Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

“Bây giờ anh mới mình ngu xuẩn đến mức .”

Anh ta ngẩng tôi, mắt đỏ hoe.

“Niệm Niệm, em anh thêm một cơ hội không?”

Tôi anh ta.

“Trần , anh nhớ những lời mình từng nói không?”

“Lời gì?”

“Anh nói em dễ lừa.”

Tôi nói.

“Anh nói em một không , gọi video vài phút cúp mà chẳng nghi ngờ.”

Sắc mặt anh ta .

“Niệm Niệm, anh không ý đó…”

“Anh nói…”

Tôi tiếp tục.

“‘Thẩm Niệm dễ lừa lắm, dỗ vài câu xong’.”

“Anh nói đúng . Em đúng dễ lừa. Nhưng bây giờ khác .”

“Khác chỗ ?”

“Anh đã dạy em một chuyện.”

Tôi đứng dậy.

không đáng, không cần lãng phí thời gian để tha thứ.”

“Niệm Niệm!”

Đột nhiên anh ta nắm lấy cổ tôi.

“Anh xin em, anh thêm một cơ hội . Anh sẽ , anh thật sự sẽ …”

Tôi cúi anh ta, lên mặt anh ta.

“Trần , buông .”

Anh ta sững , nhưng không buông.

“Anh nói anh sẽ , vậy anh định gì?”

Tôi nói.

“Anh một em tốn bao nhiêu tiền không?”

Anh ta lắc .

“Anh vì sao em phải không?”

Anh ta vẫn lắc .

“Anh trong thời gian em đã làm gì không?”

Anh ta im lặng.

“Anh chẳng gì cả.”

Tôi nói.

“Ba , anh chưa từng quan tâm em đang làm gì, nghĩ gì, muốn gì. Anh chỉ quan tâm khi em nấu cơm, khi em dọn dẹp nhà , khi em quay làm bảo mẫu miễn phí anh.”

“Niệm Niệm…”

ngoái Lâm Vy từng nói, em một thì ích gì, chẳng bằng cô ta sinh con.”

Tôi nói.

“Anh một của em tạo bao nhiêu giá trị không? Tám trăm nghìn. Đó tiền chia lợi nhuận bằng sáng chế của em.”

Sắc mặt anh ta hoàn toàn trắng bệch.

anh thì sao?”

Tôi rút .

“Anh tạo gì? Bốn trăm sáu mươi nghìn nợ nần.”

Anh ta há miệng, không nói nên lời.

Tôi xoay vào cục dân chính.

“Niệm Niệm!”

Anh ta gọi phía sau.

“Em thật sự không tha thứ anh sao?”

Tôi dừng , quay anh ta một .

“Không phải không .”

“Mà không muốn.”

Tôi đẩy vào.

Hai mươi phút sau, tôi cầm giấy chứng nhận ly hôn .

Trần vẫn đứng ngoài .

Lúc tôi ngang qua anh ta, đột nhiên anh ta quỳ xuống.

“Niệm Niệm, anh xin em. Xin em anh thêm một cơ hội nữa . Anh gì cũng làm, xin em…”

xung quanh bắt tụ tập xem, thấp giọng bàn tán.

Tôi cúi anh ta.

“Trần , đứng lên.”

“Nếu em không đồng ý, anh sẽ không đứng dậy.”

Tôi im lặng vài giây, lấy chiếc đồng hồ kia khỏi túi.

“Đây thứ em mua ở tỉnh thành một trước.”

Tôi nói.

“Vốn quà tặng anh.”

Anh ta ngơ ngác tôi.

“Bây giờ không dùng tới nữa.”

Tôi đặt chiếc đồng hồ xuống đất trước mặt anh ta.

“Coi như quà chia .”

Tôi vòng qua anh ta, thẳng ngoài.

“Niệm Niệm!”

Anh ta gọi phía sau.

Tôi không quay .

Ánh nắng rất đẹp, chiếu lên ấm áp vô cùng.

Tôi hít sâu một hơi, phía ga tàu điện ngầm.

vài cánh chỉ khi khép lại , mới thấy phía trước vẫn đường để .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.