Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

01

“Đinh!”

Điện thoại vang lên tiếng thông báo tin nhắn.

Tôi mở ra xem, sững sờ.

“Thẻ khu vui chơi Fairy Kingdom của quý khách vừa tiêu dùng 48 tệ.”

Rõ ràng đó tôi và con gái đều đang ở nhà.

Tôi đang điện cho khu vui chơi cho rõ thì nhóm đã nhảy thông báo trước.

Người nhắn là “ nhiệt tình” trong nhóm.

Tô Đình Đình.

“Các chị em ơi, báo tin vui mọi người nha! Hôm nay tôi đặc biệt xin nghỉ nửa , dẫn tới Fairy Kingdom khảo sát trước rồi! Môi trường siêu đẹp luôn, phòng tiệc cũng cực kỳ xinh! Tôi xác bên đó rồi, thứ bảy tuần sau sinh nhật con trai tôi, tôi mời mọi người tới Fairy Kingdom tổ chức party!”

Tôi còn chưa kịp trả , cô ta đã nhắn :

“Tôi bao nha! Trẻ con chơi cùng nhau mới vui chứ.”

Cả nhóm im lặng mất hai giây.

Một tên gửi icon mặt cười:

“Đình Đình hào phóng ghê.”

không ai tiếp câu “chơi cùng nhau”.

Bởi ai cũng biết, dẫn con tới Fairy Kingdom chơi một lần, tính cả vé vào cửa, ăn uống đồ chơi, ít cũng hai trăm, nhiều thì năm trăm tệ.

Tô Đình Đình nói cô ta bao ?

Ngay cả tiền quỹ lớp cô ta còn kéo dài ba tuần mới chịu nộp.

Hai phút sau, thấy không ai phản hồi, Tô Đình Đình gửi vào nhóm một tấm ảnh thông tin hội viên khu vui chơi.

Phía hiển thị số dư: 4.796 tệ.

“Mọi người yên tâm nha, có thẻ rồi!”

Bên dưới náo nhiệt hẳn lên.

“Đình Đình chu đáo quá đi mất! Còn đặc biệt tới khảo sát trước nữa!”

là hạnh phúc thật, có người mẹ tuyệt vời như vậy!”

“Mong chờ quá! Nhất bọn mình sẽ tới!”

“Đình Đình chịu chơi thật đó! Tổ chức tiệc ở Fairy Kingdom có rẻ!”

Tô Đình Đình trả ngay:

“Không cần chia tiền nha, tôi nói tôi mời là tôi mời! Mọi người tới là được rồi!”

Lại có người :

“Đình Đình, cậu làm thẻ từ nào vậy? Thẻ hội viên của Fairy Kingdom à?”

Tô Đình Đình đáp:

“Ừm, thẻ của bạn tôi, cô ấy cho tôi dùng tùy ý.”

“Trời ơi, bạn gì mà thần tiên thế!”

Tô Đình Đình gửi một sticker cười lớn.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó, rồi lại nhìn thông báo tiêu dùng 48 tệ điện thoại.

Trong nháy mắt, tôi hiểu mọi chuyện.

Lần trước tôi dẫn con đi chơi tiêu 156 tệ, cộng 48 tệ vừa mới bị quẹt, số dư chuẩn còn lại 4.796.

Thì ra “người bạn” mà cô ta nói chính là tôi.

Cái là “đi khảo sát” thực chất là dùng thẻ của tôi mua thử một vé vào cửa trước, xác dùng được rồi mới dám vào nhóm tuyên bố “tôi bao ”.

Mời khách bằng tiền của tôi.

Tôi siết chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch.

Thật ra tôi hoàn toàn có thể chất vấn cô ta ngay trong nhóm, dựa vào mà dùng thẻ của tôi.

tôi nhịn.

Nếu bây giờ vạch trần, cô ta chắc chắn sẽ giả ngu:

“Đừng vu oan cho tôi.”

Sau đó tiệc sinh nhật vẫn sẽ diễn ra, cô ta vẫn sẽ lén dùng thẻ của tôi như thường.

Loại người này, không cho ăn bài học thì không bao giờ nhớ.

Tôi quyết tương kế tựu kế.

Tối hôm đó, sau con gái ngủ, tôi ngồi trong phòng khách mở app Fairy Kingdom.

Tôi bấm xem toàn bộ các chức năng.

Lịch sử nạp tiền, chi tiết tiêu dùng, báo mất, mở khóa, thẻ gia đình, quản lý thiết bị…

Sau đó, tôi nhìn thấy một mục trước giờ chưa từng dùng qua:

“Mật khẩu tiêu dùng.”

Tôi ấn vào.

Màn hình hiện lên một dòng giải thích:

“Sau thiết mật khẩu tiêu dùng, mọi giao dịch vượt quá hạn mức đều cần nhập mật khẩu 6 số. Hạn mức mặc là 100 tệ, có thể tự điều chỉnh. Khuyến nghị đặt mật khẩu phức tạp và không chia sẻ cho người khác.”

Tôi trực tiếp chỉnh hạn mức xuống còn 1 tệ.

Sau đó đặt mật khẩu.

Tiếp theo, tôi bật chức năng “thông báo tiêu dùng theo thời gian thực”.

Chỉ cần có người quẹt thẻ, dù giao dịch thành công hay thất bại, WeChat của tôi đều sẽ được thông báo.

Cuối cùng, tôi bật mục:

“Thiết bị mới đăng nhập cần xác minh khuôn mặt.”

Cho dù có ai lấy được mã xác của tôi, cũng không thể đăng nhập bằng điện thoại khác.

Ba lớp bảo hiểm.

Thiết xong xuôi, tôi nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ đêm.

Chồng tôi tắm xong bước ra, thấy tôi còn ngồi nghịch điện thoại thì :

“Làm gì mà nghiêm túc thế?”

Tôi đáp:

“Phòng trộm.”

Anh tưởng tôi nói đùa, bật cười:

“Nhà mình thứ đáng tiền nhất chắc là cái thẻ khu vui chơi 5.000 tệ của em đấy.”

“Ừ, nên mới phải canh kỹ.”

Anh lật người ngủ tiếp, chẳng bao lâu sau đã ngáy khò khò.

Tôi dựa vào sofa, tiếp tục lướt lịch sử trò chuyện trong nhóm .

Tô Đình Đình vẫn đang nhiệt tình bàn chi tiết tiệc sinh nhật các mẹ khác, câu nào câu nấy cũng tỏ vẻ chu đáo, tận tâm vô cùng.

Trong đầu tôi âm thầm tính cho cô ta một khoản.

Phòng tiệc cộng bánh kem, quà tặng cho bọn trẻ, nhẹ nhàng cũng vượt 4.000 tệ.

Bản thân cô ta chắc chắn không bỏ nổi số tiền đó.

Nghe nói chồng cô ta làm shipper giao đồ ăn, một tháng kiếm khoảng bảy tám ngàn.

Cho nên cô ta mới nhắm vào thẻ của tôi.

Mà 48 tệ tiền vé trước chính là lần thử nghiệm đầu tiên của cô ta.

Bây giờ…

Chỉ chờ tới tiệc sinh nhật, tự cô ta đâm đầu vào bẫy thôi.

02

tháng trôi qua từng chút một.

Tô Đình Đình mỗi đều cập nhật tiến độ chuẩn bị tiệc sinh nhật trong nhóm, cứ như một planner chuyên nghiệp vậy.

“Tôi xác khu vui chơi rồi nha, phòng tiệc từ 2 giờ tới 6 giờ chiều, tận 4 tiếng lận!”

“Bánh kem tôi chọn loại hot nhất luôn, phía còn có tàu lửa hoạt hình nữa!”

“Quà tặng tôi mua súng nước máy thổi bong bóng, mỗi bé một phần!”

Sau mỗi câu còn kèm cả loạt sticker.

Các khác cũng liên tục hưởng ứng.

nhắn riêng cho tôi:

“Lâm Bắc, cái ‘thẻ của bạn’ mà cô ta nói… không phải là thẻ của cậu đó chứ? Trong nhóm chỉ có cậu mới vừa nạp 5.000 thôi.”

Tôi trả :

“Khả năng cao là vậy.”

“Thế thứ bảy tuần sau cậu có đi không?”

“Tôi nói tuần sau có việc rồi. Cô ta chính là tính tôi không đi nên mới chọn hôm đó.”

gửi cả loạt emoji giận:

“Con người này là quá tính ! Có từ cậu cuối tuần rảnh không là đã bắt đầu lên kế hoạch rồi ấy?”

“Chắc vậy.”

“Thế cậu làm sao? Để mặc cô ta quẹt thẻ của cậu à?”

“Tôi đặt mật khẩu rồi. Cô ta quẹt không nổi .”

“Mật khẩu? Thẻ khu vui chơi cũng cài mật khẩu được hả?”

“Được. Tôi chỉnh hạn mức xuống còn 1 tệ, mọi giao dịch đều phải nhập mật khẩu.”

gửi một tràng dấu chấm than:

“Lâm Bắc, cậu là đỉnh thật. Cậu đào hố sẵn cho cô ta luôn rồi.”

“Tự cô ta nhảy xuống thôi, tôi có đẩy.”

“Thế hôm sinh nhật cậu có tới không? Hay để tôi qua đón, giả vờ như tự nhiên cậu rảnh?”

Tôi nghĩ một lát rồi đáp:

“Không cần. Tôi không đi mới vui, như vậy mới dễ xem cô ta kết thúc kiểu gì.”

“Cũng .” gửi sticker cười gian, “Vậy tới đó tôi livestream tình hình cho cậu.”

“Được.”

Sau kết thúc cuộc trò chuyện, tôi lại cho tổng đài Fairy Kingdom để xác một chuyện cực kỳ quan trọng.

“Xin chào, cho tôi nếu khách dùng hình thức trước, thanh sau thì cần điều kiện gì?”

Nhân viên chăm sóc khách hàng trả :

“Hội viên có thể dùng số thẻ để , thanh một lần rời đi. thanh vẫn cần nhập mật khẩu hoặc chủ thẻ xác minh khuôn mặt.”

là nếu không có mật khẩu mà vẫn muốn tiêu dùng thì sao?”

“Vẫn có thể , thanh hệ thống sẽ báo ‘cần mật khẩu’. Ngoài ra, mọi khoản tiêu dùng đều sẽ gửi thông báo thời gian thực tới điện thoại chủ thẻ. Và tổng số tiền không được vượt quá số dư trong thẻ, nếu không hệ thống sẽ tự động từ chối.”

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn.”

Tôi đặt điện thoại xuống, hoàn toàn yên tâm.

Điều mà Tô Đình Đình không hề biết là…

Mỗi lần cô ta món ăn, trò chơi hay tăng hạng mục nào đó, điện thoại của tôi đều sẽ vang lên một tiếng “đinh”.

thứ bảy đó, tôi sẽ ngồi trong quán cà phê, nhìn cô ta từng khoản từng khoản tiêu tiền của tôi…

Rồi tới phút cuối thanh , toàn bộ đều bị khóa cứng.

03

Cuối cùng cũng tới thứ bảy.

Mới bảy giờ sáng, Đóa Đóa đã bật dậy giường, nhảy tưng tưng.

“Mẹ ơi, hôm nay mình đi khu vui chơi hả?”

“Hôm nay mẹ không đi được, mẹ phải tăng ca.”

hôm nay sinh nhật mà? Mẹ bạn ấy nói sẽ mời mọi người đi chơi.”

“Hôm nay mẹ có việc rồi. Hôm khác mẹ sẽ dẫn con đi sau.”

Đóa Đóa chu môi ra, rất nhanh đã bị quả trứng ốp la bàn ăn hấp dẫn.

Đưa con sang nhà bà ngoại xong, tôi bắt đầu “tăng ca”.

Nói chính xác hơn là tôi ngồi trong quán cà phê gần khu vui chơi, một ly Americano rồi mở điện thoại lên.

Trong nhóm , Tô Đình Đình đã bắt đầu đếm ngược.

“Mọi người ơi, còn hai tiếng nữa là tiệc sinh nhật bắt đầu rồi nha! Tôi đang đường đây!”

“Bãi đỗ xe còn nhiều chỗ lắm, mọi người cứ vị tới ‘Fairy Kingdom – Dream Castle’ là được!”

“Tới nơi cho tôi nha, tôi đứng trước cổng đợi mọi người!”

Bên dưới là hàng loạt tin nhắn:

“Đã rõ.”

“Sắp tới rồi.”

“Cảm ơn Đình Đình nha.”

nhắn riêng cho tôi:

“Lâm Bắc, tôi tới rồi. Tô Đình Đình đang đứng trước cổng, mặc nguyên bộ đồ mới, còn tranh thủ dặm lại son nữa. Chồng cô ta cũng ở đây, vẫn mặc đồ shipper, chắc vừa tan ca đêm, mắt đỏ lên.”

Tôi trả :

“Vở kịch còn chưa bắt đầu .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.