Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Trong những ngày tháng gian nan ấy, chính anh giống như một ngọn hải đăng, chỉ đường cho tôi.

Anh không chỉ cho tôi sự ủng hộ và tin tưởng lớn trong việc, mà trong sống cũng lặng lẽ bảo vệ tôi và bọn trẻ.

Sự giúp đỡ của anh giờ phân định ranh giới rõ ràng, đầy tôn trọng, chưa từng khiến tôi thấy bất kỳ áp lực nào.

Anh nhân danh “ bè” mua cho bọn trẻ những món đồ chơi và váy đẹp mà chúng vẫn luôn mong nhớ.

Anh lấy lý do “tiện đường” đưa chúng tôi đi đủ loại khu chơi gia đình thú vị.

Anh lấy cớ “tăng ca” chúng tôi ăn hết những món ngon của phố .

Anh chưa từng nhắc đến tình giữa chúng tôi, nhưng mỗi việc anh khiến tôi nhận được mình được trân trọng, được che chở.

Bọn trẻ rất thích anh, từ lâu đã thiết gọi anh là “chú Lục”.

Trong hoạt động của trường mẫu giáo của con , các nhỏ khác có bố mẹ đi cùng, chỉ có con tôi là không có.

Là Lục Trạch cố hủy một họp quan trọng, chạy hiện trường, chơi trò chơi cùng hai con , giành được tràng pháo lớn trường.

Khoảnh khắc đó, tôi nhìn anh cõng con nhỏ của tôi, dắt con lớn của tôi, dưới ánh nắng cười vẻ đến vậy, trái tim tôi được một sự ấm áp đã lâu không có bao bọc.

Sau khi tôi hoàn xử lý xong mọi rắc rối của nhà họ Chu, sống hoàn đi vào quỹ đạo.

Vào một tuần gió hòa nắng đẹp, Lục Trạch chúng tôi đi dã ngoại ngoại ô.

Trên bãi cỏ phủ đầy ánh hoàng hôn, bọn trẻ ở cách đó không xa đuổi theo bươm bướm.

Lục Trạch ngồi bên cạnh tôi, im lặng rất lâu, cùng mở miệng.

“Thẩm Duyệt.”

Giọng anh hơi căng thẳng.

“Anh thưởng thức sự kiên cường của em, khâm phục trí tuệ của em, cũng đau lòng cho quá khứ của em.”

“Anh… thích em, đã rất lâu rồi.”

“Anh hy vọng có được vinh hạnh , được cùng em đi hết nửa đời còn lại, cùng em chăm sóc bọn trẻ, cho chúng một mái nhà trọn vẹn.”

Anh nhìn vào tôi, đôi luôn ôn hòa sáng suốt ấy lúc tràn đầy chân .

Tôi nhìn anh, rồi lại nhìn những đứa trẻ đang chạy vẻ như bươm bướm trên bãi cỏ xa xa, mỉm cười.

Tôi không lập tức đồng .

Tôi chỉ với anh: “Cho em một chút thời gian, cũng cho anh một chút thời gian.”

“Để chúng ta nhìn rõ, đây rốt là lòng kích thời, hay là tâm đời.”

Trong sống sau đó, anh dùng hành động của mình chứng minh tất với tôi.

Anh không giống Chu , không coi gia đình là cụ để thỏa mãn dục vọng cá nhân, không coi vợ là bảo mẫu có thể tùy bóc lột.

Anh coi tôi là người đồng đội kề vai chiến đấu, là báu vật cần được nâng niu.

Chúng tôi cùng thảo luận việc, cũng cùng thảo luận việc giáo dục con cái.

Chúng tôi chia sẻ niềm , cũng san sẻ phiền não của nhau.

Ở bên anh, tôi nhận được sự nhẹ nhõm và yên tâm chưa từng có.

Nửa năm sau, khi anh một lần nữa trịnh trọng cầu hôn tôi.

Tôi nhìn anh quỳ một gối xuống đất, trong nâng một chiếc nhẫn kim cương thiết kế giản dị nhưng rực rỡ vô cùng.

Tôi mỉm cười, vừa rơi nước vừa gật đầu.

“Em đồng .”

12

Hôn lễ của tôi và Lục Trạch được định vào một ngày xuân ấm hoa nở.

Chúng tôi không tổ chức quá lớn, chỉ người thiết của hai bên, tại một sạn nghỉ dưỡng ven biển, tổ chức một nghi thức nhỏ mà ấm áp.

Bố mẹ tôi nhìn tôi hiện tại rạng rỡ, sự nghiệp , và người đàn ông chững chạc đáng tin bên cạnh, trên mặt lộ ra nụ cười yên lòng.

Tối hôm hôn lễ, mọi người đang bố trí địa điểm ngày hôm sau trên bãi cỏ, tiếng cười rộn ràng.

Một vị không mà đến phá vỡ sự yên bình .

Là Chu .

Không biết anh ta biết được tin tức từ đâu, giống như một kẻ điên lao vào.

Anh ta so với lần tôi gặp còn tiều tụy và nhếch nhác hơn.

Gầy đến biến dạng, hai đỏ ngầu, người tỏa ra một mùi chua hôi.

Trong anh ta rõ ràng cầm một con dao gọt trái cây lóe ánh lạnh.

“Thẩm Duyệt!”

Anh ta gào lên, giống một con thú bị nhốt trong tuyệt vọng.

bị dọa đến thét lên, chạy tán loạn.

Lục Trạch ngay lập tức lao , che chặt tôi và bọn trẻ sau lưng.

Bảo vệ sạn cũng nhanh chóng vây lên.

Tôi nhìn kẻ điên , trong lòng bình tĩnh khác thường.

“Chu , anh gì?”

Chu nhìn tôi được Lục Trạch che chở sau lưng, sự ghen ghét và oán độc trong gần như muốn phun ra lửa.

gì? Tôi đến đưa cô về nhà!”

“Cô là vợ tôi! Cô dựa vào đâu mà gả cho người khác!”

“Cô hủy hoại tất của tôi! Cô hại tôi ra bộ dạng ! Nếu cô dám kết hôn, tôi chết mặt cô! Chúng ta cùng chết!”

Anh ta giơ dao, xúc kích động, từng bước ép sát chúng tôi.

Tôi đi ra từ sau lưng Lục Trạch, đối diện thẳng với anh ta.

“Chu , tôi lại lần nữa, chúng ta đã ly hôn rồi.”

“Hơn nữa, người hủy hoại anh, từ đến nay không phải tôi.”

“Mà là chính anh.”

“Là lòng tham, sự ích kỷ, sự ngu hiếu, còn có lòng tự tôn đáng thương lại nực cười của anh đã hủy hoại anh.”

“Hôm nay tôi đứng ở đây hạnh phúc bao nhiêu, thì càng chứng minh lúc đầu tôi rời khỏi anh là đúng đắn bấy nhiêu.”

Mỗi câu của tôi như một mũi dùi, đâm mạnh vào phòng tuyến tâm lý cùng của anh ta.

Anh ta hoàn sụp đổ.

“A—!”

Anh ta phát ra một tiếng gào như dã thú, giơ dao lên, điên cuồng lao về phía tôi.

“Cẩn thận!”

Lục Trạch kinh hô một tiếng.

Nhưng tất nằm trong dự liệu của tôi.

Ngay khoảnh khắc anh ta lao , mấy bảo vệ sạn đã chuẩn bị sẵn bên cạnh dùng nĩa chống bạo động và khiên đè chặt anh ta xuống đất.

Cảnh sát kịp thời chạy , đeo chiếc còng lạnh băng vào anh ta.

Vì cầm dao đe dọa an thể người khác, anh ta ở trong nhà tù, trả cái giá cùng cho sự ngu xuẩn và điên cuồng của mình.

Khi bị cảnh sát đưa đi, anh ta vẫn tuyệt vọng nhìn tôi, miệng lẩm bẩm: “Tại sao… tại sao…”

Tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.

Ngày hôm sau, hôn lễ vẫn diễn ra như thường.

Giữa biển xanh trời biếc và lời chúc phúc của người bè.

Lục Trạch đeo cho tôi chiếc nhẫn tượng trưng cho sự vĩnh ấy.

Hai đứa con của tôi mặc váy chúa trắng tinh, hoa đồng cho chúng tôi, vẻ rắc cánh hoa bên cạnh chúng tôi.

Dưới ánh mặt trời, Lục Trạch ôm tôi vào lòng, khẽ bên tai tôi: “Sau , có anh.”

Tôi tựa vào lòng anh, nhìn biển trời hòa một phía xa, nở nụ cười nhẹ nhõm.

Tôi biết, tất quá khứ đã hoàn qua rồi.

đời tôi cùng cũng do chính tôi chủ.

Mà hạnh phúc của tôi cũng chỉ vừa mới bắt đầu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn