

Cô ta viết thư tu/ y/ệ/t m/ệ/ nh tố cáo tôi é/ p cô ta 44, tôi liền báo cảnh sát đòi khám nghiệm t/ ử t/ h/i.
Tô Nguyễn ch e c rồi.
Bức thư tuyệt mệnh nói rằng, là do tôi ép ch e c.
Lục Hàn Châu đè tôi xuống trước linh đường, bắt tôi phải qu/ ỳ gối trước cô ta.
Người nhà họ Lục vừa khóc vừa mắng tôi là kẻ gi e c người, người hâm mộ của Tô Nguyễn thì bao vây ngoài cửa gào thét bắt tôi đền m/ ạng.
Tôi nhìn chiếc qu/a/ n tà/ i từ đầu đến cuối chưa từng được mở ra, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Giấy chứng tử đâu?”
Lục Hàn Châu đỏ mắt gầm lên với tôi:
“Người cũng đã ch e c rồi, cô còn muốn làm loạn sao?”
Tôi bấm số gọi báo cảnh sát.
“Có người vu khống tôi ép ch e c người.”
“Tôi yêu cầu khám nghiệm t/ ử t/h/ i.”
01
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, cả linh đường lặng đi một nhịp.
Lục Hàn Châu lập tức siết chặt cổ tay tôi.
“Khương Ngâm, cúp máy.”
Tôi ngẩng mắt nhìn anh ta.
“Tại sao?”
Đáy mắt anh ta đầy tơ máu, giọng khàn đặc.
“Tô Nguyễn đã chết rồi.”
Tôi cụp mắt nhìn bàn tay đang siết lấy cổ tay mình.
“Vậy càng phải báo cảnh sát.”
Tôi bật loa ngoài.