Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Lục Thiên Thiên thoáng hiện nét tổn thương, khó tin chàng.

Trước kia, từng thề trước mọi rằng vĩnh viễn không để nàng cúi đầu, càng sẽ không để nàng việc nô tỳ.

, vì ta, lại muốn nàng hạ thân gắp thức ăn một thị nữ.

Bắt gặp ánh đầy oán trách của nàng, Cố mới chợt tỉnh, muốn mở miệng thì đã bị ta đoạt :

“Không cần đâu, trong Hầu hầu hạ đông đúc, hà tất phải phiền cô nương Thiên Thiên.”

Nàng chưa được chính thức đón vào , gọi một tiếng “cô nương” đã là nâng đỡ.

Lục Thiên Thiên thấy ta ung dung bày phong thái chủ , trong lòng hận nghiến răng, song vẫn phải gượng cười:

“Phụng dưỡng phu nhân là việc thiếp thân nên .”

Hai chữ “thiếp thân” , Hầu gia đang trầm mặc nhíu mày, trầm giọng quát:

“Chưa chính thức vào , thì chớ tự xưng thiếp thân. Để ngoài nghe được, lại rước họa cho .”

Nuôi ngoại thất đã thể xem là chuyện vinh dự. Trước kia Hầu gia không truy cứu, chỉ là vì nể mặt nhi yêu thương nàng, lại thêm việc nàng sinh trưởng cho .

thời thế đã khác.

thân ta là đương triều Thái phó, là sư của thiên .

Thậm chí truy ngược mấy đời, Đại Hạ này là từ tổ tiên ta dựng nên.

Trong ngày đại hôn, Hoàng hậu đích thân ban tặng phượng trâm, truyền lệnh tiểu Hầu gia thân chấp cài tóc tân nương.

Vinh sủng to lớn ấy, thoạt là tôn vinh Hầu , thực chất là vì muốn trấn an ta.

Bởi thế, Hầu gia há lại hồ đồ mức để cho Lục Thiên Thiên vượt mặt ta?

Lục Thiên Thiên cũng đã nhận điều đó, vội vã quỳ sụp xuống đất, dáng vẻ hoảng hốt sợ sệt thỉnh tội.

Cố định đưa đỡ dậy, đã bị Hầu gia trừng quát ngăn.

Ngay khi ấy, Cố Ngọc – bị mang ngoài – đột nhiên xông vào, lao thẳng về phía ta, đụng mạnh khiến canh rượu đổ khắp thân, cả ta cũng bị bỏng rộp mấy chỗ.

Cố Ngọc đứng chắn trước mặt Lục Thiên Thiên, trừng ta đầy căm phẫn:

“Cớ gì ngươi bước vào đã ép thân ta phải cúi đầu khom lưng? Ta ghét ngươi! Ngươi mau cút khỏi nhà của ta đi!”

Lục Thiên Thiên giật mình bịt miệng nó lại, Cố Ngọc trong đầu toàn là hình ảnh thân quỳ gối, vẻ mặt khuất nhục, cố chấp ngẩng cổ gào :

lẽ thân đã bị hồ ly tinh mê hoặc rồi sao? Vì cớ gì chịu che chở cho hài nhi?”

Chúng nhân đều kinh ngạc chết lặng, không ngờ một hài mới năm sáu tuổi lại thốt được ấy.

Ta chỉ khẽ lau vết bẩn trên y phục, sau đó nghiêm giọng quát:

“Nếu ngươi tới sớm một khắc, át hẳn đã rõ ta chưa từng khó thân ngươi, trái lại còn dùng lễ đối đãi. ngươi, tuy tuổi còn nhỏ, hành vi lại lớn gan vô độ.

Ta đường đường là đích của ngươi, mấy phen dung thứ cho sự vô lễ của ngươi đã là khoan dung. Hôm lại dám xông vào, đổ canh rượu ta. Nếu ngày khác lỡ phạm vào quý nhân, há đại họa?”

Sắc mặt Hầu gia đen lại đáy nồi, Cố nghiến răng kéo Cố Ngọc, quát lớn:

“Những rồi, là ai ngươi nói?!”

Cố Ngọc bị sắc mặt khó coi của thân cho hoảng sợ, run lẩy bẩy rồi bật khóc nức nở.

hầu bên cạnh đều là do một Lục Thiên Thiên chọn lựa, ai , há rõ ràng?

Cố sang vẻ mặt hoảng loạn của Lục Thiên Thiên, vẫn không nỡ quá nặng, giọng trầm xuống:

“Nếu không quản giáo, sau này chỉ e càng thêm bướng bỉnh. Từ cấm túc nửa tháng, phạt chép Lục lễ một trăm lượt, khi nào xong thì mang gặp ta.”

Đây đã là hình phạt nhẹ nhất, thế đối với một đứa trẻ Cố Ngọc, chép sách là hình phạt chán ghét nhất.

vùng vằng nổi cơn trẻ con, gào ầm :

“Sao lại bắt ta chép sách? Rõ ràng ta không sai! Ả ta là hồ ly tinh cướp phu quân của thân! Ta ghét nàng ta chết đi được!”

Nghe vậy, cả thân thể ta khẽ run, nước từng giọt rơi xuống.

“Ta là do Hoàng hậu đích thân chỉ hôn, là được ba thư lục lễ, tám kiệu lớn rước vào . Thế mà hôm , lại bị miệng của tiểu công gọi thành hồ ly tinh cướp chồng? Lẽ nào, thật sự có kẻ cố tình hư trẻ nhỏ?”

Cố Ngọc thấy ta rơi lệ, đắc ý trừng , còn lè lưỡi trêu chọc:

“Giả vờ khóc gì? Đồ đàn bà xấu xa! Đêm qua phải ngươi oai phong cản không cho thân gặp ta đó sao? Giờ sao không tiếp tục oai nữa đi!”

“Bốp!”

Một cái tát vang dội giáng xuống mặt Cố Ngọc. Bàn Hầu gia còn run , mặt đen than, về phía Cố đầy tức giận:

“Sớm bảo ngươi nên đưa thằng nhỏ cho thân ngươi nuôi , ngươi cứ khăng khăng để một ngoại thất dỗ, giờ thì hay rồi! Nuôi một kẻ không biết trời cao đất dày!”

Hai chữ “ngoại thất” sắc dao cứa vào tim Lục Thiên Thiên, đôi nàng ta ngân ngấn lệ, định mở thanh minh.

Hầu gia cho cơ hội, lại quay sang hỏi ta:

Cố Ngọc rồi nói về chuyện đêm qua, là thật ư?”

Cố đang tức giận, nhất thời không kịp che giấu, đáp:

“Đêm qua có bà gọi ta đi xem tình trạng của Cố Ngọc, nói phát sốt nặng. Ta không đi. hẳn hiểu lầm là do phu nhân ngăn cản.”

“Cái gì?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.