Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Cuộc sống nhiên có hy vọng.

Khi ca ca không bận, huynh ấy ngồi sân kể cho ta nghe chuyện những năm qua quân doanh, kể mình từ một tiểu binh đánh đến vị trí tướng quân ra sao.

Ta nghe mà kinh hồn bạt vía, còn huynh ấy thì chẳng để tâm, cười ha ha, đều qua rồi, bây giờ chẳng phải vẫn tốt sao.

Ta dần dần quên chuyện kiếp trước.

Vốn tưởng những ngày như cứ tiếp tục mãi.

Cho đến ngày ấy, Như Nguyệt đến cửa.

Khi môn phòng đến báo, ta sững ra một chút rồi bảo người mời nàng .

Lúc Như Nguyệt bước , ta gần như không nhận ra nàng.

người gầy một vòng lớn.

Sắc cũng không tốt, dưới mắt thâm đen, phấn son cũng không che nổi.

Ánh mắt nàng đảo quanh sân một vòng, rơi trên người ta rồi khựng lại.

nay ta một chiếc áo bối tử màu sen nhạt, vải là thứ ca ca đặc biệt nhờ người mang từ Giang Nam về.

Trên đầu cài trâm vàng đỏ do ban thưởng.

mắt Như Nguyệt lướt qua một tia ghen ghét.

Khóe miệng nàng động đậy, cố gượng ra một nụ cười.

“Thật hâm mộ tỷ, thành tiểu thư.”

“Không giống ta…”

đến có việc ?”

Giọng ta không lạnh không nhạt.

Ta tự nhận mình nhường đủ nhiều rồi.

Dù nàng có ân với ta, ta cũng từng trả rồi.

Năm ấy nàng giúp sắp xếp đồ đạc, không cẩn thận làm rơi chuỗi Phật cũ trên bàn thờ Phật.

Phật lăn đầy đất, nàng sợ đến trắng bệch , quỳ dưới đất run rẩy không ngừng.

coi trọng chuỗi Phật kia nhất, là di vật tiên đế. Nếu là nàng làm rơi, e rằng không chỉ bị phạt quỳ đơn giản như .

Là ta đứng ra.

Ta là khi ta lau bàn thờ Phật, không cẩn thận làm rơi.

Hai mươi thước đánh lòng bàn tay, từng cái từng cái rơi xuống, đau đến mức người ta run rẩy.

Tay sưng như bánh bao, ngay khớp ngón tay cũng không nhìn thấy, đũa cũng cầm không nổi.

17

Sắc Như Nguyệt cứng lại một thoáng, nàng cắn môi:

“Lê Lạc, vì sao tỷ không ?”

“Ta được ca ca rồi, vì sao phải ?”

Ta nhìn nàng, cảm thấy câu hỏi này thật khó hiểu.

Hốc mắt nàng đỏ :

“Ta có thai rồi.”

Ta ngẩn ra.

“Ta ăn không vô. Tam tử liền gọi đầu bếp Nhữ đến phủ, chuyên nấu món quê nhà cho ta.”

“Nhưng ta ăn một miếng là nôn ra.”

“Bà đầu bếp kia dùng tiếng Nhữ hỏi ta còn muốn ăn .”

Nước mắt Như Nguyệt cuối cùng cũng rơi xuống.

“Ta không trả lời được.”

“Ngài ấy ta lừa ngài ấy rồi. qua triều, ngài ấy cũng tỷ là Hứa tướng quân rồi.”

“Số mệnh thật không công bằng… Rõ ràng để ta thay đổi cuộc đời, vì sao lại đẩy ta rơi xuống bùn?”

“Còn tỷ… tỷ chẳng làm , mà có người sủng, có người thương, cũng chống lưng cho tỷ.”

Nàng nhìn ta, ghen ghét mắt gần như tràn ra.

“Tỷ không? Tam tử đến chỗ , muốn nạp tỷ làm trắc phi.”

Mày ta nhíu lại.

“Nhưng từ chối rồi.”

Như Nguyệt nước mắt mơ hồ nhìn ta.

“Người , nếu năm có lỗi với tỷ, thì đừng làm tổn thương tỷ thêm nữa.”

Lòng ta ấm , không ngờ giúp ta như .

có thai rồi, Tam tử nhìn con nối dõi cũng đối tốt với .”

Như Nguyệt ôm bụng, hoảng hốt bất an:

sao?”

Ngoài cổng sân truyền đến động tĩnh.

Tiêu Ngọc sải bước , sau lưng có hai tiểu giám ôm đầy đồ.

Môn phòng vội vàng đuổi theo sau.

“Điện hạ, xin để nô tài thông báo một tiếng…”

phất tay:

“Không cần.”

Ánh mắt rơi trên người Như Nguyệt, lạnh như băng.

“Nàng đến đây làm ?”

Sắc Như Nguyệt trắng bệch, thân thể lảo đảo.

“Cút về!”

Nàng che miệng, nước mắt trào ra, xoay người chạy .

18

sân yên tĩnh lại.

Ánh mắt Tiêu Ngọc lại rơi trên người ta, triền miên thâm tình.

Ta mở miệng trước:

“Điện hạ đến đây là có việc ca ca ta sao? Huynh ấy ra ngoài rồi, lát nữa mới về.”

“Ta nàng.”

bước hai bước, gần ta hơn.

“Ta đều rồi. Nàng mới là người… đêm mẫu phi ta qua đời, cho ta nghe.”

“Khúc ru ngủ kia là khúc quê nhà nàng. Tất những Như Nguyệt đều là trải nghiệm nàng.”

Ta bình tĩnh nhìn :

thì sao? Điện hạ muốn người khúc , ta là người ấy, Như Nguyệt cũng là người ấy. Ngài đâu muốn người Nhữ , cũng đâu muốn người cho ngài đêm .”

Tiêu Ngọc không thích câu trả lời ta, cố chấp :

“Người ta chính là nàng.”

“Ta là ta có lỗi với nàng, ta chỉ muốn bù đắp cho nàng.”

“Không cần.”

Ta lắc đầu.

không ngờ ta từ chối.

“Lê Lạc, nàng chăm sóc ta năm năm, chẳng lẽ không có tình cảm sao? Bây giờ nàng là tướng quân, thân phận hoàn toàn có thể làm trắc phi ta.”

“Ta không muốn làm bất cứ ai ngài.”

Ta lớn tiếng phản bác.

Sắc Tiêu Ngọc có chút gấp gáp.

“Lê Lạc, ta có thể cầu phụ ban hôn. Sau này Tam tử phi cũng không hại nàng…”

“Điện hạ sao vẫn không hiểu?”

Ta cắt ngang :

“Ta không muốn còn bất kỳ dây dưa nào với ngài nữa.”

nhìn ta chằm chằm, ép hỏi:

“Nếu không muốn, vì sao đêm mưa lại cho ta nghe?”

Hơi thở ta khựng lại.

“Là ngài giữ chặt ta không buông, ta bị ép bất đắc dĩ.”

Tiêu Ngọc u u nhìn ta, hồi lâu không tiếng.

“Nàng… cũng quay về rồi, đúng không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.