Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

“Thật ra mọi người đã chống đỡ không nổi từ rồi.”

Tôi hỏi:

“Lương bị nợ bao rồi?”

“Người nhất là hai tháng.”

hiểm xã hội thì sao?”

Anh ấy im lặng.

Tôi .

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng may mắn.

May vì mình không trực đưa tiền thưởng cho Trần Dữ.

Nếu đưa rồi.

Anh ta sẽ không ưu tiên trả lương nhân viên.

Sẽ không ưu tiên đóng bù hiểm xã hội.

Anh ta lấp cái hố bản thân.

Rồi tục nói:

“Cố thêm chút , công sắp ổn rồi.”

Kết quả kiểm toán ra còn tệ hơn tôi tưởng.

Vài khoản chi đúng là có vấn đề.

Tôi giao tài liệu cho luật sư.

Đồng thời thông báo cho Trần Dữ:

“Các khoản bất thường cần phải thu hồi.”

Anh ta xông vào văn phòng tôi.

“Chu , em nhất định phải ép anh chết à?”

Tôi đặt bút xuống.

“Trần Dữ, là anh làm công thành ra vậy.”

“Tôi sổ cho rõ.”

Anh ta nói:

“Tình cảm bốn năm chúng ta, em không nể chút nghĩa cũ nào à?”

Tôi anh ta.

anh đẩy tôi cho Hứa Xuyên, anh có nể không?”

Anh ta cứng họng.

13

Về sau, Trần Dữ biết chuyện vé số.

Không phải tôi nói.

Là Hứa Xuyên nói.

Sau bữa cơm tối đó, tôi rời đi.

Hứa Xuyên càng nghĩ càng khó chịu.

Sau này không biết từ đâu rằng tôi mua trả thẳng, lại còn mua công .

Ông ta chạy đi hỏi Trần Dữ:

“Không phải cậu nói cô ấy thất à?”

đó Trần Dữ mới bắt đầu tra.

Rồi tra ra chuyện tôi trúng thưởng.

Anh ta cho tôi ba mươi sáu cuộc.

Tôi không cuộc nào.

Anh ta nhắn:

, chúng ta nói chuyện đi.】

【Em trúng vé số vì sao không nói với anh?】

【Có phải em đã muốn thử anh từ rồi không?】

【Tình cảm bốn năm, em kế anh vậy à?】

Tôi câu cuối cùng, bật .

kế.

Anh ta nói tôi kế.

Tôi nói với anh ta chuyện mình có thể thất .

Anh ta lập tức thay tôi sắp xếp sau.

Nếu đó là kế.

Vậy anh ta cũng phối quá rồi.

Tối đó, anh ta chặn dưới lầu căn hộ mới tôi.

vệ điện cho tôi.

“Cô Chu, có một anh Trần nói là trai cô.”

Tôi nói:

trai cũ. Không cho vào.”

Trần Dữ đứng dưới lầu tên tôi.

“Chu , em xuống đây!”

Hàng xóm mở cửa sổ .

vệ khuyên anh ta rời đi.

Anh ta không đi.

Tôi báo cảnh sát luôn.

cảnh sát tới, anh ta vẫn còn la:

“Cô ấy trúng hai mươi triệu! Cô ấy lừa tôi!”

Những người đứng xem bên cạnh đều sững ra.

Tôi đứng trong sảnh.

Cách một lớp cửa kính anh ta.

Bỗng đặc biệt buồn .

Anh ta không hối hận vì mất tôi.

Anh ta hối hận vì mất hai mươi triệu.

14

Cuối cùng, mẹ Trần Dữ vẫn được phẫu thuật.

Tiền không phải tôi bỏ.

Là Trần Dữ bán căn cưới đó.

Căn vốn vẫn đang trả góp.

Bán gấp.

Giá thấp.

đủ tiền phẫu thuật, cũng đủ trả một phần nợ.

Mẹ Trần Dữ từng cho tôi một lần.

Giọng bà yếu ớt.

“Tiểu , trước đây cô thật lòng xem cháu là con dâu.”

Tôi không nói gì.

Bà nói :

“Trần Dữ làm sai, nó cũng vì áp lực quá lớn.”

Tôi nói:

“Cô, phẫu thuật thuận lợi là tốt rồi.”

Bà im lặng.

Có lẽ bà không ngờ tôi bình tĩnh vậy.

Bà nói:

“Giờ cháu giàu vậy rồi, thật sự chúng tôi bán sao?”

Tôi .

“Căn đó không phải cháu mọi người mua.”

“Khoản vay cũng không phải cháu bắt mọi người gánh.”

“Trần Dữ đẩy cháu cho Hứa Xuyên cũng không phải cháu ép.”

Giọng bà run lên.

“Sao cháu lại biến thành vậy?”

Tôi nói:

“Có lẽ là sau thất .”

Đầu dây bên kia hoàn toàn yên lặng.

Tôi cúp máy.

Sau đó không .

15

Về sau, Hứa Xuyên cũng từng tới tôi.

Ông ta không phải đến xin lỗi.

Mà muốn tác.

nói tôi mua lại Thanh Lam Technology, ông ta nhờ người hẹn tôi ăn cơm.

Tôi không đi.

Ông ta lại nhắn:

【Trước đây đều là lầm.】

【Tôi là người nói chuyện thẳng, không có ý xấu.】

【Bây giờ điều kiện cô tốt vậy, thật ra chúng ta càng hơn.】

Tôi mấy câu đó.

buồn .

Hóa ra tôi thất , ông ta không chê tôi.

tôi có tiền, ông ta càng hơn.

Tôi trả lời:

【Ông Hứa, ông với người dịu dàng, an phận, biết chăm trẻ.】

【Tôi không .】

Ông ta không trả lời .

Ngược lại Trần Dữ biết chuyện xong lại phát điên cho tôi.

“Đến cả Lão Hứa em cũng không coi ra gì à?”

Tôi nói:

“Từ bao giờ tôi từng coi ông ta ra gì?”

Anh ta bị nghẹn.

Tôi nói :

“Trần Dữ, đến bây giờ có phải anh vẫn cảm trước anh đang đường lui cho tôi không?”

Anh ta không nói.

Tôi nói:

“Anh không phải đường lui cho tôi.”

“Anh đang cách vứt gánh nặng mình.”

là anh không ngờ, trong cái gánh nặng ấy có hai mươi triệu.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở nặng nề anh ta.

Tôi cúp máy.

Chặn số.

16

Một năm sau, Thanh Lam Technology sống lại.

Không phải thành công rực rỡ.

sổ sách sạch sẽ.

Lương nhân viên trả đúng hạn.

hiểm xã hội được đóng bù.

Khách hàng cốt lõi cũng dần quay lại.

Tôi không trực quản lý công việc hằng ngày.

Tôi thuê một giám đốc chuyên .

Trưởng bộ phận kỹ thuật được thăng thành đối tác.

Công đổi tên.

Không còn là Thanh Lam .

Tên mới là:

Trướng.

tôi tôi đặt tên thẳng quá.

Tôi nói:

“Thẳng một chút cũng tốt.”

Sổ sách rõ ràng.

Con người cũng rõ ràng.

Trong một năm đó, Trần Dữ đổi vài công việc.

Không công việc nào dài.

nói sau này anh ta lại khởi .

Vẫn người vay tiền.

Cũng nói anh ta đi khắp nơi kể rằng sau tôi trúng vé số thì trở mặt không nhận người.

Tôi không giải thích.

Bởi người thì tự nhiên .

Người không cũng không đáng để tôi tốn thời gian.

Tôi lưu lại đoạn ghi âm bữa cơm, lịch sử chuyển khoản và tài liệu kiểm toán công .

Không phải để ngày nào cũng lật lại chuyện cũ.

Mà là để nhắc nhở bản thân:

Nghèo tiền không đáng sợ.

Đáng sợ là nghèo lòng.

Một người không có tiền, có thể cùng nhau gánh.

anh ta không được phép, ngay tưởng không có tiền, lập tức ném ra ngoài.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.