khi tôi nhận công ty, tôi cần anh giải thích rõ.”

Anh ta đột nhiên ngẩng đầu.

“Em điều tra anh?”

Tôi nói:

“Thẩm định trước bán.”

“Hành vi thương mại, Trần chắc phải hiểu.”

Anh ta nghiến răng.

Vãn, em đủ tàn nhẫn đấy.”

Tôi đầu.

“Anh không phải người đầu tiên nói .”

“Nhưng anh chắc là người không có tư cách nói nhất.”

12

Sau khi hoàn tất việc thu công ty, việc đầu tiên tôi làm là trả bù lương cho nhân viên.

Việc thứ hai là tạm dừng chức vụ của Trần Dữ.

Không phải lập tức đuổi đi.

Tôi cho anh ta thời hạn bàn giao một tháng.

thời yêu cầu anh ta phối hợp kiểm toán.

Nhân viên biết xong, văn phòng rất yên tĩnh.

Trưởng bộ phận kỹ thuật tìm tôi nói riêng.

, bên Trần…”

Tôi nói:

“Cứ làm theo hợp .”

Anh ấy đầu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.