Sự Tuyệt Vọng Khắp Nơi

Sự Tuyệt Vọng Khắp Nơi

Hoàn thành
8 Chương

Để cứu tôi, chồng và bạn thân của tôi đã chủ động hiến tạng, nhưng không may qua đời.

Mẹ chồng tôi khóc đến ngất đi, sau đó bị đột quỵ, liệt nửa người.

Tất cả mọi người đều nói tôi ích kỷ, hại chết ba mạng người.

Suốt ba năm, tôi sống như người mất hồn, ngày ngày vùi đầu vào công việc để tê liệt bản thân.

Tôi thậm chí còn tính sẵn, đợi đến ngày mẹ chồng khỏe lại, cũng chính là ngày tôi kết thúc mạng sống của mình.

Cho đến đúng ngày Quốc tế Lao động.

Trên đường cao tốc về bệnh viện, tôi gặp một vụ kẹt xe nghiêm trọng.

Đài radio vốn đang phát nhạc tình bỗng chen ngang bằng một bản tin cầu cứu khẩn cấp.

“Phía trước có một thai phụ khó sinh. Nếu chủ xe nào là bác sĩ sản phụ khoa, xin lập tức đến hỗ trợ!”

Tình hình quá nguy cấp.

Tôi không còn thời gian chìm trong đau khổ, vội xách hộp cấp cứu theo người, len qua đám đông.

Một người đàn ông quay lưng về phía tôi, mắt đỏ hoe, nắm chặt tay người phụ nữ nằm đó, nghẹn ngào nói:

“Vợ à, em cố chịu thêm chút nữa được không? Xe cấp cứu sắp tới rồi. Em biết mà, nếu em chết, anh tuyệt đối không sống một mình đâu!”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tôi lập tức chết lặng tại chỗ.

Ngay sau đó, người phụ nữ yếu ớt lên tiếng:

“Đồ ngốc, đừng khóc. Nhà ba người chúng ta nhất định sẽ bình an mà.”

Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt giống hệt người chồng đã chết của mình.