Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta không muốn người quan tâm ta phải vì ta mà lo lắng.
Nhưng tâm trạng của ta, thế cũng không khá lên .
Ta bắt đầu gặp ác mộng.
Mơ thấy mình lại trở về cái nhà rách nát kia.
Mơ thấy cha ta lại muốn bán ta đi.
Mơ thấy tất cả mọi người trong cung đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn ta.
Mơ thấy Hành chỉ vào mũi ta, mắng ta là kẻ lừa đảo.
Ta thường xuyên nửa đêm khóc tỉnh.
Rồi ôm chăn, một mình ngồi đến sáng.
Ta gầy đi rất , khuôn mặt nhỏ cũng trở vàng vọt.
Thái nãi nãi ôm ta, đau lòng đến rơi nước mắt.
“Nữu Nữu ngoan của ta, rốt cuộc con làm vậy? Con nói với đi.”
Hoàng đế cha cha càng sốt ruột xoay vòng vòng.
Ngài hạ lệnh, ai có thể làm ta lên, trọng thưởng.
Nhưng không ai làm .
Tim ta như bị một tảng đá lớn đè lên, không thở nổi.
Chuyển cơ xảy ra vào một mưa.
Hôm đó mưa rất to, ta đứng dưới hành lang ngẩn người.
Nhìn nước mưa theo mái hiên tí tách rơi .
Không xa, tiểu thái giám đang bàn tán điều gì đó.
“Nghe nói chưa? Thái tử điện hạ bị hoàng thượng phạt rồi.”
“Phạt rồi? Vì vậy?”
“Hình như là vì… chuyện của An Lạc công chúa.”
“Hoàng thượng không biết từ đâu biết Thái tử điện hạ đó từng quở trách công chúa, long nhan đại nộ, phạt Thái tử điện hạ đến tông từ đường hai canh giờ.”
“Hả? Mưa lớn thế này, bên tông lại âm u lạnh lẽo, hai canh giờ, thân thể chịu nổi.”
Tim ta chợt trầm .
Hắn bị phạt?
Vì ta?
Ta không kịp che ô, trực tiếp lao vào trong mưa.
Ta định phải đi nói rõ với hoàng đế cha cha.
Không phải lỗi của hắn, là ta quá mẫn cảm mà thôi.
Ta chạy đến Ngự phòng của hoàng đế cha cha.
Nhưng bị thái giám ở cửa ngăn lại.
“Công chúa, hoàng thượng đang nổi giận, người bây giờ không thể vào.”
Ta mặc kệ, xông vào trong.
“Hoàng đế cha cha! Người không thể phạt thái tử ca ca!”
Ta xông vào, toàn thân ướt sũng như gà rớt nước.
Hoàng đế cha cha nhìn thấy ta, sững lại một chút, sau đó nhíu mày.
“Hồ nháo! lại ướt thành thế này! Mau về thay y phục!”
“Con không!”
Ta khóc mặt ngài.
“Hoàng đế cha cha, cầu xin người, đừng phạt thái tử ca ca .”
“Chuyện này không trách huynh ấy, là vấn đề của con.”
“Là con vô dụng, là con tự suy nghĩ quá .”
Hoàng đế cha cha thở dài, kéo ta từ dưới đất lên.
Ngài dùng một chiếc khăn khô lau tóc cho ta.
“Đứa ngốc, phụ hoàng biết con lương thiện, không muốn ca ca con bị phạt.”
“Nhưng là Thái tử, là quân chủ tương lai.”
“ có thể có uy nghiêm của trữ quân, nhưng không thể không có trách nhiệm của một người huynh trưởng.”
“ nói năng không biết chừng mực, làm tổn thương con, thì bị phạt.”
“Đây là bài học đáng phải nhận.”
Ta nhìn ánh mắt kiên quyết của hoàng đế cha cha, biết mình không khuyên ngài.
Trong lòng ta vừa gấp vừa loạn.
Ta xoay người lại chạy ra khỏi Ngự phòng.
Ta không thể để hắn vì ta mà chịu khổ.
Ta đội mưa lớn, một mạch chạy về phía tông .
Tông ở phía bắc của hoàng cung, vừa lệch vừa xa.
ta chạy đến nơi, đã gần như kiệt sức.
Ta thấy hắn một mình, thẳng tắp trên bồ đoàn trong đại điện.
Bóng lưng cô tịch mà quật cường.
Nước mưa làm ướt y bào của hắn, khiến hắn trông có phần chật vật.
Ta chậm rãi đi vào, bên cạnh hắn.
Hắn dường như không ngờ ta sẽ đến, nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn ta.
Sắc mặt hắn rất tái nhợt, môi cũng không còn huyết sắc.
“Ngươi đến làm gì?” hắn hỏi, có chút khàn.
“Ta đến bầu bạn với huynh.” Ta nhỏ nói.
Hắn nhíu mày.
“Ai cần ngươi bầu bạn? Về đi.”
“Ta không.” Ta lắc đầu, “Hoàng đế cha cha phạt huynh là vì ta.”
“Ta mà đi, thì quá không ra gì.”
Hắn trầm mặc.
Trong đại điện rất yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rào rào bên ngoài.
Hai chúng ta cứ thế song song.
Không ai nói thêm lời .
Trong tông không có chậu than, không khí âm lãnh ẩm ướt khiến ta run lên bần bật.
Vốn thân thể ta đã yếu, lại còn dầm mưa, rất nhanh liền không chống đỡ nổi.
Đầu ta bắt đầu choáng váng, mắt từng trận tối sầm.
Ngay lúc ta sắp ngã , một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy ta.
Là Hành.
Hắn kéo ta đứng lên, để ta dựa vào người hắn.
Thân thể hắn cũng rất lạnh, nhưng lại cho ta sức mạnh chống đỡ.
“Ngốc chết đi .”
Ta nghe thấy hắn thấp mắng một câu bên tai.
Trong nói, lại không còn sự băng lãnh đó.
Ngược lại mang theo… bất đắc dĩ và ảo não?
Sau đó, ta hoàn toàn mất đi ý thức.
ta tỉnh lại lần , phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường ấm áp.
Hoàng đế cha cha và Thái nãi nãi đều canh bên giường ta.
Thấy ta tỉnh, họ đều thở phào nhẹ nhõm.
Ta sốt cao, hôn mê suốt một một đêm.
Thái nãi nãi nói với ta, là Thái tử bế ta từ tông về.
Hắn cũng dầm mưa, nhiễm lạnh.
Nhưng hắn lại luôn canh bên giường ta, cho đến ta hạ sốt mới chịu rời đi.
Từ đó về sau, thái độ của Hành đối với ta hoàn toàn thay đổi.
Hắn không còn lạnh lời lạnh tiếng với ta .
Tuy vẫn là dáng vẻ lạnh băng, nhưng ánh mắt đã dịu đi rất .
Hắn sẽ đến cung điện của ta thăm ta.
Không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh xem ta viết chữ, xem ta vẽ tranh.
Hắn sẽ mang cho ta rất món đồ mới lạ ngoài cung.
Còn đem những quyển sách hắn thấy hay, sai người đưa đến cho ta.
Có một lần, tiểu thế gia vào cung, trong lời nói có chút coi thường ta – “nghĩa nữ”.
Hắn vừa hay đi ngang qua.
Hắn không nói gì, chỉ lạnh lùng liếc vị tiểu kia một cái.
vị tiểu lập tức sợ đến tái mặt, không dám nói thêm một chữ .
Từ đó, trong cung tất cả mọi người đều biết.
An Lạc công chúa, không chỉ là tâm can bảo bối của hoàng thượng và Thái .
Mà còn là người Thái tử điện hạ muốn che chở.
Ta cuối cùng cũng có một người ca ca chân .
06 Trưởng thành
Thời gian như thoi đưa, tháng như tên bắn.
Chớp mắt, đã trôi qua.
Ta lớn thành thiếu nữ mười bốn tuổi.
Dáng người cao lên, ngũ quan cũng dần nở nang.
Không còn là con bé mặt vàng gầy guộc .
Ma ma dạy lễ trong cung đều khen ta, nói rằng từng cử chỉ hành động của ta đã có phong độ của công chúa hoàng gia.
này, ta sống rất phong phú.
Hoàng đế cha cha mời cho ta những vị thầy tốt .
Dạy ta cầm kỳ họa, thi từ ca phú.
Ngài không còn chỉ coi ta là một tiểu cô nương cần cưng chiều.
Mà là bồi dưỡng ta thành một công chúa chân .
Ngài thậm chí sau xử lý xong sự, sẽ gọi ta đến Ngự phòng.
Lấy ra vài tấu chương không quá cơ mật, giảng cho ta nghe.
Ngài hỏi ta, nếu là con, con sẽ xử lý chuyện này thế ?
Ban đầu ta luôn trả lời lung tung.
Ngài cũng không tức giận, chỉ kiên nhẫn dẫn dắt ta, dạy ta phân tích lợi hại mất trong đó.
Ngài nói: “An Lạc, phụ hoàng không thể che chở con cả đời.”
“Phụ hoàng hy vọng con, không chỉ có năng lực sống bình an vẻ, mà còn phải có trí tuệ phân biệt đúng sai, tự bảo vệ mình.”
Ta nửa hiểu nửa không gật đầu.
Nhưng ta biết, ngài thật sự đang suy nghĩ cho tương lai của ta.
Thân thể Thái nãi nãi mỗi một kém đi.
không còn như kia, có thể bầu bạn đùa với ta.
Phần lớn thời gian, là lặng lẽ nằm trên giường.
Mỗi ta đều đến Từ Ninh cung bầu bạn với .
Đọc thoại bản cho nghe, kể những chuyện thú vị trong cung.
luôn nắm tay ta, mỉm cười mãn nguyện.
“An Lạc nhà chúng ta lớn rồi, là đại cô nương rồi.”
“ nhìn con, như nhìn thấy hy vọng.”
Thái tử ca ca Hành, đã trưởng thành thành một thanh niên tuấn lãng.
Hắn bắt đầu giúp hoàng đế cha cha xử lý triều .
Mỗi đều rất bận rộn.
Nhưng chỉ cần có thời gian, hắn vẫn sẽ đến thăm ta.
Hắn sẽ khảo hạch bài vở của ta.
Chỉ ra những chỗ chưa đủ trong văn chương của ta.
Hắn cũng sẽ dẫn ta xuất cung, đến khu chợ náo nhiệt kinh thành.
Mua cho ta kẹo hồ lô, mua tượng bột.
Nhìn ta vẻ cười, khóe miệng hắn cũng sẽ vô thức cong lên.
Tình cảm huynh muội của chúng ta, càng càng tốt.
Hắn là thuẫn vững chắc của ta.
Trong cung bất kể là ai, gặp ta cũng phải kính ta ba phần.
Bởi vì tất cả mọi người đều biết, đắc tội với ta, là đắc tội với Thái tử điện hạ.
tháng trôi qua thuận lợi lại an nhàn.
Ta cứ tưởng, đời ta sẽ cứ thế trôi qua mãi.
Ở trong hoàng cung, làm một An Lạc công chúa vô ưu vô lo cả đời.
Cho đến một chuyện xảy ra, phá vỡ sự bình lặng ấy.
Hôm đó là thọ thần của Thái nãi nãi.
Trong cung mở đại yến đãi khách.
Các vương công đại thần, hoàng thân quốc thích đều đến.
Trong yến tiệc, chén tạc chén thù, ca múa thái bình.
Ta ngồi bên cạnh hoàng đế cha cha, tiếp nhận lời chúc mừng của mọi người.
Rượu qua ba tuần.
Một vị lão thần nhìn có vẻ đức cao vọng trọng đứng ra.
ta là đương triều Thừa tướng, Lý đại nhân.
ta nâng chén rượu, nói với hoàng đế cha cha.
“Bệ hạ, thần có một lời, không biết có nói hay không.”
Hoàng đế cha cha tâm trạng rất tốt, cười nói: “Lý ái khanh cứ nói.”
Lý thừa tướng nhìn ta một cái, rồi cao nói.
“An Lạc công chúa thông tuệ mẫn tiệp, đức tài kiêm bị, nay đã tròn mười bốn, đến tuổi có thể nghị thân rồi.”
“Tôn nhi của lão thần là Lý Văn Bác, tuổi tác tương phỏng với công chúa, phẩm mạo đoan , vẫn chưa hôn phối.”
“Lão thần to gan, khẩn cầu bệ hạ có thể gả An Lạc công chúa cho khuyển tôn, thành tựu một đoạn lương duyên.”
Lời ta vừa dứt.
Cả đại điện trong nháy mắt yên tĩnh lại.
Tất cả ánh mắt đều tập trung lên người ta.
Đầu ta “ong” một tiếng, trống rỗng.
Nghị thân?
Hứa gả?
Những từ này đối với ta, xa lạ và xa xôi đến thế.
Ta chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Nụ cười trên mặt hoàng đế cha cha lập tức biến mất.
Ánh mắt ngài trở sắc bén.
“Thừa tướng uống rồi chăng.”
Trong nói của ngài mang theo lạnh lẽo.
“An Lạc mới mười bốn tuổi, trong mắt trẫm, vẫn là một đứa trẻ.”
“Hôn sự của , trẫm tự có chủ trương, không nhọc thừa tướng bận tâm.”
Lý thừa tướng dường như không nghe ra sự không của hoàng đế cha cha.
ta tiếp tục nói: “Bệ hạ, nam lớn cưới, nữ lớn gả, là lẽ thường tình.”
“Công chúa tuy là nghĩa nữ, nhưng cũng là con gái hoàng thất, hôn sự của nàng, liên quan đến thể diện hoàng gia, cũng là việc lớn của quốc gia, mong bệ hạ suy nghĩ kỹ.”
Lời này của ta, bề ngoài là vì ta suy nghĩ.
Thực tế lại là nhắc nhở hoàng đế cha cha.
Ta không phải con ruột.
Hôn nhân của ta, dùng để đổi lấy lợi ích cho hoàng gia, ví dụ như lôi kéo trọng thần triều đình như ta.
“Làm càn!”
Một tiếng quát giận vang lên.
Không phải hoàng đế cha cha, mà là Hành.
Hắn “phắt” một cái đứng dậy, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý thừa tướng.
“Lý đại nhân, An Lạc là muội muội của bản cung, là công chúa do phụ hoàng đích thân sắc phong.”
“Hôn sự của nàng, đến lượt một ngoại thần như ngươi chỉ tay ngón?”
“Ngươi là cảm thấy công chúa Đại ta, cần dựa vào liên hôn để củng cố địa vị ?”
Một phen lời nói của hắn khiến sắc mặt Lý thừa tướng lúc đỏ lúc trắng.
“Thái tử điện hạ bớt giận, lão thần… lão thần không có ý đó.”
“Không có ý đó là tốt .” Hành hừ lạnh một tiếng, “Nếu còn lần sau, đừng trách bản cung không niệm tình quân thần.”
Không khí trong đại điện hạ điểm đóng băng.
Hoàng đế cha cha phất tay.
“ rồi, việc này không cần nhắc lại. Tiếp tục khai yến.”
Một trận sóng gió cứ thế bị đè .
Nhưng trong lòng ta, đã không thể bình tĩnh lại .
Lần đầu tiên ta ý thức rõ ràng.
Ta đã lớn rồi.
Ta không còn là cô bé có thể trốn dưới đôi cánh của hoàng đế cha cha và thái tử ca ca .
Tương lai của ta, hôn nhân của ta, đều trở thành quân cờ trong mắt người khác.
Đêm đó, ta trở về cung điện của mình.
Nhìn gương mặt còn mang chút non nớt trong gương.
Trong lòng tràn đầy mê mang và bất an.
Tương lai của ta, sẽ ra ?
Ta thật sự có thể giống như cái tên hoàng đế cha cha đặt cho ta.
Một đời bình an, vẻ vô ưu ?
07 Lời hứa
Yến thọ đêm đó, cuối cùng tan trong không .
Lý thừa tướng bị hoàng đế cha cha lạnh mặt phạt ba tháng bổng lộc.
Nói là để ta về nhà, tự tỉnh lại cho tốt.
Nhưng ta biết, sự việc không đơn giản như vậy.
Lời của Lý thừa tướng như một cây kim, chọc thủng giấc mộng đẹp bao của ta.
nhắc nhở ta, cũng nhắc nhở tất cả mọi người trong cung.
Ta, An Lạc công chúa, rốt cuộc không phải cốt nhục thân sinh của hoàng đế.
Hôn nhân của ta, trong mắt rất người, chỉ là một món hàng có thể giao dịch.
Ta một mình trở về tẩm cung, ngồi cửa sổ ngẩn người.