

Cha ta xuyên thành Hoàng đế, còn ta lại thành Thái tử phi.
Vừa mở mắt ra, đã thấy Thái tử ôm chặt tiểu thanh mai trong lòng, sống ch/ết đòi hưu thê.
Cha ta chỉ phất tay một cái:
“Ban c/hết.”
Tiểu thanh mai lập tức ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt còn thoáng vẻ vui mừng.
Ngược lại, Thái tử lại đứng sững tại chỗ, do dự thấy rõ:
“Phụ… phụ hoàng, chuyện này… cũng không cần phải ban c/hết chứ?”
“Nhi thần tuy không thích nàng ta, nhưng nếu nàng ấy chịu nhường vị trí chính thê, hạ mình làm thiếp, ngoan ngoãn hầu hạ, vậy vẫn có thể cho nàng ấy một miếng cơm ăn…”
Hắn còn chưa nói hết câu, cha ta đã giơ tay chỉ thẳng về phía ta.
“Nàng ấy, sắc phong Hoàng thái nữ.”