Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta biết đây là lời giận dỗi nhất thời của thằng bé thôi.
Vừa vặn đúng lúc , cửa phòng bị người ta đẩy .
Tiêu Kỳ Hành mặt không cảm xúc đứng ở ngoài cửa.
Ta nhướng mày hỏi hắn: “Nghe trộm bao lâu ?”
Tiêu Kỳ Hành bước phòng, thẳng thắn nói: “Chuyện ngày hôm nay, ta sẽ cho một lời giải thích thỏa đáng.”
“Được thôi.”
Ta ngoắc bảo hắn ngồi xuống.
“Ngươi chưa ăn trưa đúng không, vừa hay mấy món cũng vừa mới dọn không lâu, cùng ăn .”
12
Lần , Tiêu Kỳ Hành không hối thúc Cảnh hồi cung .
Hắn ở lại quán trọ bầu bạn ta suốt ba ngày.
Khi tin ngã ngựa truyền tai chúng ta, ta cùng Cảnh đ.á.n.h cờ.
Ta chống cằm hỏi: “Chuyện có ảnh hưởng gì con không?”
Cảnh dùng giọng điệu già dặn già đời không hề phù hợp lứa tuổi của nói:
“ đổ, chứ có phải gia đổ đâu.”
Chợt, thằng bé chuyển đổi ngữ khí, giống cố ý nói cho ta nghe:
“ là phụ hoàng hơi đáng thương một chút, hậu cung vốn dĩ có một , người lại không chịu cung, lần phụ hoàng thực sự trở thành người cô độc một .”
“Hậu cung của Tiêu Kỳ Hành có duy nhất một ? Nhưng dân gian đâu có đồn vậy?”
Cảnh lập ăn mất của ta mấy quân cờ.
“Nương thân cũng biết đó là dân gian đồn đại gì, bọn họ nói con là con của cơ , nhưng trên thực tế thì sao, con là do người sinh đấy chứ.”
Ý của thằng bé là những lời đồn đại kia đều là giả sao?
Dù sự thật đúng là thế, ta vẫn nhìn được Cảnh cố tình lươn lẹo ta.
Nó rõ ràng là làm thuyết khách giúp Tiêu Kỳ Hành đây .
Ta vứt quân cờ trong xuống, giả vờ giận:
“Phụ hoàng của con mới nuôi con được mấy ngày con bị hắn mua chuộc hả?”
“Nếu con xem ta là nương thân của con thì đừng nói giúp hắn .”
Cảnh lập biết điều ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
Đêm , Tiêu Kỳ Hành lại mò sang.
Hắn đẩy cửa phòng ta một cách vô cùng quen đường thuộc lối.
Lúc ấy ta nhắm mắt tựa thùng tắm để ngâm bồn, tưởng là Vương thẩm của quán trọ thêm nước nóng cho nên liền nói:
“Cứ để ở đó , lát ta tự thêm .”
Thế nhưng tiếng bước chân phía sau vẫn không hề dừng lại.
Tấm vải treo trên thùng tắm bị đó nhấc .
Ta mở bừng mắt, đập mắt chính là gương mặt phóng đại của Tiêu Kỳ Hành.
Hắn thấm ướt tấm vải, có vẻ muốn kỳ lưng giúp ta.
Ta bấy giờ mới phản ứng lại, vội vàng lấy che cảnh xuân trước n.g.ự.c.
“ cho ngươi đây?”
Tiêu Kỳ Hành nhìn ta bằng ánh mắt rực lửa:
“ Vũ, đừng quên chúng ta từng bái đường, là phu thê.”
“Giữa phu thê nhau làm mấy chuyện là bình thường không thể bình thường hơn.”
Nhìn ánh mắt đầy nghiêm túc cố chấp của Tiêu Kỳ Hành, ta bỗng nhiên không muốn đẩy hắn .
Hắn nói đúng.
Chúng ta xác thực là phu thê từng bái lạy thiên địa kia .
Hơn , ta cũng sắp sửa rời .
là chung chăn gối một đêm, có gì to tát đâu chứ.
Ta gục người thành thùng tắm, đuôi mắt vô thức nhướng đầy quyến rũ.
“Vậy ngươi .”
Tiêu Kỳ Hành chứng kiến cảnh ấy, gần ngay lập , ánh mắt liền trở nên u ám tối tăm không rõ.
Yết hầu của hắn khẽ lăn động một cái, hắn cầm tấm vải áp làn da của ta, giọng nói khản đặc trầm khàn.
“A Vũ, từng có nói rằng thực sự rất đẹp chưa?”
Ta gật gật đầu: “Ừm, có đấy.”
“Trước kia có một phú thương cứ nằng nặc đòi làm cha của tiểu Cảnh, ồ, có vị tú tài ở trấn của chúng ta , nói là đợi sau khi hắn thi đỗ công danh sẽ quay về cưới ta.”
Tiêu Kỳ Hành nghe xong, lực cầm khăn không tự chủ được siết mạnh thêm.
Hắn hỏi ta: “ đồng ý sao?”
“Suýt… Nhẹ chút coi.”
Ta bất mãn làu bàu: “Dĩ nhiên là không đồng ý .”
từng gặp qua một người xuất sắc Tiêu Kỳ Hành, đời của ta e là rất khó để mắt tới thêm một khác .
Tắm rửa vốn dĩ mất nửa canh giờ, vậy qua Tiêu Kỳ Hành lại bị kéo dài tận một canh giờ đồng hồ.
Hắn đem những nơi có thể trên người ta qua một lượt sạch sẽ.
Nếu không phải vì y phục trên người hắn vẫn ngay ngắn chỉnh tề thì ta thật sự sẽ nghĩ là hắn tranh thủ giở trò sàm sỡ chiếm tiện nghi của ta mất.