Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đêm đại hôn, lại cho người đến gọi tân lang rời – ý đồ gì rành rành chẳng cần nói.
Ánh nhân nhìn Lục Thiên Thiên bỗng nhuốm vẻ lạnh lẽo. Hậu viện tối kỵ nhất là thiếp thất mượn con tranh sủng. Lần này, nàng ta đụng lưỡi đao rồi.
Lục Thiên Thiên biết mình đã chạm đến ranh giới, lập tức quỳ rạp xuống, liên tục dập :
“Là vì đêm qua Cố Ngọc sốt cao, bà tử lo lắng quá sinh rối trí, thiếp không có mặt trong phủ nên chẳng quản , là lỗi của thiếp. Thiếp đã không dạy Cố Ngọc biết nhẫn nhịn. Một cơn sốt nhỏ, sao lại để ảnh hưởng đại sự? Xin Hầu gia bớt giận, nể tình Cố Ngọc còn nhỏ…”
nàng ta dập mạnh đến nỗi trán toé máu, dung nhan như hoa đã bị sắc đỏ loang lổ phủ đầy, chiêu thức bốn lạng chấn ngàn cân này quả thực khiến Cố Đình Dạ mềm .
Hầu gia còn chưa kịp mở lời, hắn đã tự tay đỡ người dậy:
“Ta đâu có trách nàng. Nàng không ở trong phủ, Cố Ngọc bị dạy hư chẳng lỗi nàng. Ta sẽ đổi toàn bộ người hầu bên cạnh nó, lại thuê thêm tiên sinh tốt dạy dỗ.”
Thấy hắn định cứ thế mà bỏ qua, ta mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng chen lời:
“Dù sao Cố Ngọc chỉ vì nhớ mẹ, bằng hai tháng sau chính thức phong nàng quý thiếp, rước phủ đường hoàng, an hài tử.”
Lục Thiên Thiên trên mặt lộ vui mừng, cho rằng ta mềm yếu dễ bắt nạt, lại còn muốn lấy Cố Đình Dạ.
ngờ Hầu gia vẫn nhớ chuyện Cố Ngọc vô lễ với chính thê, hừ lạnh một tiếng, sắc mặt khó coi, không hề nể nang lấy nửa phần.
“Tội thần nữ, thiếp thất đã là ân sủng, lại vọng tưởng đến ngôi quý thiếp? Sang xuân năm tới, trực tiếp dùng một kiệu nhỏ đưa là .”
Lục Thiên Thiên muốn phản bác nhất thời cứng lưỡi, sắc mặt tái nhợt, chỉ có thể đưa ánh cầu cứu sang phía Cố Đình Dạ.
Cố Đình Dạ kẻ hồ đồ? Cái bị nước mờ vừa rồi đã tỉnh táo trở lại, hắn ngoảnh mặt sang chỗ khác, chẳng hề mở miệng.
nhân không để lỡ thời cơ, tuyên bố giao quyền quản sự trong phủ tay ta.
Ta mỉm cười tiếp nhận, đích nhận lấy chìa khóa khố phòng.
Lấy cớ y phục bị Cố Ngọc bẩn, ta động xin lui, nhường lại không gian cho họ.
Khi rời , ta bắt gặp ánh căm hận rực lửa của Lục Thiên Thiên.
Chịu không nổi rồi sao?
chuyện, mới chỉ vừa khởi .
Trong thời gian Cố Ngọc bị cấm túc, Lục Thiên Thiên bị hạn chế ở biệt viện bên ngoài.
Cố Đình Dạ vì trong có lỗi với ta nên ít ghé thăm nàng hơn trước.
Ta hiểu , nam nhân cảm thấy áy náy không kéo dài lâu, thế nên đến kỳ năm hết tết đến, ta động đề nghị đưa Lục Thiên Thiên phủ.
Cố Đình Dạ vốn lo rằng ta sẽ ngăn trở, sợ ta ngoài mặt bao dung trong lại tính toán, thấy ta đích lên tiếng, hoàn toàn yên tâm, thậm chí còn đích đưa Lục Thiên Thiên đến trà cho ta.
Lục Thiên Thiên so với lần trước càng khéo che giấu cảm xúc, cung cung kính kính quỳ xuống trà.
Cố Ngọc đứng một bên không nói lời , khi thấy mẫu quỳ gối, ánh tràn đầy không cam cùng nhục nhã.
Mẫu tử bọn họ, đã hoàn toàn coi ta là kẻ địch.
ta đã nắm toàn bộ quyền quản lý nội viện Hầu phủ, trong bụng lại có chỗ dựa, Lục Thiên Thiên từ đây chẳng còn sóng gió có thể khởi.
Chỉ tiếc, ta đã đánh giá thấp vận số của nàng, càng xem nhẹ trọng tình của Cố Đình Dạ đối với nàng.
Tết đến xuân về, Cố Đình Dạ vừa triều có bản tấu lên.
Tấu rằng phụ của Lục Thiên Thiên – Lục Chiêu – vốn là mật thám do tiên hoàng phái tới trà trộn trong hàng ngũ phản tặc, chỉ vì tiên hoàng băng hà đột ngột, phận của y không hay, nên bị triều đình nhầm là phản tặc mà tru sát.
Tin tức truyền ra, văn võ bá quan đều trầm mặc không lời.
Bởi toàn tộc Lục gia đã bị xử trảm bêu nơi chợ, chỉ còn sót lại một nữ nhi duy nhất là Lục Thiên Thiên còn sống.
Cố Đình Dạ bất chấp áp lực, xin thánh thượng trả lại thanh danh cho Lục gia, còn đích biểu thỉnh phong Lục Thiên Thiên huyện .
Thánh chỉ vừa ban, Hầu phủ lập tức đổi chiều gió.
Kẻ từng mang danh phản tặc nữ, thoắt cái hóa thành hậu duệ liệt trung, có tước huyện trong người, từ ngoài hoàng thất, nàng không cần bái lạy bất kỳ nữa.
Trước thềm năm mới, Hoàng hậu thiết yến tại cung mừng xuân, vốn chỉ mời chính thất cùng đích nữ tham dự, vậy mà Hầu phủ lại nhận ba thiếp mời.
Ta và nhân mỗi người một tấm, còn lại tấm thứ ba, nấy đều hiểu là dành cho .
Tuy Hoàng hậu là tỷ tỷ ruột của Cố Đình Dạ, ta chẳng tin nàng ban thiếp chỉ để nể mặt em trai. Chỉ sợ trong đó, ngầm ẩn sát cơ.
Lục Thiên Thiên lại chẳng nhận ra chút dấu hiệu , tưởng mình hoàng gia ưu ái, mặt mày hớn hở.
Lúc rời phủ, nàng ta còn tranh lên chiếc ngựa :
“ nhân vẫn luôn không thích màu xanh thẫm hay xanh hồ thu, bằng người ngồi phía sau có rèm lụa màu phấn hồng ạ.”
Lúc đó, của nhân đã lăn bánh, không còn có thể thay ta.
Lục Thiên Thiên giờ một lên mây, tự cho mình là vinh sủng vô biên, ngông cuồng tưởng có thể đạp ta dưới chân.
Ta chỉ khẽ lui một , lạnh nhạt nhìn nàng tự rước họa.
Đến cung môn, Hầu phủ thông báo đã tới.
Thái giám bên Hoàng hậu do dự chốc lát, sau đó tới ngựa :
“Thiếu nhân, Hoàng hậu cho truyền.”
Lục Thiên Thiên đắc ý vén rèm ra, mỉm cười nghênh tiếp:
“ , thiếu nhân ở phía sau.”
Bà kinh ngạc quay , lại thấy ta từ trong chiếc hồng nhạt khiêm tốn xuống, y phục chỉnh tề, phong thái nhàn nhã.
Ta tới trước mặt bà , cúi người hành lễ:
“Đã Hoàng hậu cho truyền, vậy phiền dẫn đường.”
Không mời Lục Thiên Thiên, nàng vẫn tự ý theo sau.
Dọc đường có người cùng nàng chuyện trò, nàng cao giọng khoe công lao nhà mình, miệng lặp lặp lại “bị oan uổng”, “trung lương hậu”.
Ta khẽ liếc nhìn sắc mặt bà – đã biến đổi rệt.
Án oan của Lục gia vốn do chính đương kim Hoàng thượng phán định, nàng dám dăm ba câu là “oan khuất”, “trung thần”, chẳng công nhiên vả mặt hoàng thất?
Suy nghĩ kỹ một phen, ta đã đoán thâm ý của Hoàng hậu.
Cố Đình Dạ chẳng kiêng nể gì thể diện hoàng gia, ngang nhiên tấu minh oan cho Lục gia, còn buộc thánh thượng ban thưởng tước vị.