Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Sau thành thân, hai người bọn tình cảm mặn nồng, khiến những kẻ kia không thuận mắt cũng dần chuyển ý.
Xét thấy Thái tử là người kế vị, Thái tử phi tương lai là mẫu nghi thiên hạ, thân thế không thể quá thấp.
Hoàng đặc biệt hạ chỉ, cấp cho phụ mẫu Tô Nhược Ly một trạch viện cùng ngàn mẫu ruộng tốt tại ngoại thành.
Lại đưa hai đệ đệ nàng vào học tại Quốc tử giám cùng các công tử môn khác.
Tô Nhược Ly còn có một , năm xưa gả cho một lão tú tài.
Ngụy Hằng đặc cách phong cho tú tài ấy một chức quan nhỏ trong Hộ bộ.
Nửa năm sau khi thành thân, Tô Nhược Ly có thai, Ngụy Hằng mừng rỡ khôn xiết, đón mẫu thân nàng vào cung để tiện chăm sóc.
Ai ngờ, Tô phu nhân vừa tiến cung đã sinh thói cậy thế, ngược hống hách, ức hiếp cung nhân.
Thậm chí xưng hô với Ngụy Hằng là “chàng rể”, gọi Hoàng hậu là “thông gia”.
Thấy tẩm cung của Hoàng hậu xa hoa, liền đòi Ngụy Hằng phải chuẩn bị cho mình một gian giống hệt.
Hoàng hậu giận, vốn định nghiêm trị, nhưng lại bị Ngụy Hằng cớ Tô Nhược Ly đang mang thai mà ngăn trở.
Cho đến một ngày, Tô phu nhân lỗ mãng va chạm với một phi tần trong cung, thậm chí còn ra tay tát đối phương một cái.
Vị phi tử ấy khóc lóc không ngừng, đem chuyện cáo long nhan.
Vốn dĩ Hoàng chẳng để tâm những việc vặt vãnh như vậy, nhưng lại trùng hợp đúng ngự sử dâng tấu vạch tội Tô gia.
Hai đệ đệ của Tô Nhược Ly, dựa vào nghĩa “em vợ Thái tử”, tiêu xài vô độ, khắp nơi ăn chơi phóng đãng, còn nhiên cưỡng đoạt dân nữ giữa ngày, đánh chết cả trượng phu của người ta.
Tô phụ lui các sòng bạc lớn trong kinh, nợ nần chồng chất, lại ngược không trả bạc.
Tô Nhược Ly, phát hiện phu quân lui thanh lâu, liền dẫn một đám bà tử đến phá nát thanh lâu ấy.
Ngay cả dân làng nơi quê nhà cũng cậy thân có quan hệ hàng với Tô Nhược Ly, hoành ngược, khiến bách tính oán than mà chẳng ai dám hé răng.
Mọi chuyện dồn dập, khiến lòng người phẫn uất.
Hoàng giận dữ không thôi, đích thân răn dạy Thái tử vì thất trách quản gia.
Ngụy Hằng ấy đã tâm lực giao bại, mặc kệ Tô Nhược Ly còn đang mang thai, lập ra lệnh nhốt toàn bộ Tô gia trong biệt viện ở ngoại thành, lại phái người canh giữ nghiêm ngặt, không cho ra ngoài.
Tô Nhược Ly chạy đến cầu xin cho người thân, nhưng Ngụy Hằng lại trốn tránh, không mặt.
Nàng quỳ nơi thư phòng, không ăn không uống, cứ thế khiến thai nhi trong bụng cũng chẳng giữ nổi.
Qua chuyện ấy, tình cảm giữa hai người rạn nứt rõ rệt.
Ngụy Hằng oán Tô Nhược Ly không biết thể lượng, bướng bỉnh làm mất đứa con.
Tô Nhược Ly trách Ngụy Hằng ra tay với nhà mẹ đẻ quá tàn nhẫn.
10
Vân Mạn nói đây, liền thăm dò:
“A Dư, nghe nói Thái tử hình như… có chút hối hận. Những năm qua, hắn vẫn sai người dò hỏi tin của . … còn thích hắn không?”
Ta:?
“Sao muội lại hỏi ra lời như vậy?” Ta chau mày nhìn nàng.
“Bởi nhiều năm rồi vẫn chưa xuất giá, ai ai cũng cho rằng lòng vẫn vương vấn Thái tử. Ngay cả bản thân hắn… tựa hồ cũng nghĩ thế.”
“Muội nghĩ sau những lời hắn từng nói về ta năm đó, thiên hạ còn ai nguyện ý ta sao?”
Ta lạnh lùng nhìn nàng, mắt khiến nàng cũng thấy chột dạ.
Còn về phần Ngụy Hằng…
Năm đó, khi Ngụy Hằng ra mặt bênh vực Tô Nhược Ly, ta từng vì không cam lòng mà tìm đến hắn.
Hắn nơi bậc Đông cung, nhìn ta ở phía dưới, không hề tiến thêm một bước.
Hắn nói, hắn nước lũ được Tô Nhược Ly cứu tỉnh dậy, liền nhìn thấy đôi mắt trong sáng tươi cười của nàng, đó mà đem lòng yêu mến.
“Nàng ấy tuy xuất thân nghèo khổ, song vẫn lạc quan thiện lương, thuần hậu chân thành. Nàng mạnh mẽ khiến người ta chỉ muốn nâng niu cả đời.”
“Còn nàng, A Dư à, sinh ra đã cao quý, lại được phụ mẫu yêu thương. Dẫu không có ta, nàng cũng sống tốt.”
Ngụy Hằng nói nhiều lắm, hàm ý trong lời chẳng qua là — ta có gia thế, có yêu thương, nên đành số phận bị vứt bỏ.
Ta có thể không so đo việc hắn đổi lòng hủy hôn, nhưng không thể dung thứ việc hắn vì đạt được mục đích mà không tiếc hủy hoại dự của ta, khiến song thân ta giận đến ngã bệnh.
Năm đầu rời khỏi kinh thành, ta sống trong khổ sở, từng cho rằng cả đời mình đã bị hủy hoại bởi lời nói của hắn.
Cho đến khi ta theo chân ngoại tổ phụ y bốn phương, chứng kiến bao cảnh hợp tan ly hợp nơi thế gian.
Mới hiểu, bản thân thuở thật đáng buồn cười biết bao.
Chỉ vì một kẻ lòng dạ đổi thay, lại sinh lòng ganh ghét một nữ tử vô tội khác.
Ngụy Hằng chẳng phải từng thề rằng không ai ngoài Tô Nhược Ly, sẽ yêu thương nàng trọn đời sao?
Nhưng thời gian qua được bao lâu, hắn lại lần nữa thay lòng.
Hóa ra sự ngây thơ trong sáng kia, cũng chẳng thể giữ được lòng người.
11
Ở trong phủ mấy ngày, thấy tiết trời ấm áp, ta liền cùng nha hoàn ra ngoài thưởng xuân.
Gió xuân thổi nhẹ qua liễu biếc, cảnh đáng lẽ nên là mỹ cảnh, ai ngờ lại chạm mặt kẻ chẳng muốn .
“Thật hiếm khi thấy nàng ra ngoài.”
Ngụy Hằng cách đó không xa, mỉm cười lên chào hỏi.
Ta chỉ gật đầu qua loa, cất bước lướt qua bên người hắn.
Ngụy Hằng xoay người, theo sau ta từng bước, cả hai một một sau, chẳng ai mở lời.
Khi sắp về phủ, hắn mới chậm rãi nói:
“Nghe nói nàng theo ngoại tổ y bốn phương, ngày đêm vất vả. Nàng là nữ nhi, thân thể đựng nổi sao?”
“ hay không là chuyện của ta, chẳng can hệ gì đến hạ.”
Không có người ngoài, ta cũng chẳng muốn tỏ ra khách khí.
Ngụy Hằng chẳng giận, lại mỉm cười sủng nịch:
“Ra ngoài lâu rồi, lời lẽ cũng bén hẳn. A Dư, ta chỉ lo cho nàng, gì phải đề phòng đến thế?”
“Không phải đề phòng,” ta nhếch môi cười, mắt nhìn thẳng vào hắn, từng lời từng chữ rành rọt:
“Chỉ là không muốn… lại bị người ta chê là không an phận khuê phòng nữa mà thôi.”
Ý cười trên mặt Ngụy Hằng lập đông cứng.
Hồi lâu, hắn mới nặng nề thở dài: “Xin lỗi, đều là lỗi của ta. A Dư… ta hối hận rồi.”
Ta không rõ hắn hối hận vì điều gì — là vì đã từng nói những lời ấy với ta, hay là vì đã cưới Tô Nhược Ly?
Kể khi hồi kinh, ta đã nghe được không ít lời đàm tiếu.
Vì những tai họa mà Tô gia gây ra, các thế gia trong kinh thành đều dần xa lánh Tô Nhược Ly.
Đến phủ, ta bước lên bậc thềm, quay đầu nhìn xuống hắn đang dưới bậc.
“ hạ từng nói, dẫu không có người, ta vẫn có thể sống tốt. ta đã làm được điều đó.”
Ta không hắn nữa, cũng chẳng muốn làm một nhành cỏ quay đầu.
12
Hoàng hậu sai người đến Giang phủ truyền chỉ, cớ thân thể không an, triệu ta nhập cung.
Tuy rằng ta chẳng muốn lại Ngụy Hằng, nhưng hoàng hậu xưa đối với ta vẫn xem như hậu đãi, không thể chối.
Vừa thấy ta đến, người liền thân thiết dậy, nắm tay ta mà cẩn thận quan sát trái phải.
“Nghe mẫu thân con nói con thường xuyên bôn ba bên ngoài, ngày tháng át hẳn chẳng dễ dàng. Giờ nhìn kỹ, quả thực còn gầy hơn kia.”
Ta ngồi bên cạnh người, lắng nghe hoàng hậu hồi tưởng chuyện xưa.
“Lần đầu tiên cung con, con mới chỉ là một tiểu oa nhi, khi ấy đã nghĩ, nếu có một nữ nhi như con tốt biết bao.”
“Nhìn con lớn lên từng ngày, cung từng thầm nhủ, quyết không thể để người khác chiếm được lộc ấy… Chỉ tiếc là…”
Hoàng hậu lắc đầu, đầy vẻ tiếc nuối, vừa hay đó có người bước vào , người cũng dừng lời tại đó.
Ta vốn định dậy cáo lui, nào ngờ bị người giữ lại, thuận thế lại ngồi xuống.
Tô Nhược Ly vừa bước vào, mắt chạm phải ta, hiển nhiên không ngờ ta lại có mặt ở đây, thần liền biến đổi.
“Các ngươi làm gì?” Hoàng hậu nhíu mày, giọng mang vài phần không vui.
Tô Nhược Ly cúi người lễ, động tác không mấy chuẩn mực, dè dặt đáp:
“Thiếp thân… thỉnh an mẫu hậu.”
“Không dám nhận.” Hoàng hậu hừ lạnh, giọng nói như dao: “ cung sợ tổn thọ.”
Khí lạnh trong lan tràn, không khí thoáng chốc trở nên lúng túng.
Hoàng hậu lại chẳng làm bận tâm, tiếp tục quay sang ta ôn tồn trò chuyện:
“Biết hôm con vào cung, cung đặc biệt dặn người chuẩn bị những món con thích.”
“Sau này nếu không có chuyện gì gấp, cứ thường xuyên vào cung, nói chuyện với cung như thuở .”
“Con có thể đến, Hằng nhi chắc chắn cũng sẽ vui.”
Ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, không nhiều lời.
Một âm thanh chát chúa vang lên, cắt cuộc trò chuyện — chén trà trong tay Tô Nhược Ly đã rơi xuống đất, nước trà văng tung toé.
Nàng luống cuống ngồi xổm xuống muốn thu dọn mảnh vỡ, lại bị gạch sứ cắt vào tay, kêu lên một khe .
Chúng nhân nhìn nàng tay chân luống cuống, cuối cùng hoàng hậu cũng không nén nổi mà quát :
“Làm trò gì đó? Chút chuyện cỏn con mà cũng kinh hoảng như vậy, ra thể thống gì?”
Tô Nhược Ly bị quát đến ngẩn người, chết trân tại chỗ, không biết làm sao cho phải.
Hai cung nữ lập tiến đến, thu dọn mọi thứ gọn gàng.
Hoàng hậu lạnh nhạt nói:
“Ngươi gả cho Hằng nhi cũng mấy năm rồi, sao vẫn vụng về như vậy?”
Tô Nhược Ly cúi đầu, dáng vẻ như đã quen mắng mỏ.
13
Hoàng hậu lại quay sang ta, mắt đầy kỳ vọng.
“A Dư, chuyện năm xưa là chúng ta có lỗi với con. Những năm qua, Hằng nhi vẫn luôn hối hận không nguôi. Chỉ con nguyện ý, vị trí Thái tử phi vẫn sẽ là của con.”
Cả tĩnh lặng không một động.
Tô Nhược Ly mặt tái nhợt, không dám tin trừng mắt nhìn hoàng hậu, rồi quay đầu bỏ chạy khỏi .
Ngụy Hằng không nói lời nào, nhưng mắt dõi theo ta, như chờ mong một câu đáp.
Ta kinh ngạc sự thẳng thắn của hoàng hậu, trong lòng trầm ngâm cân nhắc, cuối cùng nở nụ cười đáp lời:
“Hoàng hậu nương nương coi trọng như vậy, là phúc phận của thần nữ. Chỉ là chuyến này hồi kinh, ngoài việc thăm cha mẹ, còn có một việc hệ trọng — hoàng đã hôn cho thần nữ.”
Một câu ấy, khiến hai người đồng loạt ngây người.
Chốc lát sau, nụ cười trên mặt hoàng hậu gần như không giữ nổi:
“ hôn? Chuyện khi nào vậy? cung sao không biết? Là công tử nhà ai?”
Người liên tiếp truy vấn, đầy vẻ hoài nghi.
Ta kiên nhẫn đáp: “Là Lục hoàng tử.”
Từng câu từng lời, đều khiến người nghe càng thêm kinh ngạc.
Nụ cười trên môi hoàng hậu rốt cuộc không thể tiếp tục, mặt trầm xuống.
“Vậy sao…” Giọng nói như kẽ răng nghiến ra: “Linh nhi cũng đến tuổi thành thân rồi…”
Thái độ của hoàng hậu không ngoài dự liệu của ta.
Lục hoàng tử Ngụy Linh, là nhi tử của Quý phi Sở thị — phi tần được hoàng sủng ái nhất, tư chất thông minh, văn võ song toàn, thậm chí vượt xa cả Thái tử.
Chỉ tiếc Thái tử có hậu thuẫn là ngoại tộc của hoàng hậu, lại chiếm được phận trưởng tử.
Ngai vàng thiên tử, rốt cuộc thuộc về ai… còn chưa biết được.
Ngụy Linh nắm giữ binh quyền trọng yếu, quanh năm trấn thủ biên cương.
Ta và chàng quen biết nhau trong trận ôn dịch năm ấy, chàng đã giúp đỡ ta rất nhiều.
Nếu chẳng nhờ lời chàng nói mặt Thánh , vọng của ta hôm e cũng chẳng thể thành được.
Trận chiến đại thắng, chàng dùng quân công đổi một đạo thánh chỉ hôn.
Nguyên ta và chàng từng ước định, đợi sau khi chàng hồi kinh sẽ công khai hôn sự.
Nào ngờ Hoàng hậu cùng Ngụy Hằng lại khởi tâm muốn ta tiến vào Đông cung, khiến ta buộc phải sớm công bố hôn ước.
Đã có Thánh chỉ hôn, Hoàng hậu cũng chẳng tiện ép buộc thêm điều gì.
Ta quay đầu nhìn vào mắt Ngụy Hằng, hắn thần ngưng trọng, tựa như thất thần.
Đến khi mắt ta dừng trên hắn, hắn mới như sực tỉnh, gượng gạo nở một nụ cười chúc phúc.
Song nụ cười kia, nhìn thế nào cũng thấy miễn cưỡng.
14
Sau khi biết rõ ta đã có hôn ước, Hoàng hậu cũng không giữ ta lại nữa.
Những ngày kế tiếp trôi qua yên ả, không còn ai đến quấy nhiễu.
Ngày Lục hoàng tử hồi kinh đã cận kề.
Một ngày kia, hạ nhân đến báo: Thái tử phi đến Giang phủ, đích muốn ta.
Phụ mẫu ta vốn chẳng có thiện cảm gì với Tô Nhược Ly, muốn tìm cớ đuổi đi, nhưng nàng ta tựa như đã quyết, nhất mực đòi cho bằng được.
“Cứ để nàng vào đi.”
Giữa ta và Ngụy Hằng đã đoạn tuyệt, cũng không phải tránh né nàng ta thêm nữa.
Chẳng bao lâu, Tô Nhược Ly theo sau hạ nhân bước vào tiểu viện của ta.
Nàng đó, mắt lạnh lùng nhìn ta, như thể đang đợi điều gì.
Một lát sau, tựa như nhớ ra gì đó, nàng tự giễu cười một :
“Ta quên mất… ngươi sắp là Lục hoàng tử phi rồi, chẳng lễ với ta nữa.”
Nói rồi tự tiện ngồi xuống đối diện, hai người không ai mở lời.
Qua một hồi trầm mặc, Tô Nhược Ly rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn.
“Ngươi nào cũng vậy, nào cũng ung dung điềm đạm, dường như chẳng ai lọt được vào mắt ngươi, kẻ nào thấy cũng thấy ngươi thật chướng mắt!”
Giờ phút này, dáng vẻ nàng đã chẳng còn là thiếu nữ rụt rè khi xưa, mà toát lên vài phần khí thế của một Thái tử phi.
Nàng nhìn thẳng vào mắt ta, hận ý trong đó gần như ngưng tụ thành lưỡi dao, muốn xuyên thẳng vào tim ta.
“Ta biết các ngươi không thích ta. ta đặt chân vào kinh thành, các tiểu thư thế gia các ngươi, ai mà chẳng đem ta ra làm trò cười?”
“Nhưng vì sao? Chẳng qua các ngươi được sinh ra trong hào môn thế tộc, còn ta xuất thân hèn mọn, không biết chữ, không giỏi cầm kỳ thư họa, chẳng theo kịp những trò thanh nhã của các ngươi, nên các ngươi ra sức chế nhạo ta!”
“Nếu ta có được xuất thân như ngươi, ta tuyệt đối sẽ không thua kém gì ngươi cả!”
Nàng càng nói càng kích động, dường như lạc vào hồi ức.
“Lần đầu tiên cứu Ngụy Hằng dòng nước, ta đã động lòng. Khi ấy, chúng ta sống thật thoải mái, chẳng gì trói buộc. Hắn từng nói, hắn thích ta…”
“Nhưng khi theo hắn hồi phủ, ta mới biết hắn có một vị hôn thê như ngươi. Ai nấy đều chúc phúc cho hai người, còn ta sao? Ta chỉ mong được ở bên hắn trọn đời, như thế là sai sao? Chẳng lẽ ta không có quyền tranh giành hạnh phúc?”
Rời khỏi Đông cung, Tô Nhược Ly liền trút ra hết nỗi uất nghẹn và ủy khuất giấu kín bấy lâu.
Ta bị nàng quấy rầy đến phát đầu đau, bèn nhíu mày, lớn giọng ngắt lời:
“Tô Nhược Ly.”
“Ta nghe Vân Mạn nói, khi các ngươi mới thành thân, Hoàng hậu từng phái người dạy ngươi đọc sách học lễ. Ngươi chê mụ vú nghiêm khắc, liền đi khóc với Ngụy Hằng. Hắn xót ngươi, đến mức cãi nhau với Hoàng hậu, cuối cùng mới miễn cho ngươi học .”
Nói đến đây, ta nhìn nàng châm biếm:
“Ngươi nói, nếu có thân thế như ta sẽ vượt xa ta? Nhưng cơm đưa đến tận miệng mà ngươi còn cố nhả ra, vậy trách ai được?”
“Còn nữa, thân là Thái tử phi mà không biết nghiêm dạy người nhà, để ngược làm càn, khiến bản thân trở thành trò cười cho thiên hạ — chuyện đó cũng là lỗi của người khác sao?”
“Ngươi cho rằng vì xuất thân thấp nên người khác coi thường ngươi. Nhưng trong mắt ta, ngươi chẳng qua là kẻ yếu giả bộ đáng thương, cái nghèo hèn làm cái cớ, đòi hỏi thiên hạ nhường nhịn ngươi.”
Tô Nhược Ly bị ta nói đến sững người, không thốt nên lời.
Ta chẳng muốn cùng nàng dây dưa thêm, liền ra hiệu cho nha hoàn tiễn khách.
Vừa xoay người định vào nhà, phía sau vang lên nàng:
“Nếu ta thay đổi hết những điều ngươi nói… Ngụy Hằng, liệu hắn có còn đối xử với ta như thuở đầu không?”
Giọng nàng mang theo khát vọng tha thiết.
Thế nhưng… chuyện tương lai, há ai dám đoan chắc?
15
Không lâu sau, Ngụy Linh hồi kinh.
Ta khoác mười dặm hồng trang, gả cho chàng.
Ba tháng sau thành thân, ta theo chồng về trấn thủ biên cương, phụ mẫu cũng cùng đi theo.
Tuổi tác phụ mẫu đã cao, chẳng muốn tiếp tục sống trong chốn đấu đá quyền mưu.
Một năm sau, khi hài tử của ta cất khóc chào đời, tin kinh thành cũng vượt ngàn dặm truyền đến.
Thái tử Ngụy Hằng cử đại hôn, cưới con gái của Trấn Viễn hầu làm phi.
Trấn Viễn hầu nắm giữ đại quân phương Nam, sủng ái nữ nhi hết mực.
Tân Thái tử phi tính tình cương liệt, thường nhiên quở trách Thái tử giữa chốn đông người, khiến hắn nén giận chẳng dám lên .
Hoàng sớm đã bất mãn với Ngụy Hằng, vì muốn giữ vững vị trí Đông cung, hắn đành uốn mình nịnh hót nhạc phụ đại nhân.
Còn nguyên Thái tử phi Tô, vì bị khiển trách về phẩm hạnh, đã tự xin giáng làm thiếp, chùa thanh tu, cả đời không được rời khỏi một bước.
Còn gia quyến Tô, hoàng đã sớm thu hồi hết trạch viện và ruộng đất từng , đuổi về quê cũ.
Ta nghe hạ nhân bẩm lại, chỉ cúi đầu nựng đứa trẻ trong tã lót.
“Về sau… những chuyện liên quan đến Thái tử, không phải nhắc lại với ta nữa.”