

Vào năm Thừa Đức thứ bảy, ta gả cho Giang Tạ, trở thành kế thất của chàng.
Đêm tân hôn, sau khi động phòng, chính tay chàng đưa cho ta một bát thuốc tránh thai. Chàng ngồi nhìn ta uống cạn từng ngụm, đến một giọt cuối cùng cũng không được phép sót lại.
Từ đó về sau, suốt mấy chục năm trời, bát thuốc ấy chưa từng vắng mặt một ngày.
Ta mang danh Thế tử phi, quản lý hậu viện, thay chàng xã giao tiếp khách. Ta có một phu quân quyền thế, có một đôi nhi nữ ngoan ngoãn đáng yêu.
Chỉ tiếc là…
Phu quân ấy không thuộc về ta.
Con cái ấy, cũng chưa từng thuộc về ta.
Năm Thừa Đức thứ ba mươi bảy, ta lâm bệnh nặng.
Trước lúc nhắm mắt, Giang Tạ và hai đứa trẻ đều tới.
Các con quỳ bên giường bệnh, còn Giang Tạ ngồi cạnh ta.
“Ngươi còn tâm nguyện gì không?”
Chàng nắm lấy tay ta, giọng nói vẫn dịu dàng như suốt bao năm qua.
Ta khẽ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại nơi chiếc túi thơm treo bên màn trướng.
Sống cả một đời, ta dường như chưa từng thực sự có được thứ gì.
Đã chưa từng có, thì cũng chẳng thể gọi là mất đi.
Ngẫm lại, trên đời này thật sự không có người hay thứ gì khiến ta lưu luyến.
Cho nên…
Ta không có di nguyện.