Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Một ngàn không trăm chín mươi lăm .

Trong ngăn kéo bên tay phải bàn làm việc của anh, chiếc khuyên bạc hình ngôi đựng trong một hộp nhung đen, anh cũng ra xem một lần.

Rồi Tri Ý trở về.

Mang theo một trai ba tuổi.

Đôi của thằng là đôi của anh. Góc độ nghiêng đầu của thằng là góc độ của anh. Thằng dị ứng tôm cua, giống hệt anh. Nhóm máu của thằng , vừa vặn trùng khớp với nhóm máu có thể sinh ra anh.

Tối nay, anh lật lại những bức ảnh của bữa tiệc thiện năm đó.

Lật đến một tấm ảnh chụp chung — đám thanh niên của hai nhà – Hoắc đứng chung với nhau, anh ở ngoài bên phải, cô ở ngoài bên trái, đứng cách nhau bốn người.

Cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ mận.

Giống hệt bóng người bước ra phòng 2307 trong camera giám sát.

Anh ngồi bàn làm việc, bày là chiếc khuyên hình ngôi , bức ảnh chụp chung tờ kết quả xét nghiệm máu.

Ba năm rồi.

Người anh kiếm ba năm.

Nằm mơ cũng đến người đó.

Lại chính là Tri Ý, đứa con gái cãi nhau với anh hai mươi hai năm trời.

Anh tựa lưng ghế, ngửa cổ trần nhà, yết hầu trượt lên trượt xuống hai lần.

Rồi anh bật cười.

cười mắc nghẹn trong cổ họng, không rõ là cười bản thân mình ngu ngốc ba năm, hay cười số phận khốn khiếp viết ra kịch bản này.

Anh cầm chiếc khuyên lên, nắm gọn trong lòng bàn tay.

Lớp kim loại nhiệt độ cơ thể anh ủ ấm vô số lần.

Ba năm anh không chiếc khuyên này thuộc về ai.

Bây thì anh rồi.

Anh bấm một cuộc gọi.

“Trình Nghiên, chuẩn bị xe.”

2 18 phút .

“Bây ạ? Đi đâu sếp?”

“Đến nhà họ .”

“… Hoắc tổng, bây là 2 —”

“Cậu không nghe rõ ?” Giọng anh trầm hẳn xuống, bình tĩnh đến đáng sợ, “Chuẩn bị xe.”

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

“Vâng ạ.”

**【Chương 9】**

Ba , khi tôi vừa kéo khóa xong chiếc vali thứ hai, thì chuông cửa reo.

Không phải vang lên một — mà là reo liên tục ba . Khoảng cách rất ngắn, người bấm vô kiên nhẫn.

Cả người tôi cứng đờ giữa phòng ngủ.

Đoàn Đoàn bị chuông làm tỉnh giấc, ngái ngủ lật người: “Mẹ ơi… có người bấm chuông kìa…”

“Suỵt, mẹ ra xem .”

Tôi rón rén ra sảnh chính, qua lỗ mèo.

Dưới ánh đèn hành lang ngoài cửa, Hoắc Thâm Dữ đang đứng đó.

Anh không mặc áo khoác. Một chiếc áo thun dài tay màu đen quần âu màu sẫm, trông như thể vừa bò trên giường xuống, vơ đại bộ đó rồi mặc . Tóc không vuốt keo, vài lọn chỉa lên, càng tôn thêm đường nét gương lạnh thấu xương.

Trong tay anh đang nắm chặt một vật gì đó, không rõ.

Chuông lại reo.

Tri Ý, cửa.”

Không phải lời thỉnh cầu.

“Tôi em ở bên trong.”

Tôi tựa lưng cửa, mồ hôi tay làm ướt sũng nắm đấm cửa.

Không .

Không thể .

Tôi vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích thế .

“Em định để tôi đứng cửa nhà em đến luôn hả?” Giọng anh xuyên qua cánh cửa gỗ, trầm thấp rành rọt.

Dừng lại một nhịp.

“Hay là em đang thu dọn hành lý, chuẩn bị xách con trai tôi bỏ trốn thêm lần nữa?”

Ngón tay tôi bóp nghẹt lại.

Anh ấy nói “con trai tôi”.

Anh ấy rồi.

Khóa cửa là do chính tôi tự vặn . Mới vặn một nửa tôi hối hận, nhưng cửa hé ra rồi.

Ánh trắng lạnh lẽo hành lang tràn , anh đứng ngay cách đó nửa mét.

Gần hơn bất cứ lần chạm .

Lồng ngực dưới lớp áo thun đen phập phồng hai nhịp — không phải do thở dốc, mà là đang đè nén một luồng cảm xúc dùng sức đến cực.

Anh cúi xuống tôi.

Đôi đó đỏ hoe.

Không phải khóc. Mà là tàn dư của hơn ngàn đêm ngủ sự thật đêm nay giáng xuống lúc.

Anh giơ tay phải lên.

lòng bàn tay ra.

Chiếc khuyên bạc hình ngôi nằm lặng lẽ trong đó.

Kim loại ủ nóng bởi thân nhiệt, trên bạc có những vết xước rất nhỏ — vết xước do bị nắm chặt buông ra vô số lần trong ba năm qua.

“Của em đây.” Anh nói.

Tôi chằm chằm chiếc khuyên .

Cả đời này chưa có giây phút , thời gian lại dừng lại một cách triệt để đến vậy.

Đó là đồ mẹ để lại cho tôi. Chiếc khuyên bên trái. Tôi ba năm, cứ ngỡ vĩnh viễn rồi.

Anh cũng ba năm.

Chúng tôi một thứ.

“Ba năm.” Giọng anh ép cực thấp, âm tiết như bị mài ra nơi sâu nhất của cổ họng, “Một ngàn không trăm chín mươi lăm . Tôi kiểm tra danh sách khách mời đêm đó, 47 người phụ nữ có tên tuổi đều bị rà soát. Tôi thuê hai công ty thám tử tư, tiêu tốn một triệu sáu trăm ngàn tệ. Mỗi tháng 17 tôi đều đến khách sạn đó, ngồi đúng một đồng hồ trong bar.”

Mỗi lần anh đọc một con số, tốc độ nói lại chậm đi một phần.

“Trình Nghiên nghĩ tôi điên rồi. Mẹ tôi tưởng tôi thất tình. Cả công ty đồn tôi có vấn đề về tâm lý.”

“Nhưng tôi chưa từng dừng lại.”

“Bởi vì tôi cô ấy. tay cô ấy rất lạnh, trên người cô ấy có mùi hoa dành dành, nhịp tim cô ấy áp sát lồng ngực tôi đập như thế .”

Ánh anh hàn chặt trên tôi, không chịu nhúc nhích dù chỉ một tấc.

“Tôi không cô ấy là ai, nhưng tôi cả đời này tôi sẽ không người thứ hai khiến tôi —”

Anh khựng lại.

Yết hầu cuộn lên đầy khó nhọc.

“Khiến tôi lúc tỉnh dậy phát hiện cô ấy biến , trái tim như bị ai khoét đi một mảng.”

Bóng đèn ngoài hành lang phát ra rè rè do dòng điện yếu ớt.

“Rồi em trở về.” Anh bước lên một bước, cái bóng khổng lồ của anh bao phủ lấy tôi.

“Em mang theo một đứa trẻ giống hệt tôi trở về. em rời đi ba năm hoàn toàn trùng khớp với cô ấy biến . Khuyên của em chỉ còn một chiếc bên phải — còn chiếc bên trái, nằm gọn trong tay tôi ba năm.”

Tri Ý.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.